Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 965: Nở Mày Nở Mặt

Cập nhật lúc: 17/01/2026 18:31

Nói mãi nói mãi, Lữ Nguyên Bằng quả thực tủi thân không chịu được, nước mắt lã chã rơi xuống.

Hắn dùng tay áo quệt nước mắt: "Ông nội người phải dạy dỗ ca con cho tốt! Huynh ấy suýt chút nữa làm lỡ mất một Thiên phu trưởng của Lữ gia chúng ta!"

Lữ Thái úy vốn còn muốn dạy dỗ đứa cháu trai này cho tốt, nhưng nhìn thấy đứa cháu trai này tuy là gỗ mục không thể điêu khắc, nhưng mà... cũng coi như ngốc nhân có ngốc phúc, cũng liền dập tắt tâm tư này.

Thôi, con cháu tự có phúc của con cháu, để Lữ Nguyên Bằng giữ lại phần ngốc khí này, nói không chừng đối với Lữ gia là chuyện tốt.

So với lo lắng cho Lữ Nguyên Bằng, Lữ Thái úy lúc này càng lo lắng chuyện ngày mai Bạch Khanh Ngôn đi Quốc T.ử Giám gặp những sinh viên Quốc T.ử Giám kia hơn.

Lữ Thái úy đặt thước trong tay sang một bên, thở dài một hơi, ngồi xuống ghế.

"Ông nội..." Lữ Nguyên Bằng dùng giọng cực thấp gọi một tiếng, thấy sắc mặt Lữ Thái úy không tốt, chột dạ nói, "Có cần con sai người mời đại phu cho ông nội không?"

"Ngoan ngoãn quỳ ở đây!" Lữ Thái úy liếc nhìn Lữ Nguyên Bằng, đứng dậy bước ra khỏi từ đường.

Lữ Thái úy vừa từ từ đường đi ra, liền thấy Lữ Cẩm Hiền cùng phụ thân Lữ Nguyên Bằng là Lữ Tam gia và mẫu thân Lữ Tam phu nhân vội vã đi tới, mẫu thân Lữ Nguyên Bằng nhìn thấy thước trong tay cha chồng, nước mắt lập tức rơi xuống, trong lòng không khỏi oán trách... Nguyên Bằng đứa nhỏ kia lúc trở về đều đen gầy không còn hình người rồi, cha chồng sao còn nhẫn tâm đ.á.n.h con như vậy!

Mẫu thân Lữ Nguyên Bằng dám giận không dám nói, chỉ có thể tủi thân rơi nước mắt, phụ thân Lữ Nguyên Bằng cũng không khỏi oán trách phụ thân trong lòng đối với Lữ Nguyên Bằng quá nghiêm khắc rồi! Đứa nhỏ kia từ nhỏ đã được chiều hư, nhưng tốt xấu gì bây giờ cũng là Thiên phu trưởng trong Bạch gia quân, cũng coi như làm Lữ gia nở mày nở mặt rồi a!

Lữ Thái úy vừa nhìn biểu cảm của con trai thứ ba và con dâu thứ ba, liền biết hai người đang có tâm tư gì, trực tiếp ném thước trong tay vào lòng con trai, dặn dò không cho phép bất kỳ ai vào từ đường thăm Lữ Nguyên Bằng, liền gọi trưởng t.ử Lữ Cẩm Hiền một tiếng, hai người dọc theo hành lang chậm rãi rời đi.

"Phụ thân, con nghe nói Bệ hạ định lập bia bên bờ sông Kinh cho các tướng sĩ c.h.ế.t trận ở Nam Cương trong trận chiến Nam Cương năm Tuyên Gia." Lữ Cẩm Hiền thấp giọng nói với Lữ Thái úy, "Hôm nay con nghe người của Công bộ nhắc tới một câu."

"Vì Bạch gia quân sao?" Lữ Thái úy hỏi.

"Là vì tất cả tướng sĩ c.h.ế.t trận ở Nam Cương, nghe nói... ý của Bệ hạ, là muốn để quốc quân và bách tính Đại Chu đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn ghi nhớ những tướng sĩ vì nước vì dân mà c.h.ế.t này." Lữ Cẩm Hiền nói.

Lữ Thái úy biết Bạch Khanh Ngôn xuất thân tướng môn, cũng là một tướng sĩ huyết chiến sa trường, nguyện lập bia cho các tướng sĩ đã c.h.ế.t đây cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

"Việc này nếu con cảm thấy không thỏa đáng, liền đi tiến ngôn với Bệ hạ, Nữ đế vị này của chúng ta hiện giờ, không phải Tấn đế, người lòng dạ thẳng thắn, phàm chuyện gì con cứ nói thẳng là được, không cần thương nghị với vi phụ cách ứng đối thế nào!" Lữ Thái úy bước chân dừng lại, đứng dưới đèn, thấm thía nói với Lữ Cẩm Hiền, "Vi phụ già rồi, ngày sau... triều đường Đại Chu, là triều đường của Bệ hạ và các thần t.ử như các con, con luôn phải hiểu rõ quân thượng mà con đang hiệu trung hiện giờ là người như thế nào, luôn phải học cách ở chung với quân thượng của con, như vậy mới có thể tận lực vì nước, tận tâm vì dân tốt hơn."

Lữ Thái úy đã già, cho dù là quy vị Thái úy... được tôn làm Đế sư, ông cũng biết thời gian có thể để lại cho ông đứng trên triều đường kỳ thực không nhiều lắm.

Lữ Thái úy kỳ thực rất hâm mộ con trai và cháu trai của mình, bọn họ may mắn hơn ông... tuy rằng gặp phải là Nữ đế nửa đường xuất gia, nhưng phẩm cách và tâm ức của vị Nữ đế này quả thực khiến người ta khó lòng theo kịp, thẳng thắn lỗi lạc đôi khi thậm chí khiến Lữ Thái úy cũng trở tay không kịp.

