Tự Cẩm - Chương 1038: Nghi Vấn Song Sinh, Lời Nói Dối Của Bà Ngoại

Cập nhật lúc: 01/01/2026 10:58

Úc Cẩn nhất thời xấu hổ, chân tay luống cuống ôm lấy con gái, không ngờ tiểu gia hỏa còn khóc lớn hơn nữa.

Hắn chỉ đành phải cầu cứu nhìn Khương Tự.

Khương Tự vội đón lấy A Hoan, ôm vào trong n.g.ự.c vừa dỗ vừa liếc Nhị Ngưu một cái.

Đừng tưởng rằng nàng không nhìn ra, gia hỏa Nhị Ngưu này là cố ý làm rơi trống bỏi, đáng thương người nào đó còn hồn nhiên không hay biết mình bị chú ch.ó bự mà mình nuôi chơi khăm...

Đồng tình phu quân trong một chớp mắt, Khương Tự quyết định mặc kệ.

Dù sao vô luận là con gái hay là Nhị Ngưu đều là người thân nhất với nàng, thế là đủ rồi.

A Hoan ở trong lòng n.g.ự.c Khương Tự thút tha thút thít khóc nức nở, Khương Trạm lúc này mới dám lên tiếng: "A Hoan, nhìn cữu cữu này, ta là cữu cữu."

Úc Cẩn vội nói: "A Hoan sợ người lạ đó, mới vừa khóc xong ngươi không thể lên tiếng muộn hơn sao?"

Mới nói xong, liền thấy A Hoan tò mò ngó Khương Trạm một lát, rồi vươn tay ra.

Đây là - cầu ôm một cái?

Sắc mặt Úc Cẩn tối sầm, trơ mắt nhìn Khương Trạm đón lấy A Hoan hôn một cái, mà A Hoan chẳng những không khóc, ngược lại còn cười khanh khách ra tiếng, trong lòng lại càng không có tư vị gì.

Hắn ra cửa một chuyến, con gái bảo bối đều không nhận ra hắn, thấy hắn còn không thân thiết bằng thấy Nhị Ngưu. Này cũng thôi đi, ai bảo con ch.ó Nhị Ngưu này không có tự giác làm ch.ó, lại còn biết lắc trống bỏi, nhưng Khương Trạm đây là lần đầu tiên gặp A Hoan!

Khương Tự tốt xấu khuyên nhủ nam nhân nhà mình: "A Hoan đại khái là thấy Nhị ca với em có vài phần giống nhau, nên cảm thấy thân thiết."

Khương Trạm nâng A Hoan lên cao, khiến tiểu oa nhi cười đến vui vẻ, đắc ý nói: "Đúng vậy, nếu không nói cữu phụ, thì cữu cữu ta chính là người thân cận nhất của A Hoan, tương lai nếu như A Hoan chịu ủy khuất, còn phải tìm cữu cữu làm chủ nữa đó."

Úc Cẩn cười lạnh một tiếng.

Nói ngươi béo còn mắc bệnh suyễn? Thật là không nói rõ ra còn không biết mình là cái dạng gì.

"Thân cận nữa cũng không phải con gái ruột, ngươi nếu thích trẻ con, vẫn là tự mình sinh đi." Nói đến đây, Úc Cẩn bừng tỉnh đại ngộ, "Ấy, nói ra mới nhớ, ngươi còn chưa cưới vợ đó."

Khương Trạm co rút khóe miệng liếc Úc Cẩn một cái.

Muội phu kiểu gì thế này, không nên mang vẻ đ.â.m chọc vào tim người khác như thế chứ.

Ba người bồi A Hoan chơi trong chốc lát, rồi mới đi tới Đông Bình Bá phủ.

Trong thời gian ngắn ngủi, Đông Bình Bá phủ đã một lần nữa quét tước một phen, ngay cả sư t.ử đá ở trước cổng thoạt nhìn cũng có tinh thần hơn trước rất nhiều.

