Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 597: Chung Gia
Cập nhật lúc: 15/01/2026 03:48
"Được!" Ngân Sương vui vẻ gật đầu.
Thúy Bích đứng ở một bên, lải nhải nói với Bạch Khanh Ngôn không ít chuyện cung yến hôm đó.
Hôm đó Bạch Cẩm Tú được cứu, khi sinh sản, Tần Lãng sai người đi đón Hồng đại phu, khi Hồng đại phu đến, Tần Lãng một tay túm lấy Hồng đại phu, cực kỳ nghiêm túc nói với Hồng đại phu, nếu thật sự chỉ có thể hai giữ một, cầu Hồng đại phu nhất định phải giữ được Bạch Cẩm Tú trước.
Bạch Khanh Ngôn nghe xong trong lòng ngược lại buông lỏng, Tần Lãng có thể coi trọng Cẩm Tú như thế là tốt rồi, cũng không uổng công lúc đầu Bạch gia bọn họ trải đường cho Tần Lãng xuất phủ.
Không bao lâu, Tưởng ma ma đến Thanh Huy Viện mời Bạch Khanh Ngôn đến Trường Thọ Viện dùng bữa, nói là Vọng Ca tỉnh rồi, lúc này đang ở Trường Thọ Viện, náo nhiệt lắm.
Bạch Khanh Ngôn trở về đến giờ còn chưa gặp qua tiểu cháu ngoại này của mình, sai Xuân Đào từ trong tiểu khố phòng chưa chuyển về Sóc Dương, tìm ra miếng ngọc bội Tổ phụ tặng khi sinh nhật mười tuổi, tìm một cái hộp gấm đựng vào, lúc này mới đi tới Trường Thọ Viện.
Bạch Khanh Ngôn vừa bước vào cửa viện Thanh Huy Viện, liền nghe thượng phòng truyền đến tiếng cười nói vui vẻ, dường như là Vọng Ca tè ra tay Bạch Cẩm Sắt, gấp đến mức Bạch Cẩm Sắt vội gọi nhũ mẫu, chọc cho Đại Trưởng Công chúa và Lưu thị cười, Bạch Cẩm Tú cũng thấp giọng cười.
Trong song cửa sổ nửa mở của thượng phòng, ánh đèn màu ấm sáng sủa rải trên nền đá xanh hành lang, chiếu rọi Trường Thọ Viện ấm áp, lại không bằng tiếng cười đầy viện này khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Bạch Khanh Ngôn đứng ở ngoài viện, nghe tiếng cười, tiếng gió... và tiếng lá cây xào xạc, giữa lông mày đều là ý cười ấm áp.
Trong tháng mười, sớm đã không còn tiếng côn trùng kêu vang, Bạch phủ đã dỡ bỏ lụa mỏng và rèm Tương phi ở hành lang và đình đài, rèm ở cửa các viện lạc cũng đều đổi thành rèm vải thêu hoa màu sắc hợp thời.
Trường Thọ Viện này của Đại Trưởng Công chúa tuy nói không thường xuyên trở về ở, nhưng Nhị phu nhân Lưu thị vẫn lo liệu cực kỳ thỏa đáng, cửa đổi một tấm rèm vải màu thiên thanh thêu chim khách đậu cành, cực kỳ nhã nhặn.
Trời phảng phất bị hắt một chậu mực, đã tối sầm lại, trăng sáng vằng vặc, sao lốm đốm, mây che trăng, bất quá trong chốc lát, lại là thanh huy khắp mặt đất.
Tỳ nữ canh giữ ở cửa thấy Tưởng ma ma đích thân xách đèn, dẫn Bạch Khanh Ngôn vào viện, vội phúc thân hành lễ, vén rèm mời Bạch Khanh Ngôn vào.
Bạch Khanh Ngôn vừa định vào nhà, vừa khéo v.ú em Tần phủ ôm Vọng Ca muốn đi ra, chuẩn bị đưa Vọng Ca đi noãn các thay tã lót và y phục, thấy tỳ nữ vén cao rèm cửa, vội nghiêng người lui sang một bên, khom người hành lễ.
