Tự Cẩm - Chương 439: Lời Giận Dỗi Của Khương Cô Nương

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:02

Không chờ hắn giải thích, Khương Tự liền gật gật đầu: "Ồ."

"Thật sự là tra án ——" Gật đầu nhẹ nhàng bâng quơ như thế, nhất định là không tin hắn.

"Nếu tra án, vậy không chậm trễ chính sự của anh nữa. Mang tôi xuống, tôi cũng muốn trở về."

Úc Cẩn giơ tay đè lại bả vai Khương Tự: "Anh thật sự là tra án, không tin em có thể đi hỏi Chân đại nhân..."

Khương Tự bất đắc dĩ đỡ trán: "Tôi tin thật."

Với Úc Thất, chút hiểu biết ấy nàng vẫn phải có, vừa rồi chẳng qua là sợ hắn cứ truy vấn mãi, phản kích tí chút mà thôi.

"Không phải nói lời tức giận?" Úc Cẩn hồ nghi đ.á.n.h giá nàng.

"Không phải, tôi thật sự cần phải đi."

Úc Cẩn nhẹ nhàng thở ra: "Thế anh tiễn em."

Hắn ôm Khương Tự từ trên cây nhảy xuống, không tiếng động rơi xuống đất.

Khương Tự cúi đầu sửa sang lại quần áo cùng tóc hơi rối.

Úc Cẩn ở một bên nhìn, vươn tay giúp nàng gỡ xuống một cái lá cây, rồi lại một lá cây...

Khương Tự thở dài: "Thôi, trở về rửa mặt đi."

Úc Cẩn tự thấy làm chuyện xấu, ngượng ngùng đi ra ngoài cánh rừng.

Ra khỏi rừng cây nhỏ, ánh sáng đột nhiên sáng lên, tiếng ca hát cười đùa từ trên sông Kim Thủy truyền đến càng thêm rõ ràng, ngay cả không khí đều bọc một luồng son phấn nhè nhẹ.

Khương Tự dừng lại: "Không cần tiễn, tôi tự mình trở về là được."

Úc Cẩn nhíu mày.

"Anh không phải muốn tra án sao, còn không mau đi làm chính sự."

Úc Cẩn không hé răng, túm lấy tay Khương Tự muốn đi, bị nàng tránh thoát: "Thật sự không cần tiễn, có lão Tần với A Phi, không mất bao lâu là trở về, anh đi theo ngược lại gây chú ý."

Thấy nàng kiên quyết, Úc Cẩn đành phải từ bỏ.

Vừa mới thân cận được chút, hắn vẫn nên biểu hiện tốt chút đi.

Long Đán và lão Tần đang canh giữ ở cách đó không xa.

Khương Tự đi qua, gật đầu với lão Tần: "Chúng ta đi."

Mắt thấy người đều đã đi xa, Úc Cẩn vẫn còn đứng bất động tại chỗ.

Long Đán bu lại: "Chủ t.ử, ngài với vị công t.ử đó không... Không có gì chứ?"

Trăm triệu lần không nghĩ tới luôn á, chủ t.ử thế mà còn ăn khẩu vị này!

Toàn thân Long Đán nổi da gà, thầm nói một tiếng nguy hiểm thật.

Cũng may chủ t.ử công tư phân minh, bằng không nếu đưa ra yêu cần nào đó với hắn, hắn nên đáp ứng, hay là cự tuyệt nhỉ?

Loại nan đề này, Long Đán vừa tưởng tượng thôi đã thấy đau đầu.

Úc Cẩn kinh ngạc liếc Long Đán một cái: "Ngươi không nhận ra đó là Khương cô nương?"

Hắn chẳng lẽ lại đi khiêng một đại nam nhân vào rừng cây nhỏ?

Long Đán lắp bắp kinh hãi, âm điệu đều thay đổi: "Không có nha, Khương, Khương cô nương mặc nam trang không phải như vậy mà..."

Hắn gặp Khương cô nương nữ giả nam trang rồi, nhìn rất giống Khương Nhị công t.ử, cũng không phải dáng vẻ như đêm nay.

"Nhìn người chẳng lẽ chỉ nhìn mặt? Ngốc!" Úc Cẩn gõ gõ đầu Long Đán, đi nhanh về phía trước.

Long Đán vội theo sau, nhắm mắt theo đuôi đi theo chủ t.ử quay lại bờ sông Kim Thủy, mắt sắc phát hiện trên tóc Úc Cẩn có một cái lá cây.

Hắn duỗi tay hái lá cây xuống.

Úc Cẩn dừng bước, nghiêng đầu nhìn qua.

Long Đán giơ lá cây, tràn đầy sùng bái: "Chủ t.ử, trong phủ chúng ta có phải sắp có nữ chủ nhân không?"

Chủ t.ử ra tay quá nhanh luôn, còn là ở rừng cây nhỏ!

"Lắm miệng!" Úc Cẩn xụ mặt, khóe miệng lại nhịn không được nhếch lên.

Tâm tình như vậy đáng tiếc không thể nhiều lời với Long Đán, nếu là Nhị Ngưu ở đây thì tốt rồi, ít nhất có thể xoa xoa đầu Nhị Ngưu vài vòng.

"Không phải như ngươi nghĩ đâu, đi hoa thuyền tiếp theo đi."

Long Đán trượt chân một cái, không thể tưởng tượng nói: "Chủ t.ử, ngài dạo hoa thuyền, Khương cô nương không nói gì?"

Úc Cẩn nghĩ nghĩ nói: "Nàng bảo ta mau đi làm chính sự đi."

Long Đán vỗ trán một cái: "Khương cô nương chắc chắn đang nói lời giận dỗi!"

"Nàng không giận."

"Nếu như không tức giận, đó chính là không để bụng."

"Không để bụng?" Giọng Úc Cẩn lạnh xuống.

"Ngài nghĩ đi, nếu ngài phát hiện Khương cô nương dạo tiểu quan quán, sẽ có tâm tình gì?"

Úc Cẩn nghĩ nghĩ.

Vẫn là không nghĩ thì hơn...

"Chủ t.ử, ngài vẫn nên đi tiễn Khương cô nương đi. Những hoa thuyền đó hàng đêm đón khách, sớm một ngày trễ một ngày cũng không chạy đi đâu được, bữa nào tra mà chả được."

Úc Cẩn rất tán thành gật gật đầu.

Lão đầu Chân Thế Thành kia quá xảo quyệt, làm hắn quên luôn cả dự tính ban đầu khi mới tới Hình Bộ.

Hắn rõ ràng chỉ vì ứng phó lão cha Hoàng đế mà thôi, chẳng lẽ thật sự phải làm một thanh thiên lão gia xử án như thần sao?

Úc Cