Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 890: Vua Tôi Thấu Hiểu

Cập nhật lúc: 17/01/2026 14:09

"Là có chút việc muốn nói..." Đổng Thanh Bình nói xong nhìn về phía Lữ tướng và Lữ Cẩm Hiền.

Lữ tướng thấy mầm biết cây, minh bạch có một số lời không thể nói trước mặt ông, thập phần có mắt nhìn vịn bàn trà đứng dậy cáo từ.

"Lữ tướng và Lữ đại nhân không cần nóng vội, ngồi!" Bạch Khanh Ngôn xua tay với Lữ tướng đã đứng dậy, ý bảo Lữ tướng và Lữ Cẩm Hiền ngồi, "Bốn vị ở đây, đều là quăng cốt chi thần ngày sau Bạch Khanh Ngôn cần cậy trọng, vạn sự không có gì không thể nói, chỉ có như thế... vua tôi thấu hiểu, bọn ta mới có thể đồng tâm hiệp lực xây dựng tốt Đại Chu triều."

Vua tôi thấu hiểu...

Bởi vì bốn chữ này hốc mắt Lữ tướng đỏ lên, vua tôi thấu hiểu đây là nguyện vọng của bao nhiêu thần t.ử, Lữ tướng vội dập đầu tạ ơn với Bạch Khanh Ngôn: "Đa tạ Bệ hạ tín nhiệm, lão thần... định đương dốc hết khả năng đời này, giúp đỡ Đại Chu triều!"

Bạch Khanh Ngôn gật đầu, nói với Đổng Thanh Bình: "Cữu cữu, nói đi..."

Đổng Thanh Bình giơ tay sờ sờ mũi, mở miệng: "Là như thế này, Lữ đại nhân nghe được chút lời đồn đãi, sợ lời đồn đãi này sẽ làm Đại Chu triều không ổn định, nghĩ chúng ta rốt cuộc là người một nhà, liền tới cửa mời ta cùng hắn cùng tới!"

Lữ Tấn thấy Đổng Thanh Bình dường như không quá không biết xấu hổ nhắc tới, ước chừng là cố kỵ Bạch Khanh Ngôn là thân chưa gả nửa ngày nói không đến trọng điểm, liền giơ tay hành lễ với Bạch Khanh Ngôn xong, đi thẳng vào vấn đề nói: "Thân thể Bệ hạ những năm trước bị thương, phương diện con cái gian nan, Bệ hạ tuy rằng hiện giờ còn trẻ, nhưng các triều thần và huân quý Đại Đô thành, khó tránh khỏi sẽ nghĩ đến chuyện ngày sau kế thừa đại thống của Đại Chu triều, tuy rằng việc này nói ra dường như còn quá sớm, nhưng khó bảo toàn sẽ không có người động tâm tư gì, lâu dần... kỳ thật không có lợi cho quốc gia!"

Lữ tướng nghe vậy cũng đi theo gật đầu, lời này tuy rằng trong lòng ông biết, nhưng lại là vạn lần không dám nói với tân đế Bạch Khanh Ngôn.

"Bệ hạ là nữ t.ử, so với nam t.ử... phương diện con cái vốn dĩ có hoàn cảnh xấu, càng đừng nói thân thể Bệ hạ vốn không bằng người thường! Trong sử sách có bao nhiêu chuyện loạn đều bắt nguồn từ tranh đoạt trữ vị, vua của một nước là gốc rễ của nước, mà trữ quân của nước đáng là nền tảng của nước! Nếu dựa theo lẽ thường... sau khi Bệ hạ đăng vị, chuyện thứ nhất đó là nên xác lập hậu cung, ngay cả Nữ Đế Tây Lương sau khi đăng cơ cũng là xác lập Hoàng phu, mau ch.óng sinh hạ trữ quân cho Tây Lương." Mày Lữ Tấn nhíu c.h.ặ.t, "Bệ hạ một ngày không có hoàng t.ử, tiểu nhân mang tâm tư khác, liền một ngày sẽ không an phận."

