Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 64
Cập nhật lúc: 17/04/2026 05:01
Đường Điềm đã quen với kiểu trêu chọc của Phó Hi nên cũng không để bụng.
Cô cảm ơn: “Cảm ơn Ôn tiên sinh.”
Phó Hi tỏ ra không vui: “Hàn ca, anh đang lấy tôi ra làm nền à?”
Ôn Thiệu Hàn có vẻ không hiểu câu đó từ đâu ra, đẩy nhẹ kính, nhẹ nhàng hỏi: “Ý cậu là sao?”
Lúc nãy đầu Đường Điềm bị đông đến choáng váng, giờ thật sự vẫn còn mơ hồ, nhìn trái nhìn phải cũng không hiểu tại sao Phó Hi lại quay ra nói Ôn Thiệu Hàn.
Cô vừa định lên tiếng can ngăn thì đã bị Liễu Hiểu Chi chen ngang.
Liễu Hiểu Chi nhẹ nhàng giải thích: “Phó tiên sinh, Ôn tiên sinh không có ý đó đâu, chỉ là đang an ủi Đường Điềm thôi mà.”
Đường Điềm bị cướp lời, thật sự không muốn thấy họ cãi nhau. Lỡ mà bị đổ lỗi lên đầu cô thì còn oan hơn cả Đậu Nga.
Cô vừa định lên tiếng thì Phó Hi đã bất ngờ vươn tay, vòng cánh tay dài ra sau đầu cô, ôm lấy cô, còn đưa tay lớn che miệng cô lại.
Anh ta nhướn mày nhìn cô, nói: “Em đừng nói gì hết.”
Đường Điềm kinh ngạc trợn to mắt, cả người cứng đờ trong vòng tay của Phó Hi, đầu óc trống rỗng khi thấy vẻ mặt biến hóa khác nhau của những người xung quanh.
Thẩm Yến Lễ đứng bật dậy, vẻ mặt u ám; Ôn Thiệu Hàn thì không thay đổi sắc mặt; khó coi nhất chính là gương mặt của Liễu Hiểu Chi.
Từ lúc vào phòng VIP đến giờ, Liễu Hiểu Chi vẫn cố giữ vẻ ngoài dịu dàng. Nhưng khoảnh khắc này, sắc mặt cô ta đã hoàn toàn sụp đổ.
Bùi Giác trầm giọng cắt ngang: “Được rồi, còn trượt tuyết nữa không?”
Phó Hi thấy ánh mắt lạnh lẽo của Bùi Giác liếc tới, không vui khẽ “chậc” một tiếng rồi buông tay khỏi miệng Đường Điềm.
Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay Phó Hi chạm vào đôi môi mềm mại của cô, cả cánh tay bỗng tê rần, đến khi buông ra rồi, anh vẫn đang cố che giấu cảm giác khác thường vừa nảy sinh.
Sau khi được buông ra, Đường Điềm hít vào mấy hơi, mặc dù anh chỉ bịt miệng cô chứ không cản hơi thở, nhưng cô đã bị dọa đến mức quên cả hít thở.
Phó Hi cười vui vẻ khi thấy cô vẫn còn ngẩn người, anh một tay ôm ván trượt tuyết, trêu chọc: “Đến lúc tỉnh lại rồi đấy.”
Đường Điềm chợt nhận ra hành động vừa rồi của anh trước mặt bao nhiêu người… quá mức thân mật, thật sự khiến người ta ngượng chín mặt. Dù có ai hay không, anh cũng không nên làm vậy.
“Phó tiên sinh, nam nữ…”
Cô còn chưa nói xong, Phó Hi đã bật cười, nói tiếp luôn: “Phải phải phải, nam nữ thụ thụ bất thân, Đường Điềm, em cổ hủ quá rồi đấy. Tôi không có ý gì với em đâu.”
Anh nói rất tự nhiên, như thể đó là sự thật vậy.
Đường Điềm tất nhiên biết anh không thích mình, nhưng điều đó không liên quan, điều cô để ý là khoảng cách giữa hai người.
