Tự Cẩm - Chương 1167: Từ Ninh Cung, Mật Đàm Kinh Hãi
Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:21
Hiền phi xua tay: "Nghỉ ngơi cái gì, đi thỉnh an Thái hậu mà đi trễ thì ra thể thống gì."
Vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng cũng tới Từ Ninh Cung.
Thái hậu đang để hai vị công chúa thay phiên đọc truyện cho bà nghe, nghe nói Hiền phi tới, liền mở mắt nói: "Mời Hiền phi vào."
Không bao lâu, Hiền phi đi vào, cung kính thỉnh an Thái hậu.
"Ban ghế cho Hiền phi."
Một cung tỳ chuyển đến một chiếc ghế nhỏ, đặt bên cạnh Hiền phi.
Hiền phi ngồi xuống.
Thái hậu cười nói: "Ngươi hãy chờ một lát, Phúc Thanh kể sắp xong rồi."
Giọng nói trong trẻo êm tai của thiếu nữ lại vang lên, Hiền phi yên lặng lắng nghe, nhận ra đây là một câu chuyện hoàn toàn xa lạ.
"Hoàng tổ mẫu, đọc xong rồi." Phúc Thanh công chúa đọc xong trang cuối cùng, vẫn chưa thỏa mãn.
Hiển nhiên câu chuyện này khiến Phúc Thanh công chúa rất yêu thích.
Bên cạnh, Thập Tứ công chúa vẫn im lặng, không có cảm giác tồn tại gì.
Thái hậu ra hiệu cho cung tỳ thu hồi thoại bản, vẻ mặt từ ái nói: "Hai con về trước đi."
Phúc Thanh công chúa và Thập Tứ công chúa hành lễ với Thái hậu và Hiền phi, rồi cùng nhau rời đi.
Thái hậu cười mở lời trước: "Bây giờ thoại bản càng ngày càng thú vị, nghe nói là của một thư trai tên Lục Túy Hoa Trai ở ngoài cung. Lần đó Thường ma ma ra cung dâng hương mang về cho ai gia mấy quyển giải buồn, không biết ngươi có nghe qua chưa?"
Hiền phi cười ngượng ngùng: "Thiếp ở lâu trong thâm cung, kiến thức hạn hẹp, chưa từng nghe qua."
Thái hậu khẽ gật đầu, mang theo vài phần cảm khái: "Đúng vậy, ở lâu trong thâm cung, thế giới bên ngoài liền trở nên hoàn toàn xa lạ."
Hiền phi nhất thời không biết nói gì tiếp.
Trước kia Thái hậu vốn không thân cận với bà ta, hay nói đúng hơn là với phi tần nào cũng đều như thế, bây giờ lại cùng bà ta nói chuyện phiếm, không khỏi khiến người ta cảm thấy khó hiểu.
"Các ngươi lui ra đi." Thái hậu nhận lấy ly trà cung tỳ dâng lên, một câu đuổi hết người hầu hạ ra ngoài.
Hiền phi tay bưng chén trà nóng, lòng dạ lo sợ bất an.
"Ngươi cũng rất ít khi về Quốc Công phủ nhỉ?" Thái hậu nhấp một ngụm trà, tùy ý hỏi.
Hiền phi vội nói: "Chỉ từng về thăm nhà một lần vào tám năm trước."
Thái hậu nghĩ ngợi rồi nói: "Ai gia nhớ ra rồi, khi đó phụ thân ngươi bị bệnh."
Hốc mắt Hiền phi nóng lên, chậm rãi gật đầu.
Năm ấy nhận được tin phụ thân bệnh nặng, để có thể gặp mặt phụ thân lần cuối, bà ta đã xin phép Hoàng thượng về thăm nhà.
Khi đó, bà ta là người đắc sủng nhất trong cung, Hoàng thượng cũng nể mặt bà ta, rất sảng khoái đồng ý.
