Tự Cẩm - Chương 324
Cập nhật lúc: 24/12/2025 23:33
Khương Trạm lại việc không liên quan mình hai tay ôm ngực, không có bất luận hành động gì ngăn cản Khương Tự ra mặt.
Khương Nhị công t.ử nghĩ rất đơn giản: Không có gì phải ngăn cản cả, dù sao ai muốn khi dễ Tứ muội, vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h người là được rồi.
Tô đại lão gia nhìn Khương Tự, nhíu mày: "Chuyện của người lớn, ngươi không cần xen vào."
Khương Tự nghiêm mặt nói: "Đại cữu, lúc trước cháu gái ngoại bị cho là hung thủ, nếu không bắt được hung thủ chân chính mặc cho thế nhân suy đoán lung tung, luôn có một số người sẽ kéo lên trên người ta. Ta không phải muốn xen vào chuyện của người lớn, mà là thân đã ở trong đó, thân bất do kỷ. Một khi đã như vậy, ta đương nhiên có tư cách nói nói mấy câu, ngài nói xem?"
Tô đại lão gia không nghĩ tới cháu gái ngoại ngày thường ít lời thế mà giờ lại có thay đổi lớn như vậy, nhìn xoáy sâu nàng một cái mới nói: "Ngươi muốn nói cái gì?"
Khương Tự đi đến trước mặt Tô Thanh Tuyết, nhìn nàng ta không chớp mắt.
Tô Thanh Tuyết vừa mới nhẹ nhàng thở ra, thấy thế cả người lại bắt đầu căng cứng: "Ngươi muốn làm gì?"
"Nhị biểu muội có dám phát thề lần nữa không?"
"Cái gì?"
"Cái khác đều không cần sửa, chỉ là có một chỗ, Nhị biểu muội nói nếu như Nhị biểu đệ bị ngươi hại c.h.ế.t mặc cho thiên lôi đ.á.n.h xuống, nơi này ta cảm thấy quá tuyệt đối, không bằng đổi thành nếu cái c.h.ế.t của Nhị biểu đệ có liên quan đến Nhị biểu muội thì mặc thiên lôi đ.á.n.h xuống đi." Khương Tự nhàn nhạt nói.
Đã có người tính kế nàng, muốn để cho Tô Thanh Ý bại hoại danh tiết của nàng, bước hành động kế tiếp của người trốn ở trong Triêu Dương đình chắc sẽ là đưa người khác tới bắt tại trận, nhưng đối phương không ngờ rằng nàng lại thoát thân nhanh như vậy.
Có thể thử nghĩ, ngay khi nàng mang theo A Man vội vàng rời đi, phản ứng hợp lý nhất của Tô Thanh Ý đó là một lần nữa trở lại trong Triêu Dương đình, bởi vì nơi đó còn có người bồi hắn ta chơi đùa.
Nhưng Tô Thanh Ý lại đã c.h.ế.t.
Khương Tự có thể khẳng định, Tô Thanh Tuyết có lẽ không phải hung thủ hại c.h.ế.t Tô Thanh Ý, cho nên mới dám chỉ thiên phát thề độc, nhưng nếu nói nàng ta với việc Tô Thanh Ý c.h.ế.t không có liên quan, tuyệt đối không có khả năng.
"Nhị biểu muội sao không nói lời nào?"
Tô Thanh Tuyết sắc mặt xanh mét, cười lạnh nói: "Thật là buồn cười, Tự biểu tỷ cũng không phải cha mẹ ta, có tư cách gì yêu cầu ta thề lần hai?"
Nhìn Tô Thanh Tuyết tức muốn hộc máu, Khương Tự lành lạnh cười: "Xem ra Nhị biểu muội không dám."
Tô Thanh Tuyết c.ắ.n môi trừng Khương Tự, nhịn không được đ.á.n.h cái rùng mình.
Lẽ nào nàng ta biết cái gì?
Biểu tình chắc chắn của Khương Tự làm trong lòng Tô Thanh Tuyết bồn chồn, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, không tự giác c.ắ.n cắn môi.