Nhưng ở chung rồi, Lữ Thái úy lại không khỏi cảm khái, ông khi còn trẻ... mang theo bầu nhiệt huyết bước vào con đường làm quan, từng mơ ước chính là gặp được một vị quân chủ như vậy, cho dù người không phải minh quân, ít nhất phải có một trái tim vì dân và lỗi lạc, không cần quan viên vắt óc suy nghĩ tâm tư của quân thượng, chỉ cần quan viên vắt óc suy nghĩ làm giàu nước mạnh dân là tốt rồi.

Nhưng ông đã cống hiến hơn nửa đời người cho Tấn đế, suy đoán thánh ý và khéo đưa đẩy vòng vo xử sự đã ăn sâu vào xương tủy, rất khó sửa đổi.

Con trai và cháu trai của ông đều rất may mắn, có thể gặp được Hoàng đế như vậy, cho nên... ông không hy vọng bọn họ lại học được thói xấu trên người ông.

Ông chỉ hy vọng, trước ngày ông lui khỏi triều đường, có thể để ông nhìn một lần, cái... triều đường trong tưởng tượng của ông trước khi chưa bước vào con đường làm quan.

...

Sáng sớm hôm sau, chuyện Đại Chu Nữ đế muốn tới Quốc T.ử Giám đều đã truyền khắp nơi.

Hà Đông Vương nghe nói việc này, ra lệnh cho thủ hạ của mình không được xen vào việc này nữa, rút sạch sẽ nhân thủ của bọn họ ra, tuyệt đối không thể để lại bất kỳ dấu vết nào.

Đã hiện tại mọi chuyện đã thành định cục, Hà Đông Vương phải làm chính là che giấu dấu vết việc làm của mình ở mức độ lớn nhất, để tránh bị Bạch Khanh Ngôn nắm được thóp, nếu không sợ là khó giữ được tính mạng.

Hiện tại người của hai nhà ông ta và Sóc Phương Vương đều đang bị Bạch Khanh Ngôn nắm trong tay, có thể sống hay không... sống như thế nào, tất cả đều nằm trong một ý niệm của Bạch Khanh Ngôn.

Các sinh viên Quốc T.ử Giám đầy lòng căm phẫn, tụ tập cùng một chỗ, thắp đèn thương nghị cả một đêm, dùng b.út ghi lại tất cả những vấn đề muốn nói sau khi gặp Bạch Khanh Ngôn hôm nay, lẳng lặng chờ giờ Tỵ.

Trời vừa sáng, Bạch Khanh Ngôn đã sớm xuất cung.

Đêm qua Bạch Khanh Ngôn cùng Bạch Cẩm Tú ngồi dưới đèn dốc bầu tâm sự cho đến nửa đêm về sáng, Bạch Cẩm Tú đã nói định với Tần Lãng rồi, muốn mang theo Vọng ca nhi cùng đi Hàn thành, nàng cũng biết bên Hàn thành sự tình cấp bách... dù sao Bạch Cẩm Trĩ xúc động, nàng sợ Bạch Cẩm Trĩ lại làm ra chuyện gì không thể vãn hồi.

Hàn thành quy hàng, sau đại chiến... liền cần phải dùng thủ đoạn hoài nhu, thu phục lòng người, mà không phải một mực cậy mạnh.

Cho nên đêm qua Bạch Cẩm Tú liền thương định với Bạch Khanh Ngôn, sáng sớm hôm nay xuất phát đi Hàn thành, Bạch Khanh Ngôn suốt đêm hạ lệnh, mệnh Lâm Khang Nhạc dẫn binh đi cùng Bạch Cẩm Tú tới Hàn thành, đổi phòng với Bạch Cẩm Trĩ và Triệu Thắng về Đại Đô thành.

Sau khi nói chuyện lâu với Bạch Khanh Ngôn, Bạch Cẩm Tú lại đi gặp mẫu thân nàng, gần như một đêm không ngủ, cho nên lúc ra khỏi thành nàng cùng Vọng ca nhi và Tần Lãng cùng ngồi xe ngựa ra khỏi thành, hội hợp với đại quân Lâm Khang Nhạc đóng trại ngoài Đại Đô thành.

Bạch Cẩm Tú không ngờ Bạch Khanh Ngôn sẽ đến ngoài thành tiễn nàng, nàng nghe Thúy Bích nói trên sườn núi phía đông hình như là Bạch Khanh Ngôn, vội vén rèm cửa sổ xe ngựa nhìn về phía sườn núi cao, quả nhiên nhìn thấy trưởng tỷ nhà mình một thân kính trang, cưỡi ngựa trắng, bên người chỉ mang theo Thẩm Thanh Trúc.

Bạch Khanh Ngôn tay cầm dây cương đứng ngược sáng, lẳng lặng nhìn đoàn xe của Bạch Cẩm Tú càng đi càng xa.

Xe ngựa xóc nảy chưa dừng, Bạch Cẩm Tú nhìn Bạch Khanh Ngôn đứng trong ráng chiều buổi sớm kia, nhịn không được vẫy vẫy tay về phía Bạch Khanh Ngôn.

Trước kia nàng ở đây tiễn trưởng tỷ rời đi, hiện giờ... trưởng tỷ đứng ở đó tiễn nàng.

Nàng hy vọng lần này mình rời khỏi Đại Đô thành, lúc trở về cũng có thể giống như trưởng tỷ... mang đến sự thay đổi khác biệt cho Bạch gia và đất nước này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 963: Chương 965: Nở Mày Nở Mặt | MonkeyD