Trường Vân Tự - 6
Cập nhật lúc: 22/08/2026 13:01
Chẳng rõ hắn chỉ điều gì, đến lần tiếp theo khi ta gặp lại hắn đã là ở trên khảo trường thi phần chiến lược của kỳ Võ cử.
Nhìn quanh bốn phía, hiếm thấy bóng dáng của các thế gia t.ử đệ, đa phần là người buôn bán nhỏ lẻ, đồ tể làm nghề mổ heo, thợ mộc. Thân hình họ tuy vạm vỡ uy vũ hoặc có sức mạnh vô song, nhưng e rằng chỉ muốn tìm thêm một đường sống qua ngày chứ không tâm trí đâu làm một đại gia võ học.
Giải nghĩa binh pháp, điển tích chiến lược quân sự đều là những thứ ta tích lũy trong sách vở suốt mười năm qua, viết thao thao bất tuyệt trên mặt giấy, quả là sảng khoái vô cùng.
Lúc nộp bài, Dư Trừng Phong nhận lấy bài thi của ta, chỉ nhìn ta một cái, mọi điều đều không cần nói ra bằng lời.
Ta vừa bước ra khỏi cửa Cống viện, không ngờ lại tông thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c của đích huynh. Ta đứng vững lại, nhìn kỹ thấy là hắn, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Hắn đ.á.n.h giá bộ nam trang trên người ta, trong phút chốc liền phản ứng lại, bóp c.h.ặ.t lấy cánh tay ta, nghiến răng nghiến lợi:
"Sao ngươi lại gan to bằng trời như thế?!"
Chuyện đã đến nước này, ta cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa:
"Làm thì cũng đã làm rồi, thì sao chứ?"
Gương mặt hắn u ám, hạ giọng gầm lên:
"Ngươi muốn hại c.h.ế.t cả cái phủ Tướng quân này sao?!"
Không đợi ta đáp lời, hắn đã giật tung dải buộc tóc của ta, túm lấy ta sải bước lớn đi về phía vị Giám sát Ngự sử đại thần trong Cống viện.
Các sĩ t.ử xung quanh Cống viện đều ghé mắt nhìn sang, những kẻ táo tợn thậm chí đã bắt đầu xì xầm bàn tán.
Thấy hắn thế mà lại định trực tiếp tố giác ta, ta giận không thể kiềm chế:
"Huynh phát điên rồi sao?!"
Ánh mắt hắn lạnh lẽo tàn nhẫn, ghé sát vào tai ta nghiến gầm:
"Bây giờ giao ngươi ra ngoài mới là cứu cả nhà chúng ta!"
Hóa ra điều đích huynh để tâm chính là vinh cùng hưởng, nhưng hễ gặp họa thì thà trực tiếp hi sinh ta chứ quyết không chịu dính dáng dù chỉ một chút.
Dư Trừng Phong thấy hắn hùng hục lôi kéo ta đi vào, nét mặt lập tức sa sầm. Hắn vừa định giơ tay ra ngăn cản thì đích huynh đã cất lời:
"Tiểu Dư đại nhân, muội muội nhà ta bướng bỉnh ngang ngược, đáng bị trừng phạt. Đây là gia sự, nhưng cũng là quốc sự."
Lời còn chưa dứt, vị Ngự sử đại phu Tống Lăng ngồi trên đài cao đã cất tiếng, giọng nói vang tựa chuông đồng:
"Hoang đường! Cống viện sao có thể dung chứa nữ t.ử! Vương đại nhân, đây là chuyện gì?!"
"Tống đại nhân, đây chính là muội muội Vương Du Ninh của hạ quan. Chuyện muội ấy cải trang nam t.ử tham gia Võ cử, hạ quan thực sự không hề hay biết! Hôm nay bắt gặp muội ấy xem thường pháp luật, lại không biết hối cải, thực sự khiến hạ quan vừa đau lòng vừa căm phẫn!"
Ta nghe vậy giận quá hóa cười:
"Đích huynh đau lòng cho ta sao? Huynh đau lòng vì ta dù là binh lược hay cưỡi b.ắ.n đều gánh vác nổi danh xưng của phủ Tướng quân, hay là đau lòng vì bản thân huynh chỉ là một kẻ hèn nhát sợ c.h.ế.t, vô tình vô nghĩa? Nếu bàn về tội khi quân, đích huynh che giấu không nghiêm cũng chẳng kém phần đâu!
Đã mở kỳ thi Võ cử này là để tuyển chọn hiền tài, nếu chỉ vì ta là nữ t.ử mà cho rằng ta vô năng, thì cái tội danh này dù ta có gánh chịu, những kẻ có mặt ở đây cũng chẳng ai có đủ bản lĩnh để lấy cái đầu trên cổ ta đâu!"
"Tống đại nhân "
Dư Trừng Phong chen lời vào, "Hạ quan đã không điều tra rõ ràng lai lịch của người dự thi, lần này hạ quan cũng có trách nhiệm. Nhưng..."
Hắn khựng lại một chút, đứng thẳng người lên, tư thế hiên ngang như cây ngọc, ngẩng đầu đối diện với đài cao, không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh cất lời:
"Từ xưa đến nay, quân sự võ lược tuy rằng lấy nam nhân làm trung tâm, nhưng cũng không thiếu những bậc cân quắc anh hùng như Phụ Hào, Tuân Quán, Dương Chiêu Thảo.
Thiết nghĩ, sự mạnh mẽ thịnh trị của một quốc gia chính là nằm ở chỗ biển lớn nạp muôn dòng sông, chiêu mộ hiền tài mà không gò bó theo khuôn mẫu. Đại nhân nếu có thể xem qua bài thi của nàng ấy..."
Tống Lăng dường như đã mệt mỏi không muốn đôi co thêm, phất mạnh tay áo rộng:
"Đủ rồi! Nàng ta đã thừa nhận thì cứ như vậy đi, bắt lấy!"
Cống viện khác với hoàng cung, vốn dĩ không có Cấm quân thực sự canh gác. Mấy tên thị vệ xông lên liền bị ta ba xì xố đập cho ngã gục xuống đất.
Ta hừ lạnh một tiếng: "Vô năng."
Liếc nhìn Dư Trừng Phong lần cuối, hắn mím c.h.ặ.t môi, chân mày nhíu c.h.ặ.t thành một khối, hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Lúc ta lao ra khỏi Cống viện, hắn cất tiếng gọi ta: "Vương Du Ninh!"
Nhưng ta không ngoảnh đầu lại nữa, những lời nói bên trong bức tường đều đã như gió thoảng mây bay.
"Vậy thì Tiểu Dư đại nhân, ngươi đã có lỗi thì phụng mệnh bắt giữ Vương Du Ninh quy án, lấy công chuộc tội đi!"