Nói đến đây, Lữ Tấn ngẩng đầu nhìn Bạch Khanh Ngôn một cái, đ.á.n.h bạo tiếp tục nói: "Tỷ như nói, vi thần sớm có nghe thấy hành vi của Sóc Dương tông tộc... to gan phỏng đoán, Bạch thị tông tộc có thể hay không nghĩ cách muốn đem con cái nhà mình nhận làm con thừa tự dưới danh nghĩa Bệ hạ, cưỡng lệnh con cái nhà mình mau ch.óng thành thân sinh con, vì để con cái nhà mình tranh đoạt vị trí trữ quân, mà nháo ra chuyện gì không thể vãn hồi, rốt cuộc bên ngoài biết được... thân thể Bệ hạ ốm đau trên giường, trận chiến diệt Lương lần này đều là ráng gượng đi! Vi thần nhắc tới Bạch thị tông tộc nếu có chỗ mạo phạm... còn thỉnh Bệ hạ bao dung."

Rốt cuộc là tộc nhân của Bạch Khanh Ngôn, Lữ Tấn tuy rằng biết Sóc Dương Bạch thị nhất tộc làm việc quá đáng, nhưng trước mặt Bạch Khanh Ngôn mặt mũi nên cho Sóc Dương tông tộc vẫn phải cho.

Lời này của Lữ Tấn nói thập phần uyển chuyển, tổng không thể nói thẳng... Bệ hạ ngài giả bộ thân thể gầy yếu, ốm đau trên giường hai năm, hiện giờ người khác đều cảm thấy Bệ hạ ngài sắp c.h.ế.t rồi, những kẻ có quan hệ dây mơ rễ má với Bệ hạ, hẳn là đều trông mong nghĩ làm sao từ trong tay Bệ hạ ngài kế thừa ngôi vị hoàng đế.

"Lữ đại nhân nói có lý!" Lữ tướng gật đầu với Bạch Khanh Ngôn, "Việc này Bệ hạ còn cần để tâm, Hồng đại phu lần này không biết có đi cùng Bệ hạ trở về hay không, vì kế sách ngàn năm Đại Chu... Bệ hạ còn cần sớm ngày điều trị tốt thân thể, cùng lúc đó nên xác lập Hoàng phu trước, để an lòng người."

Bạch Khanh Ngôn rũ mắt, ánh nến lay động chiếu rọi lông mi cực dài của nàng, lưu lại một bóng râm hình quạt trên khuôn mặt trắng nõn không tì vết.

Nàng vốn dĩ đã nói tốt với Tiêu Dung Diễn, Đại Yến bình định Ngụy quốc, chàng liền tới cửa cầu thân.

Mà hiện giờ Tiêu Dung Diễn muốn chủ lý công việc lớn nhỏ của Yến quốc, tuy rằng... đến bây giờ còn chưa truyền đến tin tức Yến Đế băng hà, nhưng Bạch Khanh Ngôn đoán... tám chín phần mười là bởi vì Ngụy quốc mới định, cho nên Yến quốc bí không phát tang.

Cũng không biết Tiêu Dung Diễn có nhận được thư của nàng hay không.

Thấy Bạch Khanh Ngôn lâm vào trầm tư, Lữ tướng thấp giọng gọi một tiếng: "Bệ hạ?"

Nàng nghe tiếng ngẩng đầu: "Chuyện xác lập Hoàng phu ngược lại không vội, muốn tuyệt những tâm tư nhỏ này, cũng không phải việc khó, liền làm phiền cữu cữu diễn với ta một vở kịch, Lữ tướng và hai vị Lữ đại nhân giữ kín như bưng, cũng là được rồi."

