Tự Cẩm - Chương 1177: Nhị Ngưu Truy Hung, Thái Hậu Giá Lâm
Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:23
Úc Cẩn nhắm mắt phác họa lại tình cảnh lúc đó, phỏng đoán: "Nhắm vào gáy!"
"A Cẩn…" Giọng Khương Tự truyền đến, nàng đưa cho hắn một cục đá.
Úc Cẩn nhận lấy, thấy được vết m.á.u trên tảng đá.
Khương Tự duỗi tay chỉ: "Phát hiện ở chỗ đó."
Cục đá lúc đó từ tay Thập Tứ công chúa rơi ra, lăn đến một chỗ kín đáo, có thể được phát hiện nhanh như vậy đều là nhờ khứu giác nhạy bén của Khương Tự.
"Thập Tứ muội đã dùng cục đá làm kẻ xấu bị thương, vết thương lớn nhất của đối phương có thể là ở trên mặt, tiếp đó là những vùng da thịt lộ ra trên tay."
Lúc này, người Phan Hải phái đi vội vàng chạy tới: "Bẩm Hoàng thượng, bên Từ Ninh Cung nói chưa từng phái người mời Phúc Thanh công chúa quay lại…"
Cảnh Minh Đế sắc mặt xanh mét, lạnh lùng nói: "Tra! Cho dù có phải lật tung từng góc hoàng cung, cũng phải tìm ra tất cả những người có thương tích trên người cho trẫm!"
Úc Cẩn lắc đầu: "Phụ hoàng, không cần phiền phức như thế."
Cảnh Minh Đế nhìn hắn, mắt lộ vẻ khó hiểu.
"Gọi Nhị Ngưu đến là được, nếu kẻ xấu để lại vết m.á.u còn mới, chỉ cần người đó ở trong cung, Nhị Ngưu có thể tìm ra gã."
Cảnh Minh Đế lập tức nói: "Phan Hải, truyền Khiếu Thiên tướng quân vào cung!"
Trong lúc chờ Nhị Ngưu vào cung, tin tức đã truyền ra, phi tần các cung sôi nổi đến tỏ vẻ quan tâm, đều bị Cảnh Minh Đế đuổi về.
Lúc này, ông không cần những phi t.ử này ở trước mặt ông thể hiện sự thiện lương tốt đẹp gì cả, bớt thêm phiền cho ông đã là tốt lắm rồi.
Cho đến khi Thái hậu từ Từ Ninh Cung chạy tới.
"Mẫu hậu, sao Người lại tới đây?" Cảnh Minh Đế nghênh đón.
Thái hậu than nhẹ: "Phúc Thanh và Thập Tứ xảy ra chuyện, ai gia sao có thể ngồi yên. Hai đứa nó thế nào rồi?"
Cảnh Minh Đế hơi dừng lại, mặt lộ vẻ đau đớn: "Thập Tứ đi rồi."
"Phúc Thanh thì sao?" Thái hậu gấp gáp hỏi.
"Phúc Thanh vận khí tốt, cứu lại được."
Sắc thái khác thường từ đáy mắt Thái hậu chợt lóe rồi biến mất, rất nhanh được thay thế bằng sự bi thống: "Đáng thương cho con bé Thập Tứ... Trong cung càng ngày càng rối loạn, mỗi lần còn luôn dính dáng đến Từ Ninh Cung. Hoàng thượng, lần này ngài nhất định phải tra cho rõ, Từ Ninh Cung cũng không ngoại lệ, không thể để mặc kẻ xấu gây sóng gió nữa."
Cảnh Minh Đế trầm trọng gật đầu: "Mẫu hậu yên tâm, nhi t.ử hiểu."
Thái hậu như thể mới phát hiện ra Khương Tự và Úc Cẩn, nhìn về phía hai người hỏi: "Các con sao cũng vào cung?"
Cảnh Minh Đế thay hai người trả lời: "Lão Thất đã từng theo Chân Thế Thành làm việc, nhi t.ử nghĩ nó có lẽ có thể tra ra gì đó, nên đã gọi nó vào cung."
