Tự Cẩm - Chương 298

Cập nhật lúc: 24/12/2025 23:29

"Nhi thần, nhi thần không làm gì nha." Ngũ hoàng t.ử khẩn trương, trong đầu trống rỗng.

Úc Cẩn quỳ gối trong một góc, khóe miệng tràn ra một tia cười lạnh.

Hắn nói rồi, tạm thời không thể chơi c.h.ế.t kẻ nhớ thương A Tự, vậy trước thu chút lợi tức cũng không tồi.

" Không làm gì? Vậy ngươi vì sao lại xuất hiện ở đường phố Thanh Đồng phụ cận hẻm Tước Tử?"

Ngũ hoàng t.ử nhất thời sửng sốt.

Cái gì mà đường phố Thanh Đồng với chả hẻm Tước Tử? Hắn rõ ràng vòng vo ở phụ cận Đông Bình Bá phủ mà.

" Nói!"

Cảnh Minh đế quát lạnh một tiếng làm Ngũ hoàng t.ử sợ tới mức buột miệng thốt ra: "Nhi thần không có mà."

Cảnh Minh đế nghe xong càng tức, vốn hai phần ngờ vực vô căn cứ biến thành năm phần: "Đến lúc này rồi mà ngươi còn giả ngu? Ngươi coi Cẩm Lân vệ là bài trí à?"

Ngũ hoàng t.ử oan uổng cực kỳ: "Nhi thần thật không đi cái gì mà đường phố Thanh Đồng với hẻm Tước T.ử a ——"

Từ từ, hẻm Tước T.ử có hơi quen tai.

Tròng mắt Ngũ hoàng t.ử theo bản năng chuyển động, trong lúc vô tình quét đến Úc Cẩn cách đó không xa, đột nhiên sửng sốt, rồi sau đó sắc mặt thay đổi.

Hắn nghĩ ra rồi, nơi đặt chân của lão Thất chính là ở chỗ đó, sau khi từ Tông Nhân Phủ ra ngoài hắn còn từng phái người đi hỏi thăm, nghĩ muốn tìm một cơ hội hung hăng thu thập tiểu t.ử kia một phen.

Cảnh Minh đế nhìn Ngũ hoàng t.ử tràn đầy thất vọng, nhàn nhạt nói: "Hôm nay lão Thất bị ám sát ở ngay gần nhà, các ngươi nghe nói chưa?"

"Nhi thần đã nghe nói." Chúng hoàng t.ử rối rít nói, nhìn về phía Ngũ hoàng t.ử ánh mắt càng vi diệu hơn.

Ngũ hoàng t.ử hậu tri hậu giác phản ứng lại: " Phụ hoàng, Chuyện Thất đệ bị ám sát thật không liên quan gì đến nhi thần!"

Cớ gì mà cứ gặp phải tiểu t.ử kia là liền xui xẻo? Ngũ hoàng t.ử theo bản năng nhìn về phía Úc Cẩn.

Úc Cẩn chuyển mắt, hơi hơi mỉm cười với hắn ta.

Đầu Ngũ hoàng t.ử ông một tiếng.

Xong rồi xong rồi, hắn ta hôm nay dù có nhảy vào Hoàng Hà cũng tẩy không sạch.

Nhìn Ngũ nhi t.ử chưa đ.á.n.h đã khai, Cảnh Minh đế giận sôi máu: "Trẫm chỉ hỏi ngươi vì sao lại xuất hiện ở nơi đó!"

Nếu thật sự muốn tra cho ra manh mối rõ ràng, thì sao ông lại sẽ để cho Cẩm Lân vệ ôm chuyện này vào người chứ, lão Ngũ này thật không có đầu óc!

"Nhi thần ——" Ngũ hoàng t.ử há miệng thở dốc, nhất thời không tìm thấy cái cớ thích hợp.

Tội danh ám sát Lão Thất lớn như vậy hắn đương nhiên không thể nhận, với vốn dĩ cũng không phải hắn làm mà, ai biết là người tốt nào thay trời hành đạo đâu, nhưng mà hắn nhớ thương quý nữ Bá phủ cũng không thể ăn ngay nói thật được.