"Con là bảo cữu cữu lúc tảo triều nhắc tới việc này, con giả bộ răn dạy? Thậm chí là biếm phạt?" Đổng Thanh Bình thở dài, "Ta thì không để ý biếm phạt răn dạy, nhưng này chung quy là chấn nhiếp được nhất thời, chấn nhiếp không được lâu dài, ổn thỏa nhất vẫn là xác lập Hoàng phu."

"Con là muốn để cữu cữu nhắc tới chuyện lập Hoàng phu, con sẽ lấy lý do tân chính chưa định, quốc chính chưa xong để chối từ, rốt cuộc hiện giờ con thân cường thể kiện, nếu thật sự nhận con thừa tự, đây không phải nói cho liệt quốc thân thể con không được sao, không có lợi cho quốc chính." Bạch Khanh Ngôn dựa vào ghế dựa, xoay chuyển chén trà trong tay, cười khẽ, "Hiện giờ đúng là lúc dùng cữu cữu, con biếm phạt cữu cữu, lại một lần nữa trọng dụng, người ngoài cho dù là nhìn không ra đây là hai cữu cháu chúng ta đang diễn kịch, cũng sẽ cho rằng lại đến lúc có thể nhắc tới chuyện lập Hoàng phu hoặc nhận con thừa tự rồi."

"Bệ hạ... vì sao không muốn lập Hoàng phu?" Lữ tướng hành lễ với Bạch Khanh Ngôn xong hỏi, "Xưa nay Hoàng đế đều có tiền lệ thông qua hậu cung để chế ước tiền triều, hoặc là liên minh với nước khác, lão thần nghĩ lần này đại điển đăng cơ của Bệ hạ, các nước tới chúc mừng tất nhiên sẽ đưa ra chuyện liên hôn, chẳng lẽ Bệ hạ cũng muốn khéo léo từ chối? Lão thần to gan phỏng đoán, hay là... Bệ hạ thân là nữ t.ử không qua được cửa ải trong lòng kia?"

"Ngược lại cũng không phải như thế." Bạch Khanh Ngôn vuốt ve chén trà trong tay, "Không dối gạt chư vị, Bạch gia ta còn có chư vị muội muội, còn có đệ đệ còn sống, lần này đại điển đăng cơ là có thể trở về, cho dù Bạch Khanh Ngôn không thể có thai, trữ quân ngày sau... đại khái có thể từ trong chư t.ử chọn lựa người thích hợp kế thừa ngôi vị hoàng đế, cũng không phải không người kế tục."

Lữ tướng chợt nhớ tới trong thư Lữ Nguyên Bằng gửi về nói, ở Nam Cương ngẫu nhiên gặp được một người, rất giống Thất lang Bạch gia.

Nhưng nếu thật sự có Bạch gia t.ử còn sống, Bạch Khanh Ngôn còn tính cả các muội muội của mình vào nhân tuyển có thể kế vị, hiện giờ còn tốt, nếu thật sự sự tình có biến, e là lại sẽ làm Đại Đô thành lâm vào lốc xoáy đoạt đích, Lữ tướng nghĩ đến đây, vội thẳng người: "Bệ hạ nếu là như thế..."

"Ta biết Lữ tướng lo lắng cái gì." Bạch Khanh Ngôn giơ tay ý bảo Lữ tướng ngồi xuống, cười nói, "Cũng giống như nhà tầm thường, huynh đệ đoạt sản vậy, Lữ tướng là sợ ta tương lai nếu từ trong huynh đệ hoặc các muội muội chọn một người kế thừa ngôi vị hoàng đế, sợ sẽ hỏng tình cảm người Bạch gia, đến nỗi huynh đệ tỷ muội tương tàn, thậm chí phu quân thê thất của huynh đệ tỷ muội tranh đấu không thôi! Càng sẽ làm triều thần rắp tâm hại người đi trước đứng thành hàng, khiến triều cục hỗn loạn..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 888: Chương 890: Vua Tôi Thấu Hiểu | MonkeyD