Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 168

Cập nhật lúc: 20/04/2026 13:08

Đường Điềm vẫn ôm lấy anh không buông, Bùi Giác hôn lên trán cô.

Giọng anh khàn khàn: “Thật muốn tìm mọi cách để ăn sạch em.”

Cô thẹn thùng vỗ nhẹ vào tay anh, rồi rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Nhịp thở của cô hòa cùng nhịp tim anh, hai người quấn quýt khăng khít.

Vài ngày sau, Bùi Giác đưa cô về nhà chính. Biệt thự nhà họ Phó là một trang viên lớn, trong đó có cả bò ngựa được thả tự do, ch.ó mèo nuôi cũng được chăm sóc rất tốt.

Ba mẹ anh đích thân nấu một bàn ăn lớn để chiêu đãi cô, ông bà nội của anh nhìn cô với ánh mắt đầy yêu thương.

Đường Điềm là người rất nhạy cảm, nhưng lại không cảm thấy bị dò xét hay bị coi thường.

Điều đó khiến cô thấy nhẹ nhõm hơn, Bùi Giác luôn giúp cô giải tỏa căng thẳng, không ngừng gắp thức ăn cho cô.

Có lẽ chính sự điềm đạm của anh đã khiến trái tim cô cũng dần bình ổn.

Ba mẹ anh không ngừng nhìn trộm, chẳng dám nhìn thẳng hai người vì sợ làm con dâu tương lai thấy gò bó.

Ông nội gật đầu khen ngợi: “Bùi tiểu t.ử, làm tốt lắm.”

Bùi Giác ung dung trò chuyện với ông về chuyện công ty Bùi thị, cố tình đ.á.n.h lạc hướng để mọi người bớt tập trung vào Đường Điềm.

Sau bữa cơm, Bùi Giác bị ba gọi vào thư phòng. Đường Điềm ngồi ở phòng khách dưới lầu, ông bà nội cũng lặng lẽ rời đi để không gây áp lực cho cô.

Mẹ Bùi Giác lấy ra một tờ chi phiếu, đẩy đến trước mặt cô. Những con số trên đó khiến Đường Điềm ngơ ngác.

Ánh mắt bà không rời khỏi gương mặt xinh đẹp của cô, khẽ cười: “Đây là quà gặp mặt từ nhà họ Bùi, mười tỷ.”

Đường Điềm tròn xoe mắt: “Mười… mười tỷ?! Quà gặp mặt ạ??”

Mẹ Bùi Giác gật đầu cười: “Cả nhà bác đều hy vọng con có thể tiếp tục ở bên nó, và tiến tới hôn nhân.”

“Từ nhỏ tính tình Giác Giác đã độc lập, có chính kiến, có thể sẽ có lúc không chăm sóc chu đáo, nếu ấm ức thì cứ nói với hai bác, để bác dạy nó, tuyệt đối không ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai đứa.”

Đường Điềm vội xua tay: “Bác gái, Bùi Giác đối xử với cháu rất tốt, hơn nữa số tiền này, cháu không thể nhận được.”

Mẹ Bùi Giác nói tiền không quan trọng: “Nhà bác chỉ mong con đừng buông tay. Từ nhỏ đến lớn nó chưa từng thích ai, cả nhà từng nghĩ nó sẽ không yêu ai cả. Nó chỉ biết làm việc, ngoài công việc thì vẫn là công việc.”

Đường Điềm rất đồng tình. Nhưng sau khi ở bên cô, anh đã không còn là một kẻ cuồng công việc như trước, dành nhiều thời gian cho cô hơn hẳn.

“Bác gái, cháu cũng thật lòng thích anh ấy, nên số tiền này cháu không thể nhận.”

