Tự Cẩm - Chương 379: Tài Năng Giải Nguyên, Tiếc Nuối Vô Hạn

Cập nhật lúc: 01/01/2026 05:06

"Đại công t.ử người đâu?" Tiêu thị bước chân hoảng hốt xông ra ngoài.

Khương Thương quả thật đủ xui xẻo, hàng trăm hàng ngàn thí sinh, vậy mà mười mấy cái xú hào đều bị dành cho hắn.

Đúng như Khương nhị lão gia suy nghĩ, thí sinh bị phân đến xú hào đừng nói là thi, có thể sống sót đi ra đã là không tệ rồi.

Khương Thương là một người không cam lòng tầm thường, từ nhỏ đã quyết chí đi con đường khoa cử này, nghị lực tất nhiên không thiếu, cho nên đã gắng gượng chống chọi hơn hai ngày mới thật sự không chịu nổi mùi hôi thối mà hôn mê.

Giờ phút này Khương Thương nằm trên cáng được khiêng vào, người đã tỉnh lại.

"Thương Nhi..." Tiêu thị loạng choạng chạy đến đón, nhìn thấy bộ dạng của con trai, đầu óc ong lên một tiếng.

Con trai khi vào trường thi khí phách hăng hái, giờ phút này lại sắc mặt trắng bệch pha vàng, hai má hóp sâu, trông không khác gì một con ma bệnh lao sắp c.h.ế.t.

Con trai của bà ta sao lại biến thành bộ dạng này!

"Thương Nhi, con cảm thấy thế nào?"

Khương Thương cố sức mở mắt nhìn mẫu thân đang lo lắng, cười t.h.ả.m đạm: "Nhi t.ử làm Người thất vọng rồi..."

Cố hết sức nói xong mấy chữ này, Khương Thương trợn trắng mắt ngất đi.

"Thương Nhi, Thương Nhi..." Tiêu thị kêu khóc t.h.ả.m thiết, giờ khắc này cảm thấy như trời sập.

Lúc này Phùng lão phu nhân cũng dẫn đầu mọi người đi ra.

Khương nhị lão gia tức giận nói: "Khóc có ích gì, còn không mau mời đại phu tới!"

Trưởng t.ử là vận khí kém, cũng không phải không có thực lực, hiện giờ sự tình đã như vậy, chỉ có thể chờ ba năm sau thi lại, trước mắt quan trọng nhất là dưỡng tốt thân thể, thân thể mới là tiền đề của mọi thứ.

Tuy rằng tự an ủi mình như thế, nhưng nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của trưởng t.ử, trong lòng Khương nhị lão gia vẫn nghẹn đến khó thở.

Có thực lực mà không có vận may, đây mới là điều khiến người ta ấm ức nhất.

Khương Thương chủ yếu là bị hoàn cảnh trường thi hành hạ, đại phu được mời đến kê cho mấy thang t.h.u.ố.c uống vào, thân thể liền dần dần tốt hơn.

Người khỏe hơn, tinh thần lại lập tức suy sụp.

Mười năm đèn sách khổ luyện, vốn nên vang danh kinh người trong kỳ thi mùa thu, ai ngờ lại vì vận khí không tốt mà ngay cả đợt thi đầu tiên cũng không kiên trì nổi, điều này sao có thể không khiến người ta ảo não thống khổ.

Càng làm Khương Thương đau khổ hơn là hắn đã làm bài Tứ thư rất tốt, đừng nói trúng cử, chính là đoạt được một trong ba vị trí đầu bảng vàng cũng có thể.

Đối với thi Hương, có câu nói thế này: Ba đợt trọng đợt đầu, đợt đầu trọng Tứ thư.

Đợt đầu có bảy đề, Tứ thư ba đề, Ngũ kinh bốn đề, quyết định thành tích đợt thi đầu tiên chính là ba đề Tứ thư, cho nên các thí sinh đều sẽ chọn làm ba đề này trước.