"Nhi thần... Chính là rảnh đến không có việc gì, đi xem đám tang Vĩnh Xương Bá phủ."

Thấy Cảnh Minh đế sắc mặt căng cứng, Ngũ hoàng t.ử vội giải thích nói: "Không biết phụ hoàng nghe nói hay chưa, vợ chồng Vĩnh Xương Bá cùng ngày đột tử, nhi thần cảm thấy rất hiếm lạ, liền ——"

"Đủ rồi!" Cảnh Minh đế không thể nhịn được nữa đ.á.n.h gãy lời Ngũ hoàng tử,"Từ hôm nay trở đi, ngươi ở Lỗ Vương phủ cấm túc ba tháng, phạt cắt một năm lương bổng!"

"Phụ hoàng, nhi thần oan uổng a, nhi thần có thể thề với trời, tuyệt đối không có phái người ám sát Thất đệ!"

Cảnh Minh đế nhịn xuống xúc động muốn nhấc chân đá bay Ngũ hoàng tử, trách mắng: "Ngu xuẩn, ngươi nếu dám huynh đệ tương tàn, chẳng lẽ cho rằng chỉ có nhiêu đây xử phạt thôi sao?"

Các hoàng t.ử khác âm thầm lắc đầu.

Cảm tạ lão Ngũ ngu xuẩn như vậy, cho bọn họ bị mắng ít chút.

" Nhớ kỹ cho trẫm, đây là phạt ngươi đức hạnh không tu! Nhà người khác có người đột tử, ngươi chẳng những không đồng tình mà còn đi xem náo nhiệt, đây là việc mà một Vương gia nên làm sao?"

"Nhi thần sai rồi." Ngũ hoàng t.ử ủ rũ cụp đuôi, có loại cảm giác họa trời giáng.

"Còn có các ngươi!" Ánh mắt Cảnh Minh đế chậm rãi đảo qua trên mặt mấy đứa con trai, mặt trầm như nước,"Thận trọng từ lời nói đến việc làm, ôn lương cung kiệm, huynh hữu đệ cung, những phẩm chất này chớ quên!"

"Nhi thần cẩn tuân phụ hoàng dạy bảo."

Chúng hoàng t.ử xem như nghe rõ, cái gì mà thận trọng từ lời nói đến việc làm, ôn lương cung kiệm đều là lời tung hỏa mù, huynh hữu đệ cung mới là mục đích hôm nay bọn họ bị kêu tới phạt quỳ.

Phụ hoàng đây là hoài nghi trong đám bọn họ có người xuống tay hại lão Thất, nói gần nói xa nói bóng nói gió cảnh tỉnh bọn họ về sau thành thật chút thôi.

Quả thực là tai bay vạ gió!

Chúng hoàng t.ử trong lòng không hẹn mà cùng hiện lên ý nghĩ này, nhưng nhìn đến Ngũ Hoàng t.ử vẻ mặt đưa đám, lại cảm thấy khí thuận.

Vẫn là có đối lập mới được, so với bọn họ, lão Ngũ rõ ràng là đối tượng trọng điểm phụ hoàng hoài nghi.

"Đều đi xuống đi, Thái T.ử lưu lại!"

Giờ khắc này, tâm tình chúng hoàng t.ử lại càng vi diệu hơn.

Ừ ha, chỉ cần Thái T.ử xui xẻo, bọn họ liền an tâm rồi.

Thái Tử: "..." Vận số năm nay không may mắn, ngày nào đó hắn phải đi dâng hương mới được!

Vô duyên vô cớ bị lão t.ử kiêm thiên t.ử giáo huấn một phen, tâm tình của chúng hoàng t.ử đều chẳng ra gì, lúc ra khỏi hoàng cung mỗi người đều trầm mặt.

Tâm tình của Ngũ hoàng t.ử càng hỏng bét hơn.

Hắn cái gì cũng chưa làm liền phải cấm túc ba tháng, còn bị phạt một năm lương bổng, càng quan trọng là, ở trong lòng phụ hoàng còn rơi xuống hiềm nghi sát hại thủ túc, quả thực là tai bay vạ gió mà.

Trong đó, Úc Cẩn thuộc dạng bình tĩnh nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.