Thẩm Yến Lễ đứng bên trái Đường Điềm, lông mày cau c.h.ặ.t, rõ ràng cũng không đồng tình với hành động của Phó Hi.
“Đường Điềm nói đúng. Phó Hi, cậu nên chú ý chừng mực, đừng vô tư quá như vừa rồi.”
Phó Hi nghe vậy thì lười nhác trả lời, giọng có chút khó chịu: “Biết rồi.”
Thẩm Yến Lễ an ủi, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay phải của Đường Điềm: “Không sao đâu, sau này đừng để ý đến cậu ta là được.”
Lúc này, Phó Hi đứng thẳng người, đôi mắt hoa đào hẹp dài nheo lại, nhìn chằm chằm bàn tay Thẩm Yến Lễ đang đặt lên tay Đường Điềm.
Chỉ một giây sau, Thẩm Yến Lễ đã buông tay, như thể đúng là chỉ đang trấn an cô.
Phó Hi sắc mặt dịu đi đôi chút, nhưng trong lòng vẫn thấy không thoải mái.
Đường Điềm khẽ đáp “vâng”, còn chưa kịp phản ứng lại thì Thẩm Yến Lễ đã buông tay rồi.
Cô liếc nhìn Ôn Thiệu Hàn đang ngồi xuống phía trước, cảm thấy hơi ngượng. Rõ ràng anh chỉ là muốn an ủi cô, vậy mà bị Phó Hi hiểu sai.
Khoảng mười phút sau, Liễu Hiểu Chi thay đồ trượt tuyết xong, cô ta nói với Đường Điềm: “Đường Điềm, tôi vào khu trượt tuyết chăm sóc các tiên sinh, cô ở đây chờ họ nghỉ giữa chừng quay lại thì chuẩn bị trái cây và trà cho họ.”
Đường Điềm vốn không muốn đi trượt tuyết nên liền đồng ý.
Nửa tiếng sau, mọi người lần lượt ôm ván trượt rời khỏi phòng nghỉ VIP. Người bước ra đầu tiên chính là Phó Hi, anh đã nóng lòng muốn thể hiện kỹ năng của mình rồi.
Liễu Hiểu Chi đi theo sau Thẩm Yến Lễ và Bùi Giác, lần này cô ta quyết tâm nắm bắt cơ hội.
Mấy trợ lý nam cũng đi theo, mỗi người cầm máy quay vlog đi sau ông chủ của mình.
Ôn Thiệu Hàn là người đi cuối cùng. Khi tất cả đã ôm ván trượt rời đi, anh mới đứng dậy.
Đường Điềm nhẹ nhàng gọi anh: “Ôn tiên sinh.”
Ôn Thiệu Hàn quay lại nhìn cô, vẫn ôm ván trượt trong tay.
Đường Điềm bước đến gần, có phần áy náy nói: “Vừa rồi thật ngại quá…”
Cô không biết nên giải thích thế nào.
Ôn Thiệu Hàn dường như hiểu ý cô, mỉm cười dịu dàng: “Không sao, chúng tôi đã quen với tính cách của Phó Hi rồi. Cậu ta vẫn thường như vậy, tôi chỉ lo cô bị dọa thôi.”
Đường Điềm vội lắc đầu: “Tôi không sao cả.”
“Vậy thì tôi yên tâm rồi.”
Khi quay lưng rời đi, ở góc độ mà Đường Điềm không nhìn thấy, khóe môi Ôn Thiệu Hàn khẽ cong lên một chút.
Đường Điềm nhìn bóng lưng anh rời đi, nghĩ thầm: Ôn Thiệu Hàn thật sự là một người tốt, không thể chê vào đâu được.
Mọi người lần lượt rời khỏi, phòng nghỉ VIP trở nên vắng lặng.
Đường Điềm cầm ly nước nóng mới mua, đứng bên cửa sổ kính sát đất, yên tĩnh ngắm nhìn khung cảnh tuyết trắng bên ngoài.
