Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 916: Tận Lực

Cập nhật lúc: 17/01/2026 18:22

Bạch Khanh Ngôn kiệt lực ổn định cảm xúc của mình, ánh mắt dĩ vãng trầm ổn thanh minh hiện ra nôn nóng: "Hồng đại phu thế nào?"

"Không kịp..." Hồng đại phu lắc đầu, "Đại Trưởng Công chúa hẳn là hôm qua liền dùng Nhất Nhật Miên, hôm nay dần dần tăng lượng, độc tính đã thâm nhập ngũ tạng lục phủ, d.ư.ợ.c thạch vô linh!"

Hồng đại phu không nói cái gì tận lực thử một lần, đó chính là thật sự không có bất kỳ hy vọng nào...

Lòng bàn tay Bạch Khanh Ngôn thu lại, rũ mắt nhìn Đại Trưởng Công chúa nằm trên nhuyễn tháp dài, đột nhiên nhớ tới những lời kia của Ngoại tổ mẫu.

Có lẽ lúc trước, Ngoại tổ mẫu liền dự liệu được sẽ có một ngày hôm nay.

Cũng chính bởi vì những lời kia của Ngoại tổ mẫu lúc trước, trong lòng Bạch Khanh Ngôn liền có một ít phòng bị, cũng có dự cảm... có lẽ sẽ có một ngày như vậy.

Nhưng tổ mẫu rõ ràng ở trên lầu Lạc Hồng nói với nàng nhiều lời như vậy, nàng cho rằng... tổ mẫu nhìn không được hoàng quyền họ Lâm đã hủ bại, lúc này mới nói với nàng... chuyện đăng cơ làm đế, nàng không ngờ tới tổ mẫu sẽ lựa chọn đi lên con đường này vào hôm nay.

"Trưởng tỷ..." Bạch Cẩm Tú đứng ở bên cạnh Bạch Khanh Ngôn, nhẹ nhàng nắm lấy tay Bạch Khanh Ngôn, "Có lẽ đây đối với tổ mẫu mà nói, là quy túc tốt nhất! Tổ mẫu là Đại Trưởng Công chúa nước Tấn, tổ mẫu họ Lâm, bà không muốn tận mắt nhìn thấy cháu gái mình thương yêu nhất, lật đổ giang sơn họ Lâm, điều này cũng hợp tình hợp lý."

Bạch Cẩm Tú thấp giọng khuyên Bạch Khanh Ngôn, cũng không biết có thể khởi bao nhiêu tác dụng, dù sao Thẩm Thiên Chi vừa rồi cũng không có thể hoàn toàn khuyên được nàng.

Lúc này, Bạch Cẩm Tú hối hận, nàng không nên cưỡng ép mang tổ mẫu từ lầu Lạc Hồng ra, không nên để trưởng tỷ biết tổ mẫu đã d.ư.ợ.c thạch vô linh... không nên để trưởng tỷ tận mắt nhìn tổ mẫu rời đi.

Có lẽ tổ mẫu vĩnh viễn lưu tại trong lầu Lạc Hồng, mới là quy túc tốt nhất của tổ mẫu.

Cho dù là trưởng tỷ biết tổ mẫu lựa chọn lưu tại nơi đó, sau kịch đau vết thương tổng sẽ khép lại.

Nhưng hiện giờ mang tổ mẫu đến trước mặt trưởng tỷ, nhìn tổ mẫu còn thoi thóp, tất cả mọi người bọn họ lại bó tay không biện pháp, theo thời gian trôi qua... trưởng tỷ sẽ càng ngày càng đau, càng ngày càng cảm thấy hận sự bất lực của mình, giống như d.a.o cưa lôi kéo qua lại trong lòng, đau đến không muốn sống.

"Trưởng tỷ... chúng ta tận lực rồi!" Bạch Cẩm Tú nắm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Khanh Ngôn, ngữ thanh nghẹn ngào, "Mỗi người đều có lựa chọn của mỗi người đối với con đường phía trước, chúng ta lựa chọn lật đổ triều Tấn, tổ mẫu lựa chọn c.h.ế.t tuẫn triều Tấn..."

