Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 1202: Lợi Hại
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:18
"Truyền lệnh xuống! Để dũng sĩ Tây Lương chúng ta toàn thể giới nghiêm, đêm nay... chỉ cần người Đại Chu dám đến, thì tuyệt đối không thể để bọn họ trở về!"
"Vâng!"
Thôi Sơn Trung lão tướng quân tin chắc Bạch Khanh Ngôn sẽ quay lại tập kích doanh trại, ngoại trừ các tướng quân Tây Lương đang dẫn binh giới nghiêm mai phục ra, các tướng lĩnh còn lại đều cùng Thôi lão tướng quân ngồi trong doanh trướng, cứ đợi mãi...
Nến chảy lệ đã thay một đợt, chân trời cũng dần dần hửng sáng, nhưng Đại Chu trước sau vẫn không đến tập kích doanh trại.
Đừng nói Thôi Sơn Trung lão tướng quân đã lớn tuổi, ngay cả các tướng lĩnh tráng niên Tây Lương cùng đợi trong doanh trướng với Thôi Sơn Trung lão tướng quân, cũng đã bắt đầu buồn ngủ.
Mãi cho đến khi chân trời trắng xóa, rốt cuộc có tướng lĩnh nhìn về phía Thôi Sơn Trung lão tướng quân: "Tướng quân, xem ra lần này Đại Chu sẽ không tập kích doanh trại, bọn họ đóng mở cửa thành, mục đích chính là để chúng ta tưởng rằng bọn họ tiếp theo sẽ dạ kích, tiêu hao thời gian nghỉ ngơi của quân Tây Lương chúng ta."
Thôi Sơn Trung lão tướng quân không phải là người cố chấp, nhìn thấy hiện giờ trời đã sáng rõ, trong lòng cũng hiểu ông ta đã trúng kế của Bạch Khanh Ngôn, Bạch Khanh Ngôn căn bản không hề nghĩ tới hôm nay sẽ dạ kích.
Nàng có một câu nói rất đúng, Đại Chu bọn họ ở bên trong tường thành cao cao, tự nhiên là không sợ đột kích, nhưng quân Tây Lương bọn họ là bao vây thành trì, không có tường cao làm bình phong, đột kích Tây Lương... dễ dàng hơn so với đột kích Đại Chu bọn họ.
Thôi Sơn Trung lão tướng quân luôn luôn cẩn thận dè dặt, nghĩ đến đây liền buông lỏng cho người đi truyền lệnh: "Cho tướng sĩ luân phiên nghỉ ngơi, tuyệt đối không thể tất cả đều ngủ, đề phòng Hoàng đế Đại Chu xuất kỳ bất ý tập kích doanh trại vào ban ngày."
"Vâng!"
Rất nhanh tướng quân Tây Lương vừa ngáp vừa đi ra ngoài truyền lệnh.
"Thôi lão tướng quân, ngài cũng nghỉ ngơi đi, ngài cứ thức trắng đêm như vậy thân thể nhất định không chịu nổi!" Có tướng quân Tây Lương thấp giọng khuyên nhủ.
Thôi Sơn Trung lão tướng quân gật đầu, phất tay ra hiệu cho các tướng lĩnh khác đều trở về nghỉ ngơi, lại nhịn không được dặn dò thêm lần nữa: "Nhất định phải chừa ra đủ nhân thủ cảnh giới, quân Đại Chu trong Giang Tư thành có bất kỳ dị động nào, tùy thời đến báo!"
"Lão tướng quân yên tâm, có ta canh chừng đây!" Một vị tướng quân Tây Lương vô cùng cung kính nói.
Các tướng quân từ trong doanh trướng của Thôi Sơn Trung lão tướng quân đi ra, có người trẻ tuổi khí thịnh khó tránh khỏi oán giận: "Thôi lão tướng quân có phải lớn tuổi rồi nên quá mức cẩn thận hay không, mới khiến chúng ta bị Hoàng đế Đại Chu kia xoay như chong ch.óng! Chỉ với chút binh lực trong thành của bọn họ, còn dám tập kích doanh trại? Sao không lên trời luôn đi?"