Vọng Ca trong n.g.ự.c v.ú em bởi vì tã lót ướt sũng, đang quấy khóc, Bạch Khanh Ngôn nhìn thoáng qua Vọng Ca... đúng như Tổ mẫu nói, quả nhiên là trắng trẻo đáng yêu.
Nàng nghiêng người nhường đường, cười nói: "Đưa Vọng Ca đi thay y phục trước đi!"
Nhũ mẫu của Vọng Ca nói lời cảm tạ ngẩng đầu, thấy Bạch Khanh Ngôn đầy mắt thương yêu nhìn Vọng Ca trong n.g.ự.c bà ta, lập tức ngẩn người.
"Trưởng tỷ!" Bạch Cẩm Sắt bị Vọng Ca tè đầy người, đang định đi thay y phục nhìn thấy Bạch Khanh Ngôn, vội hành lễ.
Nhũ mẫu của Vọng Ca sớm đã nghe nói Trưởng Quốc công chúa dung mạo khuynh thành, lúc đầu Tứ hoàng t.ử Đại Lương gặp qua Trấn Quốc công chúa, tưởng rằng Trấn Quốc công chúa chính là đệ nhất mỹ nhân Đại Tấn Liễu Nhược Phù, lập thệ chung thân không nạp thiếp cầu cưới, kết quả nhầm người, khiến Cao Đô Quận chúa Liễu Nhược Phù trở thành trò cười của cả Đại Tấn.
Nhũ mẫu của Vọng Ca trước đó khi nói chuyện phiếm với người ta, còn đang đoán Trấn Quốc công chúa này nên là hoa dung nguyệt mạo thế nào, nhưng hôm nay vừa gặp, quả thật mới biết cái gì gọi là kinh diễm bức người.
Đèn l.ồ.ng dưới hành lang chiếu rọi làn da nữ t.ử trước mặt oánh nhuận, giữa lông mày mang theo nụ cười nhạt hòa ái ôn nhuận, hoàn toàn không giống sát thần chiến trường sát phạt quyết đoán, tàn nhẫn bạo ngược trong truyền thuyết, toàn thân oánh oánh noãn quang, lại là cực đẹp.
Nhũ mẫu thất thần một lát, vì tiếng khóc của Vọng Ca mà hồi thần, vội cung kính cúi đầu khom lưng ôm Vọng Ca đi noãn các.
"Trưởng tỷ đến rồi!" Bạch Cẩm Tú đi qua màn che, từ sau bình phong vòng ra, cười nói với Bạch Cẩm Sắt, "Mau đi thay y phục đi."
"Được! Muội lập tức tới ngay!" Bạch Cẩm Sắt cười hành lễ, đi ra ngoài thay y phục trước.
Thấy Bạch Cẩm Sắt ra khỏi cửa, Bạch Cẩm Tú lúc này mới hạ thấp giọng nói với Bạch Khanh Ngôn: "Vừa rồi khi Trưởng tỷ đi Thái t.ử phủ, người phái đi giám thị Tín Vương phủ đến báo, nói thân tùy thiếp thân của Tín Vương đi tới nhà mẹ đẻ Hoàng hậu, Chung gia, hành sự cực kỳ lén lút."
Sự xuất phản thường tất có yêu, Tín Vương từ sau khi về Đại Đô thành vẫn luôn co đầu rút cổ trong Tín Vương phủ, đột nhiên phái người lén lút liên hệ nhà cữu phụ, nhất định phải giở trò.
Nhưng khéo thay, hiện nay Thái t.ử cũng đang muốn tra Hoàng hậu, để bọn họ đấu đi.