Thẩm Thiên Chi sợ nhất chính là bộ dáng Bạch Khanh Ngôn không rơi lệ, lại trầm mặc không nói như vậy.

Càng là bi thống, biểu hiện càng là mộc nạp, cái này... Thẩm Thiên Chi biết.

"Cùng với cưỡng ép giữ Đại Trưởng Công chúa sống sót, ngày ngày dày vò qua lại giữa trách nhiệm và thân tình, đây đối với Đại Trưởng Công chúa mà nói... chưa chắc không phải kết cục tốt nhất." Thẩm Thiên Chi tiến lên một bước, thấp giọng khuyên Bạch Khanh Ngôn, "Đại Trưởng Công chúa sống, chính là ngày ngày tru tâm, nỗi đau tru tâm... hơn xa sinh t.ử! Bệ hạ hẳn là minh bạch hơn bất luận kẻ nào."

Minh bạch, Bạch Khanh Ngôn làm sao có thể không minh bạch?

Nhưng nàng cũng có tư tâm a, đó là tổ mẫu của nàng... khi còn nhỏ nàng được nuôi dưỡng dưới gối tổ mẫu tổ phụ, nàng lại là đích trưởng... tổ mẫu đối với nàng tuy rằng nghiêm khắc, nhưng cũng là nâng trong tay ngậm trong miệng.

Bước đầu tiên nàng đi ra, cũng là đỡ tay tổ mẫu đi.

Lúc nhỏ tô đỏ vỡ lòng, là tổ mẫu bắt lấy tay nàng tô.

Tổ mẫu sẽ phí hết tâm tư biên soạn một ít chuyện xưa, ngày ngày kể cho nàng nghe, dạy nàng chơi cờ, dạy nàng... tất cả những gì tổ mẫu có thể dạy.

Bệnh, bên giường nàng ngay cả a nương đều không thể tới gần, tổ mẫu ngày đêm không nghỉ trông coi.

Năm đó chiến trường trọng thương trở về, tổ mẫu vốn dĩ không thế nào tin phật quỳ trước Phật ba ngày ba đêm, cầu nguyện nàng có thể sống sót.

Tổ phụ không còn, phụ thân không còn, các thúc phụ không còn, đệ đệ hiện giờ còn sống chỉ có A Du, A Quyết và A Vân...

Nỗi đau một trận chiến Nam Cương lưu lại trong lòng Bạch Khanh Ngôn, còn chưa vuốt phẳng, hiện giờ... ngay cả tổ mẫu cũng muốn rời đi, nàng làm sao có thể không tê tâm liệt phế?

"Đại cô nương, lão hủ thật sự là không có chút biện pháp nào!" Hồng đại phu thấp giọng nói với Bạch Khanh Ngôn, "Bất quá... Nhất Nhật Miên này tuy rằng độc tính kịch liệt, đảo là một loại độc thập phần ôn hòa, làm cho người ta c.h.ế.t đi trong hôn mê."

Hồng đại phu nói nhìn thoáng qua Đại Trưởng Công chúa hai mắt nhắm nghiền, tiếp theo nói: "Cho nên cho dù là đã đến lúc này, thần dung Đại Trưởng Công chúa còn tính an tường."

Hồng đại phu nghĩ không ra ngôn ngữ gì an ủi Bạch Khanh Ngôn, thanh âm thấp hoãn: "Lão phu đi theo Trấn Quốc vương nhiều năm như vậy, đối với tình cảm của Đại Trưởng Công chúa và Trấn Quốc vương cũng coi như là hiểu biết, nếu lúc trước... khi Bạch gia gặp nạn, Đại Trưởng Công chúa không phải vì bảo vệ những quả phụ và trẻ mồ côi Bạch gia này, sợ là đã sớm đi theo Trấn Quốc vương rồi! Hiện giờ Đại cô nương xưng đế, Đại Trưởng Công chúa cũng coi như là có thể đối với Bạch gia yên lòng, không còn vướng bận! Đây... là chuyện tốt, Đại cô nương ngàn vạn lần đừng chui vào ngõ cụt, đừng tưởng rằng Đại Trưởng Công chúa đây là không muốn Đại cô nương xưng đế!"