"Nhị biểu muội không dám thề, như vậy ta có thể lý giải ngươi là chột dạ hay không?" Khương Tự không chút khách khí ép hỏi một câu.
"Ai chột dạ?" Tô Thanh Tuyết cao giọng phản bác.
Khương Tự cười cười: "Như vậy Nhị biểu muội có dám thề?"
Tô Thanh Tuyết lấy lại bình tĩnh, ráng chống đỡ nói: "Ta đã phát thề rồi, vì sao còn phải phát thề lại lần nữa? Ở đây nhiều người như vậy, Tự biểu tỷ cứ cố tình nhằm vào ta, lẽ nào bởi vì ta chỉ là một thứ nữ bé nhỏ không đáng kể? Mẫu thân cũng đã tha thứ không làm khó dễ một thứ nữ như ta, Tự biểu tỷ có lập trường gì mà làm như vậy?"
Tô Thanh Tuyết nói năng có khí phách, than thở khóc lóc, thoạt nhìn ủy khuất không thôi, ngược lại làm không ít người ở đây cảm thấy hành vi của Khương Tự có chút quá phận.
Khương Tự hồn nhiên không thèm để ý những ánh mắt đó, mặt mày tinh xảo toát ra vài phần kinh ngạc: "Hiện tại là muốn tìm ra hung thủ hại c.h.ế.t Nhị biểu đệ, nhị biểu muội nhắc đến chuyện đích nữ, thứ nữ để làm gì? Ở đây nhiều người như vậy ta chỉ hỏi mình ngươi, còn không phải là bởi vì chỉ có khăn tay của ngươi xuất hiện ở trong Triêu Dương đình sao? Nhị biểu muội sẽ không cho rằng ngươi nói một câu khăn vừa khéo bị gió thổi tới đó, là có thể hoàn toàn tẩy thoát hiềm nghi chứ?"
"Chính là vừa khéo, Tam muội có thể làm chứng!"
Tô Thanh Vũ thấy Tô Thanh Tuyết đẩy mình ra, trong lòng tuy ảo não, nhưng vẫn căng da đầu gật đầu: "Đúng vậy, ta với nhị tỷ cùng nhau đi ngang qua bờ hồ, lúc ấy nhìn thấy trong hồ có người nổi lơ lửng chúng ta đều rất sợ hãi, chạy nhanh quá, khăn tay hẳn là khi đó không cẩn thận rơi xuống."
Tô Thanh Tuyết nghe Tô Thanh Vũ nói thế, thân thể căng cứng hơi thả lỏng.
Khương Tự thở dài: "Tam biểu muội chỉ có thể chứng minh lúc đi ngang qua Cúc Hà hồ có ở bên cạnh Nhị biểu muội, như vậy trước đó thì sao?"
" Trước đó?" Tô Thanh Vũ ngẩn ra.
Nhìn thấy phản ứng của Tô Thanh Vũ, trong lòng Khương Tự ước lượng: "Đúng vậy, trước đó Tam biểu muội cùng Nhị biểu muội vẫn luôn ở cùng nhau sao? Chưa từng tách ra?"
Tô Thanh Vũ lập tức bị hỏi đến nghẹn họng, theo bản năng nhìn về phía Tô Thanh Tuyết.
Nàng ta nhớ lại, có một đoạn thời gian nàng ta hình như không nhìn thấy Nhị tỷ, khi đó đúng lúc có một tộc muội tìm nàng ta nói chuyện phiếm, nàng ta không có lưu ý nhiều.
Màu môi Tô Thanh Tuyết trắng thêm vài phần.
"Tam biểu muội cảm thấy vấn đề này khó trả lời lắm sao?" Khương Tự bình tĩnh hỏi.
Tô đại lão gia nhíu mày nhìn Tô Thanh Vũ, thần sắc thâm trầm.
Tô Thanh Vũ chỉ cảm thấy áp lực lớn lao đ.á.n.h úp lại, làm nàng ta không biết làm sao.
