Tự Cẩm - Chương 1086: Huynh Đệ Đồng Lòng, Cùng Chung Kẻ Địch

Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:08

Cứ việc đã qua mấy chục năm, nhưng ông vẫn còn nhớ rõ lúc trước Thái Hậu đưa ra ý định muốn thu dưỡng một vị hoàng t.ử, tiên hoàng liền triệu tập trọng thần thương nghị, ước chừng tranh cãi non nửa năm mới kết thúc.

Ông cũng không muốn từ nay về sau mỗi lần thượng triều đều như đặt mình trong chợ bán thức ăn, bên tai không được thanh tịnh.

Cảnh Minh Đế ho khan một tiếng, nhưng quần thần tâm tình kích động căn bản không nghe thấy, vẫn đang nghị luận.

"Chư vị ái khanh hãy nghe trẫm nói một lời." Cảnh Minh Đế cao giọng, trong điện lúc này mới khôi phục yên tĩnh.

Cảnh Minh Đế hắng giọng, không nhanh không chậm nói: "Đây là việc nhà của trẫm, hôm nay chỉ nói cho các vị ái khanh một tiếng. Tông Nhân Lệnh đã sửa đổi gia phả, ghi Yến Vương dưới danh nghĩa Hoàng Hậu rồi..."

Đón lấy ánh mắt đằng đằng sát khí của quần thần, lão Tông Nhân Lệnh suýt nữa quỳ xuống.

Lần này lão nhịn, lần sau Hoàng Thượng lại làm ra chuyện như này nữa, chức Tông Nhân Lệnh có bao nhiêu chỗ tốt đi nữa lão cũng không làm, ai thích làm thì người đó đi mà làm!

Lão Tông Nhân Lệnh đã có thể tưởng tượng được sau khi tan triều sẽ bị vây công ra sao.

Không cho chúng thần thời gian than khóc, Cảnh Minh Đế liếc Phan Hải một cái.

Phan Hải hiểu ý, gân cổ lên hô: "Bãi triều —"

Đã chuẩn bị sẵn sàng, Cảnh Minh Đế chờ lời này vừa dứt liền nhanh chân bỏ chạy, để lại chúng thần trợn mắt há hốc mồm, một hồi lâu mới giảm bớt cơn khủng hoảng tâm lý.

Hoàng Thượng đem chuyện quan trọng nói xong, cứ vậy mà chạy?

Lão Tông Nhân Lệnh thấy thế muốn rút lui, nhưng thân thể nặng nề kéo chân sau, mới đi được nửa bước đã bị chúng thần vây quanh.

"Tông Lệnh, chuyện lớn như vậy sao có thể định ra như thế hả?"

Nghe chúng thần chỉ trích, lão Tông Nhân Lệnh đầy bụng chua xót.

Đám ngu ngốc này chẳng lẽ cho rằng Hoàng Thượng tìm lão thương nghị? Lão mới là người đầu tiên bị thông báo đây này!

Cũng có đại thần nhanh trí đi tới, ôm quyền nói với Úc Cẩn: "Chúc mừng Yến Vương."

Úc Cẩn lạnh nhạt cảm tạ, theo nội thị đi thỉnh an Hoàng Hậu.

Lỗ Vương duỗi tay quơ quơ trước mặt Tương Vương: "Đừng nhìn, người đi xa rồi."

Về phần lão Bát chịu đả kích lớn, chung quy vẫn là còn trẻ.

"Đi thôi." Giọng nói Tề Vương chua chát, cố gắng không để lộ ra sự khác thường.

Vài vị hoàng t.ử theo dòng người đi ra ngoài, cứ việc đều muốn đến chỗ mẫu phi của mình để tìm hiểu tin tức, nhưng cũng hiểu được trước mắt không phải thời cơ tốt, đành phải đè nén tâm trạng nôn nóng mà hồi phủ.

Vương phủ của họ đều tọa lạc trên cùng một con đường, nên mấy người tự nhiên đi chung.

