Tự Cẩm - Chương 1154: Vàng Ròng Dẫn Lối, Cẩm Lân Vệ Ra Tay

Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:19

Đây hiển nhiên là hai phụ nhân thích buôn chuyện, mà kiểu phụ nhân này ở kinh thành quá phổ biến. Thường ma ma không có hứng thú muốn biết thân phận đối phương, chỉ quan tâm chuyện của Vinh Dương trưởng công chúa.

Bà hơi trầm ngâm liền có quyết định, ra hiệu hai nữ cung tì ở lại tại chỗ, rồi đi về nơi thanh âm phát ra.

Sau hoa mộc là hai phụ nhân mặt mũi tầm thường, người lớn tuổi hơn mặc váy lam, người trẻ tuổi mặc váy đỏ. Kiểu dáng tuy lưu hành một thời, nhưng lấy mắt nhìn của Thường ma ma thì chất liệu không tính là tốt.

Bà nhanh ch.óng có phán đoán, đây hẳn là hai bà lớn nhà tiểu quan tiểu lại, cấp bậc không cao, lưu truyền bát quái lại là nhanh nhất.

Nếu đổi thành dân chúng tầm thường, bởi vì bận kiếm kế sinh nhai tâm tư rảnh rỗi như vậy cũng không có mấy.

Hai phụ nhân như vậy, ứng phó không khó.

Thường ma ma bước tới.

Thường ma ma xuất hiện làm hai phụ nhân ngây ngẩn cả người, phụ nhân váy lam hơi lớn tuổi hơn hỏi: "Ngài là..."

Vì để tiện xuất cung, Thường ma ma mặc chỉ là kiểu dáng ngoài cung, chất liệu cũng không tính là tốt nhất, nhưng khí độ thì không che được.

Ít nhất hai phụ nhân này nhìn ra được, người đột nhiên xuất hiện hẳn là thân phận cao hơn hai người họ, cho nên dùng tới kính xưng.

Thường ma ma quét qua hai phụ nhân, khí thế phô bày toàn bộ: "Các ngươi không cần hỏi thân phận của ta, ta cũng không hỏi thân phận hai vị, ta chỉ muốn hỏi thăm tình huống của Vinh Dương trưởng công chúa một chút."

Hai người phụ nhân không khỏi hai mặt nhìn nhau.

Thường ma ma lấy ra hai thỏi vàng ròng, nhét vào trong tay hai phụ nhân.

Thỏi vàng ròng nặng trĩu, làm hai phụ nhân kinh tâm.

Thường ma ma cười nhàn nhạt: "Nghĩ đến chuyện Vinh Dương trưởng công chúa đã là mọi người đều biết, không phải là bí mật gì, nhị vị chỉ cần đem chuyện mình biết nói ra, hai thỏi vàng này chính là của các vị. Các vị không quen biết ta, ta cũng không quen biết các vị, rời khỏi chùa Phúc Đức coi như cái gì cũng chưa từng phát sinh, chẳng phải rất tốt?"

Hai phụ nhân liếc nhau, nào còn không đáp ứng, nhanh như đảo ống trúc thuật lại chuyện của Vinh Dương trưởng công chúa.

Thường ma ma nghe xong, nhìn hai phụ nhân một cái thật sâu, bước nhanh rời đi.

Chờ tiếng bước chân đi xa, phụ nhân váy đỏ sờ sờ thỏi vàng giấu trong lòng n.g.ự.c, nhịn không được cảm thán nói: "Tiền của các quý nhân này thật đúng là dễ kiếm."

Thỏi vàng ròng này còn cao hơn nửa năm bổng lộc của nam nhân bọn họ.

Phụ nhân váy lam trừng mắt liếc mụ ta một cái: "Đừng nói nhảm nữa, nhanh đi thôi."

Mấy lời trước đó đương nhiên là nói cho vị vừa rồi nghe.

Bởi vì là mùng một, tuy trời đổ mưa phùn, khách hành hương tới dâng hương lại không ít.

Hai phụ nhân vì chột dạ nên cố ý tránh người, chuyên chọn đường hẻo lánh để đi. Lúc đi đến một khu rừng trúc trước mắt đột nhiên tối sầm, đến lúc tỉnh lại đã không biết thân ở nơi nào.

Xuất hiện ở trước mặt chính là một vị nam t.ử tuổi trẻ.

Hai phụ nhân muốn thét ch.ói tai, lại phát hiện miệng bị bịt kín, phát không ra tiếng.

Nam t.ử trẻ tuổi sắc mặt nghiêm túc: "Cẩm Lân Vệ phá án!"

Hai phụ nhân trợn tròn mắt, tràn đầy hoảng sợ.

Sao lại có Cẩm Lân Vệ?

Bọn họ chỉ nhận một thỏi vàng ròng, nói vài câu nhàn thoại, không đến mức nha!

Nam t.ử trẻ tuổi vuốt ve chủy thủ, lạnh lùng nói: "Ta có lời muốn hỏi các ngươi, nếu như la hét gọi bậy hoặc là không thành thật đáp lời, hãy nghĩ đến thỏi vàng các ngươi chưa kịp xài."

Hai phụ nhân sợ tới mức mặt không còn chút m.á.u.

Quả nhiên là vàng ròng chọc họa!

Đồ vật trong miệng bị lấy ra, hai phụ nhân từng ngụm từng ngụm thở phì phò.

"Nói đi, các ngươi có thân phận gì?"...

Sau khi hỏi xong, nam t.ử trẻ tuổi dựa vào kinh nghiệm kết luận hai phụ nhân không dám nói dối, lúc này mới thả hai người rời đi.

Nhưng cẩn thận sẽ không sai lầm, rất nhanh hai gã nam t.ử mặt mày bình thường từng người lặng lẽ đuổi theo một phụ nhân.

Nam t.ử trẻ tuổi thì chạy về Yến Vương phủ, đi vào thư phòng vẻ mặt hưng phấn nói với Úc Cẩn: "Vương gia, bên Thái hậu có tình huống!"

Nhìn khuôn mặt hưng phấn của Long Đán, Úc Cẩn nâng chung trà lên nhấp một ngụm, lười biếng nói: "Nói nghe xem, tình huống thế nào."

Tiểu t.ử này không có Lãnh Ảnh chỉ huy, không thể ôm kỳ vọng quá cao.

Long Đán vừa thấy phản ứng này của chủ t.ử, nhất thời bất mãn.

Làm sao, chủ t.ử đây là không tín nhiệm hắn?

Long Đán ho khan một tiếng, nói: "Hôm nay là ngày Thường ma ma của Từ Ninh Cung theo lệ cũ đi chùa Phúc Đức dâng hương, ti chức nghĩ đến phân phó trước đó của ngài, liền tự mình đi theo nhìn chằm chằm, không nghĩ vừa nhìn chằm chằm liền nhìn ra chuyện lớn..."

Úc Cẩn không kiên nhẫn gõ gõ bàn: "Nói trọng điểm!"

Bắt đầu từ khi hoài nghi Thái hậu, bên phía Từ Ninh Cung nhất thời không duỗi tay đến, hắn liền đặt trọng điểm trên những người liên hệ Thái hậu với ngoài cung. Vì thế Thường ma ma mùng một mỗi tháng đi chùa Phúc Đức dâng hương liền lọt vào tầm mắt.

Loại đối tượng theo dõi thời gian cố định, địa điểm cố định này, quá thuận tiện nhìn chằm chằm, chỉ cần một hai nhân thủ thôi.

Úc Cẩn liền giao công việc theo dõi hằng ngày khó khăn không lớn này cho Long Đán phụ trách.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.