Tự Cẩm - Chương 1256: Kiếp Trước Đau Thương, Rơi Xuống Vực Sâu
Cập nhật lúc: 01/01/2026 11:34
Tiểu hoàng t.ử tròn một tuổi.
"Không nghĩ tới tình cảm của Hoàng Thượng với Hoàng Hậu lại bền vững như thế, chờ thêm hai năm Hoàng Thượng không còn cảm giác mới mẻ với Hoàng Hậu rồi nói sau."
Sau khi lần lượt sinh Nhị hoàng t.ử, Tam hoàng t.ử.
"Hoàng Thượng còn không chọn phi, làm sao bây giờ?"
"Hay là chờ Hoàng Hậu sinh thêm mấy hoàng t.ử nữa rồi tính?"
"Chờ cái rắm, hoàng t.ử đều đã có ba người, Hoàng Thượng chọn phi hay không còn quan trọng mẹ gì nữa?"
Đưa nữ nhi trong nhà tiến cung để bị Hoàng Hậu g.i.ế.c c.h.ế.t bằng một ngón tay sao?
Sau mấy năm kéo dài, triều đình trên dưới không thể không cam chịu sự tùy hứng "không nạp phi" của Hoàng Thượng.
Cùng lúc đó, kinh thành nổi lên một luồng tà khí lệch lạc.
Không biết bao nhiêu phụ nhân lẫn nữ nhân trẻ tuổi thấy phu quân không an phận, há mồm liền mắng: "Muốn nạp thiếp? Ông cũng không tự ước lượng xem mình có bao nhiêu cân lượng, ngay cả Thánh thượng đều chỉ có một mình Hoàng Hậu kìa, mặt ông lớn cỡ nào mà muốn nạp thiếp hả? Ta phi, nhân lúc còn sớm c.h.ế.t cái tâm tư này đi!"
Ngay cả Cố phu nhân đầu tóc đã hoa râm cũng đuổi Cố thượng thư đến ngủ thư phòng hai ngày, còn nói: "Bảo hai lão thiếp của ông bóp vai cho ông đi, tay tôi đau."
Đàn ông già trẻ khắp kinh thành than trời: Ngày tháng thật sự không thể sống nổi!
Mà Cảnh Minh Đế tinh thần vẫn quắc thước thì ghen tị đến suýt nữa vặn vẹo, tức giận nói với Hoàng Thái Hậu: "Lão Thất lại mang theo Hoàng Hậu đi đạp thanh!"
Lúc ông làm Hoàng đế, một năm chỉ có một ngày ra cung hít thở không khí, dựa vào cái gì lão Thất có thể mang Hoàng Hậu ra cửa đạp thanh chứ?
Mí mắt Hoàng Thái Hậu cũng không thèm nâng: "Không có cách nào, đại thần lo Hoàng Thượng tâm trạng không tốt."
Cảnh Minh Đế: "..."
Lúc này tại vùng ngoại ô, Đế Hậu nắm tay đứng trên ngọn núi.
"A Tự, thiên hạ lớn như vậy, chờ Lạc Nhi trưởng thành anh liền ném ngôi vị Hoàng đế cho nó, chúng ta đi thăm thú muôn nơi."
"Được."
Hai người mười ngón tay đan vào nhau, nhìn non sông gấm vóc xa xa.
...
Bên vách núi gió lớn gào thét bên tai, hai tay Khương Tự gắt gao bám vào sườn vách đá, thân thể lung la lung lay.
Bàn tay non mềm của nàng đã m.á.u thịt lẫn lộn, thân thể đang dần dần tụt xuống, nhưng nàng lại không hề có ý định buông tay.
Nàng không nỡ c.h.ế.t.
Nàng vất vả lắm mới thoát khỏi quá khứ bi t.h.ả.m, cùng A Cẩn tương thân tương ái, ngày tháng đáng giá chờ đợi còn đang ở phía sau.
Nàng c.h.ế.t rồi, A Cẩn chỉ còn lại một mình.
