Tự Cẩm - Chương 294

Cập nhật lúc: 24/12/2025 23:28

Huyệt Thái Dương của Chân Hành nhảy thình thịch.

Người đều nói hắn ôn nhuận như ngọc, ai nào hay ở sâu trong nội tâm hắn luôn có xúc động muốn đ.á.n.h cha già đây!

Hắn là người đọc sách, cùng bằng hữu ngâm cái thơ, thưởng cái hoa rõ ràng là tiêu khiển quá ư tầm thường, thế nào khi rơi xuống trong mắt phụ thân liền thành chả ra gì như thế này? Đừng tưởng rằng hắn không biết, phụ thân cứ bắt hắn đi bái phỏng cửa nhà người ta kỳ thật là cố gắng muốn đem vị cô nương chính mình nhìn trúng nhét cho hắn.

Nói không chừng hôm nay hắn theo phụ thân đến nhà người ta, ngày mai phụ thân có thể định ra việc hôn nhân rồi.

Trong lòng Chân Hành rõ rành rành, tất nhiên là kiên quyết không chịu ra cửa cùng Chân Thế Thành.

" Thưởng lan vẽ tranh chỉ là cái cớ tụ hội nhỏ, dù sao tương lai nhi t.ử dấn thân vào quan trường cũng cần đồng môn giúp đỡ, cũng không thể tụ hội nào cũng vắng mặt. Hơn nữa, nhi t.ử đã hẹn với người ta rồi ——"

Vừa thấy nhi t.ử lại tìm được cớ chạy thoát, Chân Thế Thành tức giận xua xua tay: "Cút nhanh lên."

Chân Hành: "..." Hắn nhất định là nhặt được?

Lại nói, hắn thực sự cũng có chút tò mò, rốt cuộc cô nương mà phụ thân đại nhân nhìn trúng đến cùng là cái dạng gì.

Nghĩ đến vị nữ Ngỗ tác ôm đầu người nghiên cứu đi theo bên người Chân Thế Thành kia, khóe miệng Chân Hành co quắp.

Không, hắn vẫn là đừng tò mò thì hơn, tò mò sẽ gặp xui xẻo!

Mắt thấy nhi t.ử chạy trốn còn nhanh hơn thỏ, Chân Thế Thành tức giận đến mức run râu.

Tiểu t.ử này sao không chịu thông suốt vậy chứ, ánh mắt hắn tốt như vậy, nhìn trúng tiểu cô nương sẽ kém được sao?

Chân Thế Thành không khỏi nhớ tới cái hôm, nhi t.ử hỏi hắn cô nương hắn thưởng thức có ưu điểm gì, hắn không cần nghĩ ngợi đã nói: "Phá án rất có thiên phú."

Ưu điểm lớn như vậy, nhi t.ử hỗn trướng cư nhiên không biết thưởng thức?

Chân Thế Thành nhớ tới biểu tình của Chân Hành sau khi nghe xong, liền giận đến sôi máu, dùng sức vuốt vuốt râu.

Chẳng lẽ muốn hắn lấy cái loại ưu điểm râu ria rằng tiểu cô nương kia thực mạo mĩ ra nói? Nông cạn!

"Đại nhân, có người báo quan!" Nha dịch chạy nhanh tới bẩm báo.

Chân Thế Thành khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, nhanh chân đi ra ngoài.

Trên công đường, trong lúc Chân Thế Thành chưa tới, bọn nha dịch nhìn thiếu niên đứng ở giữa xì xào to nhỏ.

Không phải bọn hắn không có kiến thức, mà thật sự là một người trực tiếp kéo t.h.i t.h.ể tới cáo quan thật sự chưa thấy bao giờ.

" Đại nhân đến rồi!"

Trong công đường tức khắc yên lặng xuống.

Chân Thế Thành đến sau đường án ngồi xuống, phóng tầm mắt nhìn xuống, nhìn thấy thiếu niên đứng phía dưới không khỏi giật mình.

Thiếu niên này lại là một trong những vị tiểu hữu ngẫu nhiên gặp được trong chùa Linh Vụ.

Cân nhắc đến việc Khương cô nương cùng thiếu niên này có quen biết, trong lòng Chân Thế Thành sáng tỏ, người này thân phận không phú tức quý.

Đương nhiên loại thân phận này đặt ở kinh thành không tính là gì, đối với Chân Thế Thành mà nói cũng không mấy kinh ngạc, hắn giật mình chỉ là trùng hợp vì từng có màn giao thoa này.

Chân Thế Thành rất nhanh phục hồi tinh thần, vỗ kinh đường mộc: "Thăng đường."

Sát uy bổng trong tay nha dịch lập tức gõ lên: "Uy vũ ——"

Úc Cẩn vân đạm phong khinh đứng đó, chờ công đường an tĩnh lại.

Một người nha dịch quát: "Lớn mật, trên công đường cư nhiên không quỳ xuống!"

Úc Cẩn cười nhạt một tiếng, nói với Chân Thế Thành: "Còn mong đại nhân thứ cho, ta không tiện quỳ xuống lắm."

Chân Thế Thành cũng không để ý mấy này, nghiêm mặt nói: " Không sao, vẫn là mời ngươi nói ra là nhân sĩ phương nào, lại là vì nguyên do gì mà báo quan đi."

Đại Chu hậu đãi văn nhân, tú tài có công danh nhìn thấy Huyện lão gia đều không cần quỳ xuống, thế gia công t.ử ở trước mặt hắn không quỳ xuống cũng không kỳ quái.

Chẳng qua lúc này Chân Thế Thành thật sự rất tò mò thân phận của đối phương. Bình thường mà nói, người của đại hộ cho dù báo quan cũng sẽ không do đích thân chủ t.ử tự mình đăng đường, thiếu niên này có chút ý tứ.

" À, có người ám sát ta." Úc Cẩn nhàn nhạt nói.

Chân Thế Thành đột nhiên ngồi thẳng thân mình, thần sắc trịnh trọng hẳn: "Ám sát?"

"Ừ, trên chủy thủ đ.â.m ta còn tẩm độc."

Chân Thế Thành càng coi trọng hơn: "Người nọ phải chăng đã chạy thoát?"

Ám sát, tẩm độc, đủ để thuyết minh thiếu niên trước mắt thân phận không đơn giản, án này càng không đơn giản.

Úc Cẩn duỗi một lóng tay chỉ nam thi trên mặt đất: "Chính là người này."

Chân Thế Thành trầm mặc một chút, nhíu mày nói: "Các hạ như thế, là lạm dụng tư hình."

Kể g.i.ế.c người bị g.i.ế.c lại, chỉ cần có nhân chứng, người bị hại ngược lại không cần bị phạt, chính là ngươi đều đã lạm dụng tư hình chơi c.h.ế.t con người ta rồi, còn khiêng đến công đường để làm gì nữa dậy hả?

Chân Thế Thành sinh ra một loại cảm giác bị đùa giỡn, sắc mặt hơi trầm xuống.

Úc Cẩn hơi hơi mỉm cười: " Đại nhân hiểu lầm, người này không phải ta g.i.ế.c, mà là khi bị thị vệ ta bắt được c.ắ.n nát răng độc tự sát."

"Các hạ đến tột cùng là người phương nào?" Chân Thế Thành không khỏi truy vấn.

" Ta họ Úc, tên một chữ Cẩn, trong nhà đứng hàng thứ bảy, gia phụ là... Đương kim thiên tử."

Sát uy bổng trong tay một người nha dịch trực tiếp rớt xuống, nện ở trên mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.