Đó là lần cuối cùng bà ta nhìn thấy phụ thân, cũng là lần cuối cùng được về nhà.
Nghĩ đến những điều này, Hiền phi càng thêm không cam lòng.
Nhiều năm sống trong thâm cung tịch mịch, không nhẫn nhịn để đạt được địa vị như nữ nhân trước mắt, rốt cuộc là vì cái gì?
"Sau này ngươi có muốn về thăm nhà, chỉ sợ cũng không còn cơ hội nữa?"
Hiền phi kinh ngạc nhìn Thái hậu, hoàn toàn không thể tin được lời này lại thốt ra từ miệng đối phương.
Nhưng trong phòng này chỉ có hai người, không hề có người thứ ba, không phải Thái hậu thì có thể là ai?
Không biết có phải ảo giác hay không, có lẽ vì Thái hậu ngồi ở nơi hơi tối, khiến biểu cảm của bà trông có chút âm trầm.
Thái hậu như vậy khiến Hiền phi nhìn mà trong lòng run rẩy, nào còn cái vẻ ấm áp của một bà lão và hai đứa cháu quây quần đọc sách như lúc bà ta vừa tới nữa.
Thái hậu nhìn chằm chằm Hiền phi: "Sao không trả lời?"
Hiền phi càng không đoán được tâm tư của Thái hậu, lúng túng nói: "Thái hậu nói phải, thiếp hiện giờ thân thể không tốt, không chịu nổi sự xóc nảy như vậy…"
Thái hậu cười cười: "Cho dù ngươi chịu được, Hoàng thượng chỉ sợ cũng sẽ không đồng ý."
"Thái hậu…" Hiền phi càng thêm kinh hãi.
Thái hậu rốt cuộc có ý gì? Ngày đó để Thường ma ma ám chỉ bà ta đến đây thỉnh an quả nhiên không đơn giản...
"Hiền phi, trong lòng ngươi rõ ràng, địa vị của ngươi và Tề Vương trong lòng Hoàng thượng đã không còn như trước, thậm chí có thể nói là bị ghét bỏ."
Hiền phi ngồi không yên, đứng dậy khỏi ghế, mặt tái nhợt nói: "Thiếp ngu dốt, xin Thái hậu chỉ rõ."
"Chỉ rõ?" Thái hậu hỏi lại.
Hiền phi gật đầu: "Thái hậu nhân từ khoan hậu, nói với thiếp những lời này tất nhiên có thâm ý sâu sắc, chỉ là thiếp ngu dốt nghĩ mãi không ra, còn xin Người chỉ rõ."
Thái hậu cười: "Ai gia có một chuyện, muốn mượn tay ngươi làm."
Trong lòng Hiền phi giật mình, cúi mắt nói: "Có thể giúp Thái hậu làm việc là vinh hạnh của thiếp, không biết Người có gì phân phó?"
Thái hậu chậm rãi nhấp hai ngụm trà, đặt chén trà lên bàn, không nhanh không chậm nói: "Ai gia muốn mạng của Phúc Thanh."
Chén trà Hiền phi đang bưng trong tay rơi thẳng xuống đất, vỡ tan tành, nhưng điều đó cũng không kinh hãi bằng tâm trạng của bà ta lúc này.
Bà ta lùi lại hai bước, kinh hoàng nhìn Thái hậu, tựa như chưa bao giờ quen biết nữ nhân đang ở địa vị tối cao này.
Bà ta có nghe lầm không?
"Sao, bị dọa rồi à?" Thái hậu liếc Hiền phi một cái, giọng điệu lạnh nhạt.
Hiền phi hơi há miệng: "Thiếp…"
Thái hậu cười lạnh: "Ai gia còn tưởng ngươi đã không còn gì để mất, không còn gì phải sợ hãi nữa."
"Thái hậu, thiếp không hiểu…"
"Không cần ngươi hiểu, ai gia chỉ hỏi ngươi có làm hay không."
