
Tự Anh
Thái tử trong lúc xuống Giang Nam thi hành công vụ thì gặp phải thích khách, may mắn được một nữ nhân câm cứu mạng.
Hắn đưa nữ nhân câm ấy về kinh thành, hết mực sủng ái, yêu chiều, thậm chí còn muốn nâng nàng ta lên ngôi vị Thái tử phi.
Còn ta, người vốn là Thái tử phi được định sẵn, lại chỉ có thể trở thành trắc thất Đông cung.
Phụ thân thương ta, ngồi lặng trong thư phòng suốt một đêm, sáng hôm sau liền vào cung diện thánh, xin hủy bỏ hôn ước.
Thế nhưng hủy hôn với hoàng gia, rốt cuộc vẫn khiến thanh danh của ta bị tổn hại.
Mãi một năm sau, ta mới lặng lẽ gả cho một vị phu quân, theo hắn rời kinh đến nơi khác sinh sống.
Thoáng chốc đã ba năm trôi qua, những ồn ào năm ấy đã dần chìm vào quá khứ.
Phu quân ta nay lập được nhiều chính tích, ta bèn đưa con gái theo hắn trở về kinh thành để báo cáo công vụ.
Trong yến tiệc của Trưởng công chúa, Ương Ương đột nhiên nổi tính trẻ con.
Bất đắc dĩ, ta như mọi khi hái một chiếc lá, đưa lên môi thổi khúc nhạc dỗ dành con bé.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng cành cây bị giẫm gãy.
Ta quay đầu lại, chỉ thấy Thái tử mặc triều phục màu vàng sáng đang đứng đó, thần sắc vô cùng nặng nề.
Hắn cất giọng hỏi:
“Khúc nhạc này tên là gì? Là ai đã dạy nàng?!”










![Mỹ Nhân Bệnh Tật Trà Xanh "sát" Điên Rồ [mau Xuyên]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F699136c98e2c26e8e861871f.jpg%3Ftime%3D1771124425670&w=3840&q=75)