Khương Thương chịu đựng mùi hôi thối làm ba đề Tứ thư vô cùng xuất sắc, đáng tiếc đến ngày cuối cùng thì không thể kiên trì được nữa, mọi tâm huyết đều đổ sông đổ biển. Khó chịu xong, Khương Thương không kìm được viết lại đáp án đã viết, ngây ngốc đọc đi đọc lại.

Nhìn Khương Thương đối đáp, Khương nhị lão gia cũng muốn hộc m.á.u.

Ông ta là xuất thân tiến sĩ chính thức, từng vào Hàn Lâm Viện học tập, ánh mắt đương nhiên phải có, sao không nhìn ra bài thi của con trai xuất sắc đến mức nào.

Càng là như thế, trong lòng càng nhỏ m.á.u.

Đáng tiếc, quá đáng tiếc.

Dưới tình huống thực lực một người không thay đổi, thành tích lên xuống rất coi trọng vận khí, lần này đề Tứ thư rõ ràng hợp khẩu vị của Khương Thương, lại chờ thêm ba năm, ai biết người ra đề sẽ có sở thích đặc biệt gì?

Đây là cử nhân đến tay lại bay mất mà!

Khương nhị lão gia mấy ngày nay nhận được không ít lời "an ủi" từ đồng liêu, lòng vừa động liền cho truyền bài thi của Khương Thương ra ngoài.

Rất nhanh những người quan tâm đến khoa cử liền biết một chuyện: Đại công t.ử Đông Bình Bá phủ là người có tài năng Giải Nguyên, nào ngờ vận khí quá kém bị phân đến xú hào, không thể tiếp tục kiên trì thi.

Cứ như vậy, việc Khương Thương bỏ thi liền trở thành một sự kiện khiến mọi người cảm thấy đáng tiếc.

Tiêu thị bị đả kích còn lớn hơn cha con Khương nhị lão gia, liên tiếp mấy ngày cơm cũng không ăn được mấy miếng, rất nhanh thì bệnh không dậy nổi giường.

Lục tục có không ít người đến thăm bệnh, Tiêu thị từ miệng những người này nghe được tình hình của con trai càng cảm thấy tan nát cõi lòng.

Chờ Khương nhị lão gia tới, Tiêu thị không nhịn được khóc nức nở: "Bài thi của Thương Nhi truyền ra ngoài, hiện tại ai cũng thấy tiếc cho nó, nói nó có tài năng Giải Nguyên, lời này mà để Thương Nhi nghe được làm sao chịu nổi..."

Nghe tiếng hít thở của Tiêu thị, Khương nhị lão gia đã cảm thấy phiền lòng, thậm chí sinh ra một suy nghĩ hoang đường: Ngày ấy nếu không phải bà vợ này thảo luận hào xá tốt xấu với ông ta, nói không chừng Thương Nhi sẽ không xui xẻo như vậy.

Đều là cái miệng quạ đen của bà vợ ngu xuẩn!

"Đừng khóc, bà thì biết cái gì!"

Tiếng khóc nức nở của Tiêu thị khựng lại, một khuôn mặt vàng như nghệ cố hết sức ngẩng lên nhìn về phía Khương nhị lão gia.

Tiêu thị xuất thân tầm thường, trong những việc lớn từ trước đến nay đều nghe theo Khương nhị lão gia.

"Mỗi kỳ thi Hương, thí sinh vì bệnh mà bỏ thi nhiều không đếm xuể, Thương Nhi là người có tài, tên của những người bỏ thi sẽ không xuất hiện trên bảng vàng, ai sẽ biết nó có tài? Chẳng lẽ dựa vào chúng ta đi khắp nơi giải thích sao? Hiện tại đem nội dung bài thi của nó truyền ra, những người có mắt nhìn vừa nhìn sẽ thấy tiếc cho nó, từ đó nhớ kỹ tài hoa của Thương Nhi. Chờ đến ba năm sau Thương Nhi thi lại tất nhiên sẽ được chú ý, đây đối với nó là vô cùng có lợi." Khương nhị lão gia nhẫn nại giải thích.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.