Trên đường đi, bầu không khí có chút quỷ dị, lúc sắp đến nơi, Tương Vương nhẹ giọng nói: "Tứ ca, ta muốn đến chỗ huynh ngồi một lát."

Tề Vương ngẩn ra, khẽ gật đầu sau đó gượng cười hỏi Tần Vương, Lỗ Vương cùng Thục Vương: "Có muốn cùng vào ngồi một lát không?"

"Không cần." Thục Vương dẫn đầu đáp lời, chắp tay đi về phía Thục Vương phủ.

Lỗ Vương vốn dĩ đã không thích Tề Vương, đương nhiên sẽ không chen vào xem náo nhiệt, mà Tần Vương giản dị nhất, tự nhiên cũng khước từ, cuối cùng chỉ còn Tương Vương đi theo Tề Vương đến Tề Vương phủ.

Cho hạ nhân lui ra, Tương Vương đ.ấ.m mạnh vào bàn mấy cái: "Tứ ca, tên hỗn trướng lão Thất tính kế ta!"

Tề Vương sắc mặt khẽ biến: "Bát đệ cớ gì nói ra lời này?"

Không có người khác ở đây, cảm xúc của Tương Vương có chút kích động, một hồi lâu sau mới dùng sức lau mặt một phen rồi nói: "Hôm qua... Phụ hoàng triệu ta với lão Thất vào cung, Hoàng Hậu cũng ở đó —"

Tề Vương nhướng mày, lòng tràn đầy khiếp sợ.

Tương Vương nhắm mắt, c.ắ.n răng nói: "Hiện tại xem ra, rõ ràng là vì chuyện hôm nay."

"Lão Thất tính kế ngươi thế nào?"

Tương Vương có chút khó xử, nhưng trước mắt bị Úc Cẩn chơi một vố, lại không có khả năng một bước lên trời, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Tề Vương giúp hắn xả ngụm ác khí này, vì thế liền nói ra chuyện Úc Cẩn châm ngòi.

"Tứ ca, trước kia chúng ta đều đã đ.á.n.h giá thấp lão Thất, hắn mới là họa lớn trong lòng huynh!"

Tề Vương nhìn vẻ mặt hận thù của Tương Vương, khẽ thở dài: "Đúng vậy, lão Thất không đơn giản. Tương lai còn phải nhờ Bát đệ giúp ta, chúng ta huynh đệ đồng lòng, chớ để cho lão Thất đắc ý."

Tương Vương lập tức ôm quyền: "Tứ ca yên tâm, đệ đệ chắc chắn dốc hết sức lực giúp huynh một tay, nhất định không cho lão Thất dễ sống!"

Tề Vương và Tương Vương trước nay chưa từng đồng lòng xem Úc Cẩn là cái đinh trong mắt như vậy, nhất thời ngay cả Thục Vương cũng chỉ có thể xếp sau.

Tương Vương uống khoảng bốn ly trà mới thất hồn lạc phách trở về Tương Vương phủ.

Sau khi Cảnh Minh Đế bãi triều, chuẩn bị đi đến Khôn Ninh Cung để xem cảnh mẹ hiền con hiếu, Phan Hải thật cẩn thận nhắc nhở: "Hoàng Thượng, chuyện của Yến Vương có phải nên thông báo cho Hiền phi nương nương một tiếng hay không?"

Cảnh Minh Đế dừng bước.

Ấy, ông quên mất việc này.

Cảnh Minh Đế chỉ dừng lại trong chốc lát, rồi tiếp tục đi về phía Khôn Ninh Cung.

Thôi, dù sao quên cũng quên rồi, sớm qua đó với tối nay qua đó chẳng có gì khác nhau cả, vẫn là đi đến chỗ Hoàng Hậu xem sao đã.

Cảnh Minh Đế rất muốn nhìn thấy sau khi quan hệ thay đổi, lần đầu tiên Hoàng Hậu và Úc Cẩn gặp mặt sẽ là cảnh tượng gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.