"Vương gia, Vương phi và Nhị công t.ử tới rồi."

Khương An Thành tự mình ra đón, vỗ vỗ bả vai Úc Cẩn, rồi sau đó cẩn thận đ.á.n.h giá Khương Tự một vòng, nhẹ nhàng thở ra: "Vẫn khỏe không ốm. Con còn trẻ, mỗi ngày niệm Phật thì cũng đành, nhưng ăn chay thân thể sẽ chịu không nổi."

Nói đến đây, ông hung hăng trừng Khương Trạm một cái, mắng: "Đều là tiểu t.ử ngươi làm cho muội muội lo lắng, một ngày không gây hoạ liền không chịu ngồi yên đúng không?"

Khương Trạm hậm hực sờ sờ sống mũi, khóc không ra nước mắt.

Hắn vừa mới trở về, "c.h.ế.t đi sống lại" trở về, phụ thân đại nhân có thể nghĩ đến điều này chút hay không?

Khương Y tiến lên khuyên nhủ: "Phụ thân, ở bên ngoài đừng nói mấy cái này, vào nhà trước đi."

Đoàn người vào Từ Tâm Đường.

Sau một hồi xã giao thân thiện, Phùng lão phu nhân liền nhìn về phía Khương Tự, giọng điệu có phần phức tạp: "Cháu lần này đóng cửa cầu phúc, không nghĩ tới thật sự tìm được Trạm Nhi trở về, thật sự là ông trời mở mắt..."

Tứ nha đầu cầu phúc linh nghiệm như vậy, về sau nếu thân thể bà có chỗ nào không khoẻ, có phải cũng có thể để cho Tứ nha đầu cầu Phật Tổ?

Lão thái thái đang nghĩ tới chuyện tốt, liền thấy Khương Tự hơi hơi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Thành tâm thì linh mà, Nhị ca là một trong những người thân cận nhất của con, con thành tâm đương nhiên không tính nửa điểm suy giảm."

Lồng n.g.ự.c Phùng lão phu nhân như trúng một mũi tên, không còn lời gì để nói.

Quả nhiên là bà suy nghĩ nhiều, chỉ với thái độ của Tứ nha đầu với bà, không trù ẻo bà đã không tệ rồi.

Cùng cả nhà Bá phủ ăn một bữa cơm đoàn viên, Khương Tự tìm một cơ hội đơn độc nói chuyện với Khương An Thành.

"Phụ thân, con có một chuyện muốn hỏi ngài."

Khương An Thành nhất thời không ý thức được vấn đề con gái muốn hỏi là kinh người cỡ nào, nâng chung trà lên tùy ý nói: "Muốn hỏi cái gì?"

Khương Tự đem nghi hoặc quanh quẩn trong lòng đã lâu hỏi ra: "Lúc trước nương chỉ sinh một mình con sao?"

"Sao lại chỉ có một mình con, không phải còn có Đại tỷ và Nhị ca con à." Khương An Thành nói xong lại nhấp một ngụm trà.

"Ý của con là, con không có tỷ muội sinh đôi sao?"

Phụt một tiếng, Khương An Thành phun hết nước trà ra ngoài.

Thấy Khương An Thành phản ứng như thế, Khương Tự trong lòng kích động.

Chẳng lẽ thật sự bị nàng đoán trúng, phụ thân mới phản ứng mãnh liệt như thế?

Nàng giả vờ không thèm để ý cầm khăn tay đưa qua, ôn nhu nói: "Phụ thân đừng khẩn trương, con chỉ tùy tiện hỏi -"

Lời còn chưa dứt, một bàn tay to đã đặt lên trán nàng.

"Không phát sốt mà..." Khương An Thành mặt đầy nghiêm túc, thật sự khẩn trương, "Tự Nhi, con sẽ không phải cả ngày đối mặt với tượng Bồ Tát đất niệm kinh, lâu không gặp mặt người khác, nên có chút hồ đồ rồi chứ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.