"Ngươi thận trọng lời nói!" Đồng bạn của vị tướng quân kia quay đầu nhìn về phía doanh trướng của lão tướng quân một cái, thấp giọng nói, "Ngươi đừng quên, tuy rằng binh lực trong Giang Tư thành ít, nhưng chúng ta đối mặt chính là Hoàng đế Đại Chu Bạch Khanh Ngôn, trận chiến Ông Sơn năm đó, còn có Vân Phá Hành tướng quân sau này chẳng phải đều c.h.ế.t trong tay vị Hoàng đế Đại Chu này sao, ngay cả Viêm Vương cuối cùng cũng không thể chống đỡ được!"
Nghe nói như thế, vị tiểu tướng Tây Lương kia mím môi gật đầu, nhớ tới Lý Thiên Kiêu đã mang t.h.i t.h.ể Viêm Vương trở về Vân Kinh, sau đó không tiếc quỳ xuống mới cầu được Thôi lão tướng quân xuống núi.
Phụ quốc Đại tướng quân dũng mãnh nhất Tây Lương bọn họ là Vân Phá Hành, c.h.ế.t trong tay Hoàng đế Đại Chu này, Viêm Vương cũng mất rồi, Hoàng đế Đại Chu này đích xác là không thể khinh thường, mà Nữ đế Tây Lương bọn họ đã có thể quỳ thỉnh Thôi lão tướng quân xuống núi, nghĩ đến Tây Lương cũng chỉ có Thôi lão tướng quân mới có thể thắng được vị Hoàng đế Đại Chu này, nếu không... Bệ hạ của Tây Lương bọn họ cớ gì phải quỳ xuống trước một thần t.ử.
Nghĩ đến đây, hắn gật đầu nói: "Chúng ta trở về nghỉ ngơi cho tốt đi! Ngộ nhỡ chủ lực Đại Chu quay lại cứu giá, phía sau nói không chừng còn có trận ác chiến phải đ.á.n.h đấy!"
Quân Đại Chu an tâm nghỉ ngơi cả một đêm, tinh lực dồi dào leo lên tường thành, quân Tây Lương bị giày vò cả đêm đã mệt mỏi rã rời, hơn một nửa tướng sĩ Tây Lương đều đang ngủ trong doanh trướng, mà những người không được đi nghỉ ngơi, cũng đã buồn ngủ đến cực điểm, vừa mệt vừa đói, gắng gượng chống đỡ, không vực dậy nổi tinh thần.
Sau khi Bạch Khanh Ngôn tuần tra trên tường thành, quay sang phân phó Liễu Bình Cao: "Hôm nay cho tướng sĩ nấu cơm trưa sớm hơn nửa canh giờ!"
Liễu Bình Cao ngẩn ra, nghĩ đến Bạch Khanh Ngôn có thể muốn phái binh ra ngoài tập kích doanh trại vào hôm nay, hưng phấn ôm quyền đáp lời.
Cũng đúng, ăn no mới có sức đ.á.n.h trận!
Quân Tây Lương này đêm qua tưởng bọn họ muốn đi tập kích doanh trại, gắng gượng cả đêm, lúc này đang buồn ngủ, lúc này quân Đại Chu đi đột kích là thích hợp nhất, nhất định có thể đ.á.n.h cho quân Tây Lương tè ra quần.
Rất nhanh tin tức quân Đại Chu nấu cơm sớm hơn nửa canh giờ được đưa đến trong trướng của Thôi lão tướng quân vừa ngủ chưa được bao lâu, Thôi lão tướng quân vịn tay tiểu đồng ngồi dậy, trên người khoác áo choàng lớn, dùng khăn lạnh lau mặt.
