Tự Cẩm - Chương 1146: Cùng Đường Chạy Trốn, Kinh Động Phố Phường

Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:18

Nàng không chạy ra phía trước.

Phía trước có hộ vệ của Vương phủ, nếu gặp phải chắc chắn sẽ nhanh ch.óng bị khống chế, không còn đường sống. Chỉ có chạy ra sau, xem có thể từ cửa hông Vương phủ lao ra ngoài hay không, may ra mới có một tia sinh cơ.

Dù biết hy vọng mong manh, nhưng Tề Vương phi vẫn không muốn từ bỏ.

Chỗ ở của nàng vốn hẻo lánh, Tề Vương vì tránh hiềm nghi nên không phái người tới canh gác, không có bà t.ử và Tiểu Hồng đuổi theo, nhất thời lại thông suốt, nàng chạy ra ngoài một quãng đường dài mà không gặp bao nhiêu hạ nhân.

Nhưng sự thuận lợi này rất nhanh đã không còn.

Phía sau truyền đến tiếng bà t.ử hô to gọi nhỏ: "Mau ngăn cản Vương phi, Vương phi nổi điên rồi..."

Ven đường có mấy hạ nhân ngơ ngác lúc này mới như tỉnh mộng, cùng nhau đuổi theo Tề Vương phi.

Tề Vương phi chạy ở phía trước, nhóm nha hoàn bà t.ử đuổi theo phía sau, ngươi truy ta đuổi, thật là hoang đường.

Không biết vì sao, mỗi khi có người sắp đuổi kịp Tề Vương phi, dưới chân lại đột nhiên bị trượt, từ đó lỡ mất cơ hội.

Tề Vương phi chạy đến đầu váng mắt hoa, tóc tai rối tung, rốt cuộc cũng nhìn thấy cửa hông.

"Mụ Triệu, mau ngăn Vương phi lại!"

Nha hoàn bà t.ử đuổi theo phía sau đồng thanh la lên.

Mụ Triệu trong miệng bọn họ chính là bà t.ử canh cửa hông, lúc này vừa vặn bưng một chậu nước đi ra, nhìn thấy Tề Vương phi lao tới thì vẻ mặt mờ mịt.

Nghe tiếng mọi người hét lên, bà ta rốt cuộc hoàn hồn, cuống quýt xông lên cản lại: "Vương phi, ngài không thể đi ra ngoài đâu..."

Dưới chân mụ Triệu trượt đi, chậu rửa mặt trong tay bay ra ngoài, vừa lúc chụp thẳng lên đầu bà t.ử cách Tề Vương phi gần nhất.

Bà t.ử kia đầu tiên là bị Tiểu Hồng ngã đè vào người làm cả người đau nhức, bây giờ lại bị chậu rửa mặt đập vào đầu, đau đến mức trợn trắng mắt ngã xuống đất.

Thật đáng buồn là bà ta lại không ngất xỉu, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tề Vương phi lao ra cửa hông, rất nhanh đã không còn thấy bóng dáng.

"Trời ơi, Vương phi chạy ra đường cái rồi!" Bà t.ử kêu t.h.ả.m một tiếng, rốt cuộc không chịu nổi hiện thực đáng sợ này, lăn ra ngất đi.

Rất nhiều người chạy qua người bà t.ử đang nằm bất tỉnh, lúc này chẳng ai còn tâm trí chú ý đến sống c.h.ế.t của mụ ta. Tiểu Hồng trong cơn khẩn trương thậm chí còn dẫm lên tay bà t.ử.

Tiểu Hồng bị dọa không nhẹ, cuống quýt nhìn đám người chạy tới, lại thấy bà t.ử không có phản ứng gì, đột nhiên gan lớn hẳn lên, hung ác đạp thêm một cước vào người bà t.ử.

Bà t.ử kêu t.h.ả.m một tiếng mở bừng mắt, trực tiếp đối mặt với khuôn mặt trắng bệch của Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng bị dọa ngốc, ngơ ngác nói: "Vương phi chạy ra ngoài rồi..."

Rõ ràng đã ngất xỉu, sao đạp một cước đã tỉnh?

Bà t.ử không ý thức được mình bị tiểu nha đầu này nhân cơ hội trả thù, đẩy Tiểu Hồng ra, lao qua cửa hông đuổi theo.

Lúc này Tề Vương phi đã chạy ra đến đường cái.

Trên đường người qua lại không ít, thấy từ Tề Vương phủ lao ra một người phụ nữ điên cuồng, ai nấy đều rối rít dừng chân đ.á.n.h giá.

Tề Vương phi vừa chạy vừa kêu to: "Ta là Tề Vương phi, Tề Vương muốn g.i.ế.c ta để cưới quý nữ khác!"

Lúc này nàng không dám phơi bày việc Hiền phi sai sử lúc trước, làm như thế sẽ chỉ dọa người qua đường né xa, nàng sẽ c.h.ế.t càng nhanh.

Những chuyện bát quái đào hoa liên quan đến Tề Vương mới có thể khơi dậy hứng thú của người qua đường, thậm chí sau khi nàng hét to lời này, cho dù bị người đàn ông kia bắt trở về, hắn cũng không dám lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.

Bởi vì nếu làm thế, sẽ chứng thực lời tố cáo của nàng.

Có lẽ thân ở tuyệt cảnh đã khơi dậy d.ụ.c vọng cầu sinh mãnh liệt, khiến Tề Vương phi nắm bắt thời cơ cực chuẩn.

Rất nhanh, người xem náo nhiệt càng ngày càng đông.

Lúc này người của Tề Vương phủ rốt cuộc cũng đuổi kịp, có hai bà t.ử gắt gao đè c.h.ặ.t Tề Vương phi, vội vàng giải thích với đám đông: "Để mọi người chê cười rồi, đầu óc Vương phi chúng tôi có chút không tỉnh táo, các vị đừng coi lời nói của Vương phi là thật..."

Tề Vương phi đã không còn chút sức lực nào.

Thân ở giữa thanh thiên bạch nhật, trong vòng vây của đám đông, nàng dứt khoát từ bỏ giãy giụa, khàn giọng hét to: "Vương gia chính là chê ta bị bệnh, mới muốn g.i.ế.c ta để cưới quý nữ khác! Cầu xin các người cứu ta, ta còn có con gái phải chăm sóc, ta không muốn c.h.ế.t!"

Không phải nói nàng đầu óc không rõ ràng sao? Vậy nàng không phủ nhận, đúng lúc để cho mọi người thấy rõ cái lý do "hợp lý" mà Vương gia muốn diệt trừ nàng.

Trong tình huống này, nếu Tề Vương phi khàn cả giọng gào thét "Ta không điên", ấy mới là tự tìm đường c.h.ế.t. Người vây xem sau khi thấy nàng bị kéo về Vương phủ chỉ sợ sẽ nhanh ch.óng giải tán.

Cũng như kẻ điên nào cũng đều sẽ nói mình không điên vậy.

Quả nhiên, người xem náo nhiệt nghe Tề Vương phi nói như thế, ánh mắt nhìn về phía Tề Vương phủ lập tức trở nên vi diệu hẳn.

Đám người của Tề Vương phủ cũng choáng váng.

Vương phi không ra bài theo lẽ thường nha... làm sao bây giờ?

Bà t.ử chạy tới hét lớn một tiếng: "Còn thất thần làm gì, mau đưa Vương phi về đi, bộ dạng như vậy không phải làm cho người ta chê cười sao?"

Vài nha hoàn bà t.ử bắt đầu xúm lại kéo Tề Vương phi vào Vương phủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.