Trưởng Tỷ Muốn Hủy Bỏ Hôn Ước - 5

Cập nhật lúc: 15/09/2026 04:02

Bà ta đảo mắt, sau đó quỳ sụp xuống, chỉ thẳng vào mặt ta như đang tố cáo kẻ thù. 

"Bệ hạ, tất cả chuyện này đều là do Cố Vân Đường bày mưu tính kế!" 

"Hồi đó là do nó khóc lóc van xin Minh Châu nhận thưởng thay nó, giờ nó lại cố tình làm ầm ĩ ở hôn lễ, nó là muốn trả thù chúng thần!" 

Mẹ càng nói càng kích động, khóe miệng thậm chí sùi cả bọt mép. 

"Nếu không có Hầu phủ nuôi dưỡng nó, làm sao nó có thể sống trong gấm vóc lụa là? Bây giờ nó lại dám hãm hại cha mẹ, huynh trưởng và tỷ tỷ, loại người đại nghịch bất đạo này đáng bị ban rượu độc!" 

Vài chữ cuối cùng bà ta hét lên đến khản cả giọng. Trên mặt Hoàng đế cũng lộ ra vẻ kỳ quái giống hệt Tào công công, rồi quay sang nhìn ta.

Dù đã chuẩn bị từ trước, nhưng khóe mắt ta vẫn chua xót. Vì mẹ lại một lần nữa đẩy hết mọi tội lỗi cho ta. 

Đời trước lẫn đời này, bà cầm con d.a.o đạo hiếu, lần nào cũng không ngần ngại đ.â.m thẳng vào người ta. 

Ta không cầm được nước mắt. 

Hoàng đế chậm rãi cất tiếng: "Cố nhị tiểu thư, ngẩng đầu lên, để trẫm nhìn xem." 

"Vâng." 

Ta cẩn thận ngẩng đầu, cuối cùng cũng nhìn thấy người đứng bên cạnh Hoàng đế. Ngài ấy mặc áo bào mãng vân, đầu đội ngọc quan, đôi mày kiếm sắc bén và tuấn tú. 

Theo bản năng, ta hơi nhoài người về phía trước, chăm chú nhìn ngài một lúc lâu, sau đó như chợt nhận ra mà mở miệng. 

"Là chàng! Chàng vẫn còn sống, thật tốt quá!" 

Khuôn mặt ta vẫn đẫm lệ, nhưng sự vui mừng trong giọng nói không xen lẫn chút giả tạo nào. 

Trong tầm mắt, trưởng tỷ bất giác run rẩy. 

Ta biết nàng ta sợ điều gì. Bởi vì kiếp trước, con đường dẫn đến lãnh cung của nàng ta chính thức bắt đầu từ câu nói này.

12. 

Khi đó, trưởng tỷ đã an vị trên ngôi Hậu. 

Nàng ta hằng ngày đã nghe quen những lời tâng bốc của các mệnh phụ phu nhân, cũng nhìn quen cảnh cung nhân cúi đầu kính cẩn. 

Ngày tháng trôi qua êm đềm, nàng ta lại bắt đầu nhớ về dĩ vãng. 

Trong vài tháng, phủ Võ An Hầu liên tiếp có hai đám tang, tin tức đương nhiên đã truyền vào cung. 

Người ngoài chỉ cho rằng nhà họ Bùi vận khí xui xẻo, họ đều khuyên Bùi gia nên làm một lễ cầu siêu để xua đi tai ương. Trưởng tỷ lại bỏ qua mọi lời đồn đoán, một mực cho rằng chuyện này có liên quan đến ta. 

Ta lại một lần nữa bị triệu vào cung. 

Những viên đá quý trên mũ phượng của nàng ta tỏa sáng ch.ói lóa, nàng ta vẫn bắt ta quỳ dưới bậc thềm để nghe huấn thị. 