May mắn, lần này đầu óc Hoàng đế coi như tỉnh táo, trước khi hôn mê mời Đàm lão đế sư và Tổ mẫu về, hai người tính toán... sợ Hoàng hậu ỷ vào Tín Vương về kinh, trong bụng mang long thai, Thái t.ử lại không ở Đại Đô thành, nhân cơ hội sinh loạn, liền thăng chức cữu phụ Chung Thiệu Trọng của Tín Vương nhưng tước quyền, bỏ đi vị trí Cấm quân phó thống lĩnh của ông ta, đoạt binh quyền của ông ta.
Bất quá, uy vọng của Chung Thiệu Trọng trong cấm quân vẫn không thể khinh thường.
"Cho người nhìn chằm chằm cữu cữu Chung Thiệu Trọng của Tín Vương, mấy ngày nay Chung Thiệu Trọng có gì khác thường, tùy thời đến bẩm báo là được, đặc biệt phải chú ý Chung Thiệu Trọng có qua lại với bộ hạ cũ cấm quân hay không." Bạch Khanh Ngôn nói xong cùng Bạch Cẩm Tú vòng qua bình phong bước vào trong phòng, hành lễ với mọi người rồi ngồi xuống.
Tưởng ma ma đích thân bưng trà táo đỏ long nhãn lên, đặt trên bàn nhỏ bên tay Bạch Khanh Ngôn, liền đứng ở một bên Đại Trưởng Công chúa, cười tủm tỉm nhìn Vọng Ca đã thay y phục và tã lót được bế về.
"Ta nhớ Tiểu Bát khi vừa giáng sinh, thế nhưng là tè đầy tay A Bảo! Vọng Ca này hôm nay lại không khách khí tè đầy tay Tiểu Thất." Đại Trưởng Công chúa vui vẻ nói.
Rốt cuộc là đứa chắt đầu tiên của Đại Trưởng Công chúa, Đại Trưởng Công chúa thích không chịu được, hận không thể đem những thứ tốt nhất đều cho thứ nhỏ này.
Bạch Khanh Ngôn nhận lấy Vọng Ca từ trong tay nhũ mẫu, ước chừng là vì có kinh nghiệm bế Tiểu Bát Bạch Uyển Khanh, Bạch Khanh Ngôn bế Vọng Ca lên hoàn toàn không còn sự luống cuống tay chân như trước kia.
Trong phòng bởi vì Vọng Ca tiếng cười nói vui vẻ càng nhiều hơn, Bạch Cẩm Sắt thay y phục trở về muốn nhận lấy Vọng Ca từ trong tay Bạch Khanh Ngôn, ai ngờ còn chưa nhận lấy Vọng Ca đã hừ hừ muốn khóc, Bạch Cẩm Sắt nhẹ nhàng điểm điểm cái mũi của chút chít nói: "Cái thứ nhỏ nhà ngươi, Trưởng tỷ chưa tới thì thích Thất di bế nhất! Bây giờ có Đại di liền không cần Thất di nữa!"
"Tiểu Thất lời này cũng không nói bậy, trước khi A Bảo về, Vọng Ca thích nhất... chẳng phải chính là Tiểu Thất sao!" Nhị phu nhân Lưu thị dùng khăn che môi cười thẳng.
Bạch Khanh Ngôn để Xuân Đào lấy ngọc bội tới, đặt trong lòng Vọng Ca chơi một lát, Vọng Ca liền ngủ thiếp đi trong lòng Bạch Khanh Ngôn, khuôn mặt nhỏ nhắn núng nính, khóe miệng ẩn ẩn có nước miếng, trắng trẻo đáng yêu.
Bên tai là tiếng cười vui vẻ của Đại Trưởng Công chúa và Lưu thị còn có Bạch Cẩm Tú Bạch Cẩm Trĩ, Bạch Khanh Ngôn nhìn chút chít ngủ say trong lòng, ngược lại nhớ tới Tiểu Bát.
Bạch Khanh Ngôn nhẹ nhàng sờ sờ bàn tay nhỏ ngón tay cuộn tròn lại với nhau của Vọng Ca, giống như làm bằng nước vậy, mềm mại có thể an ủi lòng người.
