Tự Cẩm - Chương 1250: Phong Tước Đông Bình Hầu, Nhị Lão Gia Trúng Gió

Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:33

Khương Nhị lão gia rời khỏi nơi này, đi thẳng đến Từ Tâm Đường.

Khương Thương là đứa cháu trai mà Phùng lão phu nhân coi trọng nhất, lần này xảy ra chuyện, lại thêm ồn ào chuyện xin phế Thái T.ử Phi, Phùng lão phu nhân bị đả kích nằm trên giường nhiều ngày. Cũng may tin tức Cảnh Minh Đế thoái vị nhường ngôi cho Hoàng thái t.ử truyền đến, lúc này mới khôi phục lại vẻ hoạt bát.

Cháu gái ngồi lên ngôi vị Hoàng Hậu, nỗi phiền muộn vì trưởng tôn đ.á.n.h mất tiền đồ dường như không còn quan trọng nữa.

Tôn t.ử còn những vài đứa, đứa này không có tiền đồ, thì còn có đứa khác.

Khi Khương Nhị lão gia nhìn thấy Phùng lão phu nhân, phát hiện lão thái thái lại mặt mày hồng hào, n.g.ự.c không hiểu sao nghẹn lại.

"Có việc gì thế?" Đối diện với con thứ, Phùng lão phu nhân vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa.

Trong lòng bà ta, lão Nhị mới là người có bản lĩnh thật sự, lão Đại chẳng qua là gặp may thôi.

"Mẫu thân, trong cung còn chưa có động tĩnh phong tước cho Đại ca?"

Phùng lão phu nhân liếc Khương Nhị lão gia một cái.

Khương Nhị lão gia thở dài: "Nhi t.ử sợ Thương Nhi cứ tiếp tục như thế sẽ hoàn toàn phế mất. Nếu nó chỉ đóng cửa tự chuốc khổ thì thôi, nhưng nếu lại như con út của An Quốc Công, cả ngày lưu luyến trên sông Kim Thủy, Bá phủ chúng ta không phải sẽ làm cho người ta chê cười sao?"

Phùng lão phu nhân hiểu ý của Khương Nhị lão gia, nghĩ nghĩ rồi nói: "Chuyện này ta sẽ tìm cách thúc giục, đừng nóng vội."

Phùng lão phu nhân nghĩ tới nghĩ lui, quyết định phái Khương Y ra mặt.

Khương Y không tiện làm mất mặt tổ mẫu, đành phải tiến cung một chuyến.

Khương Tự nghe Khương Y nói rõ ý định, không khỏi bật cười: "Việc này ta vẫn ghi nhớ trong lòng, Đại tỷ cứ bảo tổ mẫu yên tâm là được."

Khương Y được đáp lời, bước lên xe ngựa rèm xanh rời khỏi hoàng cung.

Xe ngựa vững vàng, một đường chạy về Đông Bình Bá phủ. Khi đi qua một nơi nào đó, Khương Y theo bản năng vén một góc rèm lên.

Ngoài xe, liễu xanh dập dờn, chỉ là không có bóng dáng áo trúc xanh ngày ấy.

Khương Y buông rèm, cong môi cười khổ.

Sau khi Úc Cẩn tan triều, nghe Khương Tự nhắc tới chuyện Khương Y tiến cung, không khỏi cười lạnh: "Nếu đã gấp không chờ nổi như vậy, vậy ta liền thành toàn cho bọn họ."

Khương Thương ngã ngựa chính là do hắn thay A Tự làm, vậy mà còn muốn đòi tước vị từ chỗ hắn, đây không phải là mơ mộng hão huyền sao.

Ngày hôm sau, một đạo thánh chỉ liền truyền xuống. Bởi vì Đông Bình Bá Khương An Thành đã có tước vị, nên không thể phong thêm Thừa Ân bá, vì vậy quyết định thăng từ Đông Bình bá lên làm Đông Bình Hầu.