Mẹ Bùi Giác nói: “Quà gặp mặt nhất định phải nhận. Còn chuyện chọn nhà để ở sau kết hôn, con có thể chọn vài chỗ mà con thích. Hai bác thích nuôi mèo ch.ó, động vật, nhưng sẽ không làm phiền đến cuộc sống của hai đứa. Sau này nếu Giác Giác có chỗ nào chưa tốt, cứ nói với hai bác.”

Đường Điềm vội nói: “Cháu không sao đâu ạ, chỗ nào cũng được.”

Mẹ Bùi Giác bảo: “Đàn ông thì thế nào cũng được, nhưng con gái thì phải chọn nơi mình thích mới được.”

“Tất nhiên, hai bác tuyệt không ép hôn. Chỉ muốn nói rằng, nhà bác đã xem con là con dâu rồi. Không cần khách sáo, nhà bác cũng chẳng có nhiều quy tắc, cứ yên tâm yêu đương.”

Đường Điềm gật đầu: “Cảm ơn bác gái.”

Mẹ Bùi Giác nắm tay cô, càng nhìn càng hài lòng. Ánh mắt con trai quả nhiên không tệ.

Tầng hai, trong thư phòng, Bùi Giác ngồi trên ghế sofa, chân dài vắt chéo, mọi cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã và cao quý.

Ba anh nghiêm túc hỏi: “Khi nào kết hôn?”

Bùi Giác xoay quả hồ lô trong tay, giọng điềm tĩnh: “Mọi người đừng thúc quá, kẻo làm cô ấy sợ. Khi nào cầu hôn con sẽ báo.”

Cha anh dặn dò: “Ừ, phải đối xử tốt với cô bé đó, đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến công việc. Ai mà chịu được một người chồng suốt ngày chỉ biết làm việc, không quan tâm đến gia đình chứ?”

Bùi Giác đáp giọng trầm: “Ba yên tâm, con đã phân chia thời gian để ở bên cô ấy rồi.”

Cha anh lúc này mới gật đầu hài lòng: “Ở bên nhau thì phải tôn trọng nhau, đừng gia trưởng quá, như thế chỉ phá hỏng tình cảm thôi, chẳng có lợi ích gì cả.”

Bùi Giác gật đầu: “Con biết rồi, ba.”

Ba anh vẫn rất yên tâm về anh, chỉ hy vọng cô bé đó đừng chê con trai mình quá nghiêm túc, suốt ngày chỉ biết làm việc.

Từ nhà chính của nhà họ Bùi trở ra, Đường Điềm vẫn chưa hết bối rối vì tấm chi phiếu mười tỷ. Mẹ Bùi Giác nhất quyết đưa cho cô, nói đây là “lì xì gặp mặt,” lần đầu gặp nhất định phải nhận lấy.

Cô không từ chối được, đành phải cất đi. Ngồi trong xe, cô vẫn cảm thấy tấm chi phiếu trong túi như đang phát nóng.

Gương mặt điển trai của Bùi Giác lộ ra nụ cười dịu dàng, anh hôn lên má cô: “Đừng áp lực, đó là tấm lòng của họ. Em cứ nhận lấy.”

Đường Điềm vẫn thấy quá nhiều: “Một lần cho em… mười tỷ…” Cô như bị đập cho choáng váng.

Anh lại nói rất bình thản: “Chỉ mười tỷ thôi mà, anh còn là của em nữa là.”

Cô cảm nhận được ánh mắt sâu thẳm của anh đầy ẩn ý, liền cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Bùi Giác nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống, nụ hôn sâu đến mức như muốn nuốt lấy cô.

Anh hôn đến khi cô gần như không thở nổi mới chịu buông ra.

Không biết từ khi nào, họ đã ở bên nhau được nửa năm. Phần lớn những cuộc trò chuyện giữa cô và Bùi Giác đều có sự đồng điệu. Đôi khi cô nói ra những chi tiết nhỏ cô để tâm, vậy mà anh lại có thể hiểu rõ sự nhạy cảm của cô, điều này khiến cô rất bất ngờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.