Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 495: Vô Kiên Bất Tồi
Cập nhật lúc: 14/01/2026 18:06
Lần này Thôi thị tới, không chỉ chuẩn bị lễ cho Đổng thị và Bạch Khanh Ngôn, còn chuẩn bị lễ cho chúng tỷ muội và phu nhân Bạch gia, tuy rằng không quá quý trọng, lại ở chỗ rất nhỏ có thể làm người ta nhìn ra nhất định là đã dụng tâm chọn lựa chuẩn bị, tuyệt không có lệ, hẳn là người có thể đảm đương trọng trách tông phụ.
"Tổ mẫu chính là lo lắng biểu tỷ, muội thấy chỉ có đặt biểu tỷ ở ngay trước mắt, tổ mẫu mới có thể yên tâm..." Thôi thị nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn, "Biểu tỷ nếu rảnh rỗi, có thể tới Đăng Châu ở vài tháng, cũng để tổ mẫu yên tâm!"
Bạch Khanh Ngôn cười vuốt cằm: "Được..."
Giữa trưa là lúc nóng nhất, nhưng Thiều Hoa Viện này gió mang theo hơi lạnh, trong đình có cổ thụ cao ngất, hoa cỏ phồn thịnh, bóng râm đầy vườn, lại có nước chảy róc rách, sảnh Thiều Hoa càng là xây dựng giữa tầng tầng lớp lớp màu xanh, ngẫu nhiên có ánh sáng từ trong lá xanh cây cao tầng tầng lớp lớp chiếu xuống, giống như dải lụa vàng đẹp mắt, rèm rủ màn lụa trắng gió mát lay động, chuông đồng móc đồng vang lên, xa xa nhìn lại, càng hiện ra sảnh Thiều Hoa như mộng như ảo.
Sau khi dùng bữa trưa, mọi người dùng chút trà bánh ở lầu hai Thiều Hoa Viện, nghe hạ nhân tới bẩm, nói Quân T.ử Hiên chuẩn bị cho Đổng Trường Nguyên và Thôi thị đã thu dọn thỏa đáng, Tiêu Dung Diễn liền đứng dậy cáo từ.
Đổng Trường Nguyên cùng Bạch Khanh Bình hai người tiễn Tiêu Dung Diễn đến ngoài cửa, nhìn theo Tiêu Dung Diễn rời đi xong, Bạch Khanh Bình quay trở lại từ biệt Bạch Khanh Ngôn.
Bạch Khanh Ngôn thấy Bạch Khanh Bình tinh thần không tốt, quầng thâm dưới mắt nghiêm trọng, hỏi hắn: "Chuyện phụ thân và mẫu thân đệ... ảnh hưởng đến đệ rồi?"
Tay bên người Bạch Khanh Bình thu c.h.ặ.t, muốn nói lại thôi, hắn thật sự là không có mặt mũi nói cho Bạch Khanh Ngôn biết nương hắn ở cửa giáo trường mắng to hắn, nói hắn vong ân phụ nghĩa không báo ơn mẹ, ngay cả cữu cữu cũng nói hắn bất hiếu.
Nhưng hắn một người làm con trai, chẳng lẽ muốn trói phụ thân đi nhà cữu cữu đón mẫu thân về Bạch gia sao? Mẫu thân hắn đến bây giờ còn chưa hiểu rõ phụ thân vì sao tức giận... vì sao phải hưu thê, một mực chỉ biết oán trách cha con bọn họ vô tình vô nghĩa.
Bạch Khanh Bình đêm qua đi gặp phụ thân rồi, phụ thân nói... mẫu thân thật sự là quá không rõ ràng, hiện giờ Trấn Quốc Công chúa còn có thể nể mặt hắn và phụ thân cho mẫu thân mặt mũi, nhưng nếu tiếp tục dung túng mẫu thân không biết nặng nhẹ như vậy, tương lai gây ra đại họa ngập trời gì thì sao?