Về phần ảo tưởng lão Thất cứu sống Thập Tứ, không nhắc tới cũng được.
Lúc này, Cảnh Minh Đế mới càng sâu sắc ý thức được Thuần ca nhi có thể được Úc Cẩn cứu sống là may mắn đến nhường nào.
Đó có lẽ mới là kỳ tích.
Dù phế Thái t.ử vì tội vu cổ phạm thượng bị ban c.h.ế.t, Thuần ca nhi cũng thành thứ dân, nhưng lòng yêu thương của Cảnh Minh Đế dành cho Thuần ca nhi vẫn không biến mất.
Ông thậm chí càng thương tiếc cho đứa cháu trai vô tội lại hiểu chuyện kia.
Chỉ là có đôi khi, dù là Đế vương cũng thân bất do kỷ, không phải lúc nào ông cũng có thể thể hiện tình thương với một đứa cháu trai bị biếm.
Cảnh Minh Đế chỉ có thể yên lặng đè nén trong lòng, cũng có thêm hảo cảm với Úc Cẩn đã cứu sống Thuần ca nhi.
"Vậy Yến Vương đã tra ra được gì chưa?" Thái hậu thuận thế hỏi.
Không chờ Cảnh Minh Đế đáp lời, Úc Cẩn đã tiếp lời, nói: "Trước mắt vẫn chưa có phát hiện gì, nhưng Hoàng tổ mẫu xin yên tâm, kẻ xấu hại Thập Tứ muội nhất định sẽ bị tìm ra!"
"Yến Vương có lòng tin như vậy?"
Úc Cẩn cười cười: "Tôn nhi đi theo Chân đại nhân học tra án, câu nói đầu tiên Chân đại nhân dạy cho tôn nhi chính là lưới trời l.ồ.ng lộng, tuy thưa mà khó lọt."
Thái hậu cứng người, rất nhanh lại gật đầu: "Vậy là tốt rồi, ngươi là huynh trưởng của Thập Tứ, có thể để Thập Tứ nhắm mắt hay không còn phải nhờ vào ngươi phí tâm."
Khương Tự yên lặng nghe lời này, trong lòng cười lạnh.
Thái hậu thật đúng là lưỡi sen nở hoa, chuyện hai công chúa Phúc Thanh và Thập Tứ rơi xuống nước vốn dĩ không liên quan đến bọn họ, nhưng Thái hậu vừa nói như vậy, một khi tra không ra gì, lại sẽ biến thành A Cẩn không tận tâm.
Cũng may nàng và A Cẩn chưa bao giờ là người sợ phiền phức, toàn lực ứng phó bắt hung thủ vốn là chuyện bọn họ nhất định phải làm.
Việc hôm nay nếu nói không liên quan đến Thái hậu, nàng tuyệt đối không tin.
Chỉ tiếc bà ngoại vẫn luôn tránh không nhắc tới chuyện năm đó, khiến nàng khó có thu hoạch.
Úc Cẩn nhếch môi: "Hoàng tổ mẫu yên tâm, tôn nhi chắc chắn sẽ toàn lực ứng phó."
Thái hậu bình tĩnh liếc nhìn Úc Cẩn một cái, khẽ gật đầu: "Như thế, ai gia an tâm rồi."
Nói đến đây, giọng bà khẽ run, toát ra vài phần đau thương khó có thể kiềm chế.
Cảnh Minh Đế vội nói: "Mẫu hậu, nhi t.ử cho người đưa Người về trước đi."
Thái hậu lắc đầu từ chối: "Không, ai gia muốn tận mắt nhìn thấy Yến Vương tìm ra hung thủ đã hại Thập Tứ, bằng không ai gia khó có thể an tâm. Nghĩ đến Thập Tứ ngoan ngoãn nhu thuận, tuổi còn nhỏ đã không còn, ai gia liền khó chịu vô cùng."
Cảnh Minh Đế thở dài, không khuyên nữa.
Tiểu Nhạc T.ử dẫn một con ch.ó to lớn uy phong lẫm lẫm đi tới, giương giọng nói: "Hoàng thượng, Khiếu Thiên tướng quân tới rồi."