Cái c.h.ế.t của Bùi Nghiễn Chi khiến nàng ta tiều tụy đi ít nhiều. Nhưng nàng ta lại tự cho rằng mình vì tình tỷ muội, đã chọn sẵn phần đời còn lại cho ta. 

"Ngươi hãy đến gia miếu thanh tu đi. Lập thêm cho Nghiễn Chi một tấm bia tiết hạnh, đủ để đảm bảo nửa đời sau của ngươi không lo cơm áo." 

Giữ tiết, đồng nghĩa với việc chỉ được mặc áo tang, không điểm phấn tô son, không đeo châu ngọc. Nếu không có chuyện quan trọng, ngay cả ra khỏi cửa cũng không được phép. 

Ta chưa đầy hai mươi tuổi, lại là muội muội ruột của Hoàng hậu. Vậy mà viễn cảnh tương lai tốt đẹp nhất nàng ta dành cho ta, lại là thủ tiết vì một kẻ chán ghét ta đến thấu xương. 

Có lẽ vì ánh mắt của ta quá đỗi mỉa mai, trưởng tỷ không được tự nhiên mà dịch người lùi lại phía sau.

Sau đó nàng ta lại giở trò lấy uy quyền của Hoàng hậu ra dạy dỗ ta. 

"Làm người không thể chỉ chăm chăm vào quyền thế bạc vàng. Ngươi đã gả cho Nghiễn Chi, việc thủ tiết vì phu quân chẳng phải là điều hiển nhiên sao?" 

Bên ngoài điện bỗng vọng vào giọng một nam t.ử. 

"Ai muốn thủ tiết? Triều đình xưa nay chưa bao giờ khuyến khích quả phụ trẻ tuổi phải chôn vùi cả thanh xuân, tuổi đời còn trẻ, tái giá có gì mà không được?" 

Sự điềm tĩnh trên gương mặt trưởng tỷ lập tức vỡ vụn. Nàng ta định đẩy ta ra sau bình phong, nhưng tiếng bước chân đã ngày một gần hơn. 

Trưởng tỷ đành chắn ngang người ta, miễn cưỡng tỏ ra bình thản. 

"Thần thiếp đang nói về Nhị muội. Nàng và Thế t.ử Võ An Hầu tình thâm ý trọng, đau buồn đến mức hận không thể c.h.ế.t theo phu quân." 

"Thần thiếp dù có tình cảm sâu nặng với bệ hạ, nhưng dẫu sao thủ tiết cũng liên quan đến cả cuộc đời một nữ t.ử, xin bệ hạ để thần thiếp suy nghĩ thêm." 

Ta cố kìm tiếng nấc nghẹn ngào, ngẩng lên khuôn mặt đẫm lệ. Ánh mắt ta lần mò dần theo vạt long bào màu đen huyền, rồi dừng lại trên khuôn mặt quen thuộc lạ lùng. 

Ta nhíu mày hồi tưởng lại, rồi buột miệng thốt lên. 

"Là chàng! Chàng vẫn còn sống, thật tốt quá!" 

Nụ cười nơi khóe môi ta hoàn toàn xuất phát từ niềm vui khi thấy thương nhân ngày nào giờ vẫn bình an vô sự. 

Trưởng tỷ cứng đờ người. 

Tiêu Thừa Hành từ từ nghiêng mặt, vẻ mặt khó dò lườm nàng ta hồi lâu. Cuối cùng, ngài hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi. 

Trước khi đi, ngài chỉ căn dặn nội thị: "Nhất định phải đưa Cố nhị tiểu thư về phủ an toàn." 

Đối diện với ánh mắt vừa sợ hãi vừa tức giận của trưởng tỷ, ta từ từ đứng dậy, ghé sát vào tai nàng ta. 

"Làm sao đây, đại tỷ? Vinh hoa phú quý tỷ đang nắm c.h.ặ.t trong tay, e là không giữ được nữa rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.