Bạch Khanh Ngôn đi đến bước hôm nay, không dễ dàng...

Hồng đại phu biết Bạch Khanh Ngôn và Đại Trưởng Công chúa tình cảm thâm hậu, chỉ sợ Bạch Khanh Ngôn cho rằng Đại Trưởng Công chúa là không muốn Bạch Khanh Ngôn xưng đế tự mình kết liễu, Bạch Khanh Ngôn và Trấn Quốc vương Bạch Uy Đình giống nhau trọng tình trọng nghĩa, nếu thật sự cho rằng như vậy, vì Đại Trưởng Công chúa không muốn lại đăng cơ, vậy giang sơn Đại Chu này ngày sau kham ưu.

Tổ mẫu là vì che chở các nàng chống đỡ xuống dưới, nàng biết...

Đời trước, tổ mẫu nhận được tin tức, liền ngã bệnh, không bao lâu buông tay nhân gian.

Đời này, tổ mẫu có thể sống đến hôm nay, Bạch Khanh Ngôn đã thật cao hứng.

Chỉ là, nếu tổ mẫu có thể thọ chung chính tẩm, mà không phải lấy phương thức như thế tuẫn triều Tấn, nàng sẽ càng cao hứng.

Đau đớn theo dây đằng áy náy chậm rãi sinh trưởng trong cơ thể nàng, tụ tập ở l.ồ.ng n.g.ự.c, Bạch Khanh Ngôn chỉ cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c tựa hồ có thứ gì bị b.úa tạ nện mạnh, một cỗ sền sệt mang theo mùi tanh một mực xông lên trên, đều bị nàng ngạnh sinh sinh nuốt trở vào.

Bình tĩnh hồi lâu, Bạch Khanh Ngôn mới mở miệng: "Ta biết..."

Ngữ thanh nàng khàn khàn, yết hầu sưng đau khó nhịn, "Các ngươi đi ra ngoài đi... Ta và Cẩm Tú, bồi tổ mẫu đoạn đường cuối cùng."

Hồng đại phu nhìn về phía Bạch Cẩm Tú, thấy Bạch Cẩm Tú nhẹ nhàng gật đầu, lúc này mới cõng lên hòm t.h.u.ố.c của mình, cùng Thẩm Thiên Chi bọn họ cùng nhau ra khỏi đại trướng.

Ánh nến lay động chiếu rọi khe rãnh trên mặt Đại Trưởng Công chúa, Bạch Khanh Ngôn ngồi xuống bên người Đại Trưởng Công chúa, nhẹ nhàng nắm tay khô héo của Đại Trưởng Công chúa, cẩn thận nhìn bà liền có thể nhìn thấy khóe mắt Đại Trưởng Công chúa ngấn lệ, trong nếp nhăn thâm trầm kia còn cất giấu vệt nước mắt.

Đúng như Hồng đại phu nói như vậy, thần dung Đại Trưởng Công chúa còn tính an tường.

Bạch Cẩm Tú quỳ gối bên giường nhìn thoáng qua Đại Trưởng Công chúa, lại giơ tay nắm lấy tay Bạch Khanh Ngôn: "Trưởng tỷ, đây là lựa chọn của tổ mẫu, ai cũng không thể trách!"

Nàng không biết lúc này tổ mẫu còn có thể nghe thấy nàng nói chuyện hay không, nàng vẫn là nhịn xuống cảm xúc, rũ mắt nhẹ nhàng vuốt ve tay Đại Trưởng Công chúa, thấp thấp mở miệng: "Tổ mẫu, A Bảo biết... người chưa từng trách A Bảo."

Bạch Cẩm Tú vội đi theo gật đầu, nhìn bộ dáng trưởng tỷ hai mắt đỏ lên, nước mắt chốc lát giống như đứt dây.

May mắn... Trưởng tỷ không có chui vào ngõ cụt, không có đem cái c.h.ế.t của tổ mẫu toàn bộ trách tội ở trên người mình!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 914: Chương 916: Tận Lực | MonkeyD