Ôm ý niệm như vậy, lúc Khương Tự cạn kiệt sức lực lại chợt sinh ra một luồng sức mạnh, toàn bộ thân thể nhích lên trên được một chút.
Một đôi giày thêu chỉ bạc xuất hiện ở trước mặt nàng.
Khương Tự cố hết sức giương mắt nhìn lên.
Tề Vương phi khóe môi treo nụ cười lạnh, cùng bộ dạng dịu dàng khoan dung ngày thường tưởng như hai người khác nhau.
"Thất đệ muội thật đúng là ngoan cường nha."
Khương Tự dùng sức c.ắ.n môi.
Đến lúc này, nàng nào còn không rõ.
Nàng và Tề Vương phi cùng đi chùa Bạch Vân dâng hương thì gặp ngựa nổi điên, hiện tại nàng treo ở bên vách núi cận kề cái c.h.ế.t, mà Tề Vương phi lại đứng ở trước mặt nàng khí định thần nhàn.
Lần sinh t.ử kiếp này, Tề Vương phi chính là hung thủ!
"Vì sao?" Khương Tự hỏi.
Nàng nghi hoặc, không cam lòng, phẫn nộ, lại chỉ duy nhất không cầu xin.
Đối phương nếu đã động thủ, cầu xin không đáng một xu, chẳng qua là tự rước lấy nhục.
Tề Vương phi không trả lời nghi hoặc của Khương Tự, mà là cúi người xuống, mặt không biểu tình bắt đầu gỡ từng ngón tay m.á.u tươi đầm đìa của nàng ra.
Trong nháy mắt Khương Tự rơi xuống, hoảng hốt nghe được tiếng cười khẽ của Tề Vương phi.
Tốc độ thân thể rơi xuống cực nhanh, nhưng Khương Tự lại nhớ tới rất nhiều chuyện.
Có cha huynh, có trưởng tỷ, mà nhiều hơn là Úc Cẩn.
Lúc này, những chuyện khiến nàng không vui, người nàng không thích, cũng không xuất hiện ở trong đầu nàng.
Nàng không kịp nghĩ đến những người đó.
Nàng không muốn c.h.ế.t.
Thân thể Khương Tự va vào đá vụn dưới đáy vực, xương cốt vỡ vụn.
Nhưng trong nháy mắt ấy, nàng cũng không lập tức c.h.ế.t đi, mà còn có một tia ý thức.
Thanh tỉnh mà thống khổ.
Đau quá...
A Cẩn, anh đang ở đâu, em đau quá...
Tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên.
Một con ch.ó lớn giãy giụa tới gần Khương Tự.
"Gâu ——" Chú ch.ó lớn kêu một tiếng, dùng đầu lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m tay nữ chủ nhân.
Cái tay đó vẫn không nhúc nhích.
Chú ch.ó lớn cố sức xê dịch, l.i.ế.m lên gương mặt nữ chủ nhân.
Thế giới của chú ch.ó lớn rất đơn giản: nam chủ nhân, nữ chủ nhân, cục xương thịt.
Chỉ là nữ chủ nhân sao lại không động đậy?
Nó lần theo mùi một đường chạy tới đây, nữ chủ nhân sao lại không động đậy chứ?
Chú ch.ó lớn muốn ngậm lấy xiêm y Khương Tự để kéo, lại dần dần cạn kiệt sức lực.
"Gâu..." Chú ch.ó lớn nhẹ nhàng sủa một tiếng.
Nhận được tin tức, Úc Cẩn ra roi thúc ngựa chạy tới, xoay người xuống ngựa, gần như té ngã ở bên vách núi.
"Chủ t.ử ——" Long Đán duỗi tay đỡ, lại bị đẩy ra.
"Là nơi này sao?"
Long Đán không dám nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Úc Cẩn, gian nan gật đầu: "Phải..."
Úc Cẩn không chút do dự, lập tức lao xuống đáy vực.