Khương Nhị lão gia quỳ trên mặt đất, nụ cười bên khóe miệng còn chưa kịp đọng lại đã biến mất, mãi cho đến khi quan truyền chỉ rời đi vẫn không nhúc nhích.

Phùng lão phu nhân tuy tiếc cho nhánh con thứ, nhưng kết quả như vậy vẫn có thể chấp nhận được. Thấy Khương Nhị lão gia như thế, bà vội nhắc nhở: "Lão Nhị, có thể đứng lên rồi."

Khương Nhị lão gia vẫn không phản ứng.

"Đỡ Nhị lão gia lên."

Hạ nhân vừa đụng vào góc áo của Khương Nhị lão gia, ông ta đã đột nhiên ngã xuống.

Phùng lão phu nhân sắc mặt đại biến: "Lão Nhị, ngươi làm sao vậy?"

Khương Nhị lão gia bị trúng gió.

Tin tức truyền tới tai tân Đế, tân Đế vô cùng săn sóc, cho Khương Nhị lão gia tĩnh dưỡng.

Từ đó, bóng dáng Khương Nhị lão gia không còn xuất hiện trên quan trường nữa.

Ngược lại, sau này trên sông Kim Thủy có thêm một tay ăn chơi chân cẳng có chút không linh hoạt, thường xuyên uống đến say như c.h.ế.t. Nghe nói còn là công t.ử hầu môn, thật giả không ai hay biết.

Chưa qua tháng giêng, tiết trời kinh thành vẫn khá lạnh, lúc này đi về phía Bắc còn lạnh hơn.

Mà so với khí trời, sắc mặt Khương Trạm còn lạnh hơn.

Quận chúa Bắc Tề làm Tứ muội bị cuốn vào vòng xoáy tin đồn, cũng không biết Tứ muội bây giờ ra sao rồi.

Trớ trêu thay, lúc này hắn còn phải hộ tống cái đồ bỏ đi là Quận chúa này về Bắc Tề.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, rèm được đẩy ra, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp mang theo vài phần anh khí.

"Khương Trạm." Lư Sở Sở gọi một tiếng.

Khương Trạm nhíu mày, xụ mặt nói: "Gọi ta là Khương tướng quân, chúng ta không thân đến vậy đâu."

Lư Sở Sở trợn trắng mắt, nhướng mày nói: "Ta đau bụng, để đội ngũ nghỉ một chút."

Khương Trạm cưỡi tuấn mã, nghe vậy cười lạnh: "Quận chúa vẫn nên an phận một chút, đừng có nghĩ đến chuyện chạy trốn nữa!"

Lư Sở Sở dựng ngược mày liễu, buồn bực nói: "Ai muốn chạy trốn, ta thật sự đau bụng."

Cái đồ hỗn trướng này chẳng đáng yêu như muội muội hắn chút nào!

Mà lúc này, Khương Trạm cũng đang nghĩ: Cũng may muội muội hắn ôn nhu, săn sóc lại hiểu chuyện, nếu giống như cô Quận chúa Bắc Tề này, khi còn nhỏ không biết đã bị hắn đ.á.n.h bao nhiêu lần.

"Không trốn? Ngày hôm trước nói muốn đi tiểu rồi chuồn mất chẳng lẽ không phải Quận chúa?"

Mặt Lư Sở Sở đỏ lên, mắng: "Không thành công thì ta đương nhiên sẽ không làm chuyện vô ích nữa."

Nàng nói xong, mặt lộ vẻ thống khổ: "Mau dừng lại đi, thật sự đau bụng."

Khương Trạm hồ nghi nhìn nàng, do dự một chút rồi gật đầu: "Vậy được, lần này tốt nhất Quận chúa đừng nên giở trò khôn vặt."

Lư Sở Sở nhảy xuống xe ngựa, mặc kệ hai tỳ nữ Đại Chu vội vàng theo sau, lướt qua đám hộ vệ đông nghịt đi đến sau một hòn non bộ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.