"Quả nhiên a, đêm qua đóng mở cửa thành làm cho quân Tây Lương chúng ta không được nghỉ ngơi, chính là vì lúc này đột kích! May mắn Thôi lão tướng quân phái người theo dõi động tĩnh của Đại Chu trước!" Tướng quân Tây Lương căm giận nói.
Thôi lão tướng quân bị khăn lạnh kích thích, lúc này cảm thấy người tỉnh táo hơn không ít, nấu cơm sớm hơn nửa canh giờ... nhất định sẽ có khói bếp, sơ hở rõ ràng như vậy, Bạch Khanh Ngôn sẽ phạm phải sao?
Hoặc là, Bạch Khanh Ngôn chính là muốn lộ ra sơ hở này để ông ta tưởng rằng, Đại Chu bọn họ cũng giống như đêm qua đều chỉ là hư chiêu thôi? Dù sao Tây Lương gối giáo chờ sáng một đêm, lúc này đã mệt mỏi không chịu nổi, đúng là thời điểm tốt để đ.á.n.h lén.
Cho dù lần này Bạch Khanh Ngôn vẫn là hư chiêu, Thôi lão tướng quân cũng không thể không đề phòng!
Bởi vì Tây Lương không thể thua nổi như Đại Chu!
Thôi lão tướng quân biết mình đã phạm một sai lầm, người làm tướng đều nên biết phòng thủ tốt nhất chính là tấn công.
Nhưng tình hình Tây Lương hiện nay, lại không cho phép Thôi lão tướng quân chủ động công thành.
Thứ nhất công thành cái giá quá lớn, hơn nữa sau khi công thành thế tất sẽ gây ra động tĩnh, khói báo động trên tường thành vừa đốt lên, rất dễ khiến Tây Lương rơi vào thế bị giáp công từ vài phía, Tây Lương không có nhiều binh nhiều lương như Đại Chu.
Quan trọng hơn, vẫn là Thôi lão tướng quân có tính toán riêng của mình.
Nhưng cứ đ.á.n.h như vậy Tây Lương quá bị động, còn cần phải cho Đại Chu một cảnh cáo, để Đại Chu an phận chút mới được...
"Mã tướng quân, truyền lệnh cho các tướng quân bao vây bốn cửa Giang Tư thành, dẫn binh mai phục ngay tại cửa thành... nhất định phải để người Đại Chu nhìn thấy! Dùng cách này để uy h.i.ế.p Đại Chu! Để tướng sĩ của chúng ta đêm nay nghỉ ngơi cho tốt, cơm ăn không no cũng phải để người ta ngủ ngon, nghỉ ngơi tốt chúng ta mới có thể cướp lương thực từ trong tay người Đại Chu, mới có thể đ.á.n.h cho viện binh Đại Chu một đi không trở lại!"
Các tướng quân trong trướng người nhìn ta ta nhìn ngươi, cuối cùng vẫn đáp lời ôm quyền đi ra.
Rất nhanh, tin tức Thôi lão tướng quân sắp xếp người cố ý lộ ra sơ hở mai phục ở bốn cửa thành, cũng được đưa đến trước án của Bạch Khanh Ngôn.
"Ái chà!" Liễu Bình Cao vỗ trán tự trách, "Đều tại thuộc hạ không tốt, quá cao hứng nên không dặn dò rõ ràng, nấu cơm sớm có khói bếp, đây rõ ràng là nói cho người Tây Lương biết, chúng ta muốn đi tập kích doanh trại a!"
Liễu Bình Cao cũng thầm than trong lòng, Thôi lão tướng quân thật sự lợi hại.
"Ta nói muốn phái binh ra ngoài tập kích doanh trại hôm nay khi nào?" Bạch Khanh Ngôn cầm thẻ tre trong tay, trong giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt.
Liễu Bình Cao vẻ mặt kinh ngạc.