Hiện giờ mẫu thân hắn dám mơ tưởng để cháu trai nhà mẹ đẻ ở rể Bạch gia, ngày sau khó bảo toàn sẽ dùng thủ đoạn âm tư gì, nếu mẫu thân thật sự làm, vậy coi như là c.h.ặ.t đứt tình phân Bạch gia và Trấn Quốc Công chúa, đến lúc đó Bạch thị tông tộc không nơi nương tựa, kết cục của những tộc nhân bị trục xuất khỏi tộc kia, chính là kết cục của một nhà bọn họ.
Những lời này, Bạch Khanh Bình làm sao không hiểu? Không hiểu là mẫu thân của Bạch Khanh Bình.
Bạch Khanh Bình thậm chí cũng đang nghĩ, để mẫu thân trở về tiếp tục lưu lại Bạch gia là tốt hay xấu, nếu mẫu thân ở lại nhà mẹ đẻ... không có chỗ dựa cũng liền không có cơ hội và lá gan đi làm những chuyện không thể vãn hồi đó.
Nhưng làm con trai, hắn tự nhiên hy vọng cha mẹ hòa thuận.
"Phụ thân đệ làm đến mức hưu thê ta thấy không đến mức, cùng lắm thì để mẫu thân đệ về nhà mẹ đẻ suy nghĩ cho kỹ! Điều này đối với mẫu thân đệ cũng là có chỗ tốt." Bạch Khanh Ngôn khuyên nhủ Bạch Khanh Bình.
Hắn gật đầu: "Đệ cũng nghĩ như vậy."
"Trở về nghỉ ngơi cho tốt, nghỉ ngơi một ngày, chỗ giáo trường còn phải vất vả đệ nhiều, không có người mình của Bạch gia nhìn, ta ít nhiều vẫn có chút không yên tâm." Bạch Khanh Ngôn nói.
Bạch Khanh Bình gật gật đầu sau đó lại nói: "A tỷ, đệ cảm thấy trong Bạch thị tông tộc vẫn có người có thể dùng, a tỷ cân nhắc dùng một chút không?"
"Việc này đệ tự mình nhìn mà làm, nếu cảm thấy trong tộc có ai đáng dùng, không cần tới báo cho ta, đệ làm chủ là được." Bạch Khanh Ngôn đây là đang dần dần buông quyền cho Bạch Khanh Bình, "Chỗ Thẩm Yến Tòng đệ muốn dùng người này thế nào, liền phải có lý do thoái thác tương ứng, đệ tự mình châm chước."
Bạch Khanh Bình cảm thấy gánh nặng trên vai mình lại nặng thêm một chút, lại cũng bởi vì sự tín nhiệm của Bạch Khanh Ngôn mà vui vẻ, hắn vái chào hành lễ: "A tỷ yên tâm, Khanh Bình hiểu được nặng nhẹ."
Bạch Khanh Bình vừa dứt lời, Hác quản gia liền đã bước nhanh lên trước, đứng sau lưng Bạch Khanh Bình, dường như có lời muốn nói kiêng kị Bạch Khanh Bình ở đây, Bạch Khanh Bình thập phần thức thời cáo từ Bạch Khanh Ngôn.
"Mấy người ngõ Phấn kia đích xác là từ hướng Đại Đô tới, lão nô vẫn luôn phái người nhìn chằm chằm, hôm nay có người khoái mã rời đi về hướng Đại Đô, lão nô cho người cẩn thận đi theo, nhất định có thể tra ra những người này có phải xuất thân từ phủ Tả tướng hay không." Hác quản gia rất là lo lắng, "Đại cô nương, ở Đại Đô thành, Bạch gia chúng ta đắc tội phủ Tả tướng tàn nhẫn, hiện giờ những người này cấu kết tộc nhân Bạch thị bị trục xuất, e là muốn bất lợi đối với Bạch phủ chúng ta a!"
"Cứ nhìn chằm chằm trước, xem bọn họ đều qua lại với những người nào, đây là ở địa giới Sóc Dương... muốn thu thập bọn họ cũng không khó, nếu thật sự xác định những người này và phủ Tả tướng có liên quan, cũng là lúc tặng cho Tả tướng một phần đại lễ rồi." Bạch Khanh Ngôn ngược lại không sợ Lý Mậu có thể liên hợp tộc nhân Bạch thị bị trục xuất, lật ra sóng gió gì.
Lúc Bạch Khanh Bình thuận theo hành lang chín khúc rời đi, quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy Hác quản gia đang nhíu mày đứng bên cạnh Bạch Khanh Ngôn, hạ thấp giọng bẩm báo gì đó với Bạch Khanh Ngôn, giữa mày mắt đều là lo lắng.
Ngược lại Bạch Khanh Ngôn vẫn là bộ dáng sóng yên phẳng lặng kia, phảng phất bất luận chuyện gì ở chỗ nàng đều không đáng nhắc tới.
Bạch Khanh Bình không dám nhìn nhiều, đi theo tôi tớ đi ra ngoài Bạch phủ.
Bạch Khanh Bình là từ đáy lòng kính phục vị tộc tỷ này của mình, bảy tháng trước tuy rằng người hắn ở Sóc Dương, nhưng tin tức Đại Đô mỗi lần truyền đến đều làm hắn nơm nớp lo sợ.
Nam nhi Bạch gia Đại Đô tổn hại hết, vị tộc tỷ này của hắn lại làm tốt hơn nam nhi, mượn quan tài hướng thiên hạ kích khởi dân tình, gõ Đăng Văn Cổ kích khởi dân phẫn, lấy dân tâm hộ Bạch gia, chiến trường Nam Cương Bắc Cương đ.á.n.h đâu thắng đó không gì cản nổi, một mình chống lên vinh quang cửa nhà Bạch gia, dường như vô kiên bất tồi, phóng mắt khắp Tấn quốc cho dù là nam nhi xuất sắc... e là đều làm không được đỉnh thiên lập địa như tộc tỷ hắn.
Nhưng hắn, thân là nam nhi, thế mà đều làm không được... tề gia.
Hắn kính phục Bạch Khanh Ngôn, cũng hâm mộ phách lực của Bạch Khanh Ngôn, hy vọng có một ngày hắn cũng có thể trở thành nhân vật như Bạch Khanh Ngôn.
Bạch Khanh Bình quay đầu lại nhìn thoáng qua tấm biển sơn mài đen vẽ vàng của Bạch phủ, nắm c.h.ặ.t nắm tay, xoay người lên ngựa, đi về phía giáo trường.
·
Sáng sớm ngày hai mươi hai, Lư Ninh Hoa và Bạch Cẩm Sắt ngồi xe ngựa trở lại Hoàng gia Thanh Am, lập tức liền đem chuyện trong cung đụng phải Hoàng hậu và Phù tướng quân tư hội báo cho Đại Trưởng Công chúa.
Đại Trưởng Công chúa nghe xong, Phật châu trong tay gảy đều không dừng lại, chỉ cười lạnh nói: "Xem ra Hoàng hậu cũng là ch.ó cùng rứt giậu rồi."
Lư Ninh Hoa và Bạch Cẩm Sắt khó hiểu.
"Ninh Hoa ngươi làm rất tốt!" Đại Trưởng Công chúa cười cười với Lư Ninh Hoa, "Đi nghỉ ngơi đi!"
Đợi sau khi Lư Ninh Hoa và Bạch Cẩm Sắt đi, Đại Trưởng Công chúa bảo Tưởng ma ma gọi Ngụy Trung tới, hỏi Ngụy Trung: "Chuyện A Bảo bảo ngươi đi tra, ngươi tra thế nào rồi?"
"Bẩm Đại Trưởng Công chúa, lão nô tra được người làm bẩn trong sạch Cao Đô Quận chúa, là ám vệ Thái T.ử phủ, bất quá... ám vệ này cũng là bị người mê hoặc, mới có thể thấy sắc nảy lòng tham, còn về việc bị ai mê hoặc lão nô đang tra kỹ, bởi vì Đại cô nương bảo âm thầm tra, cho nên lão nô có chút bó tay bó chân." Ngụy Trung nói.
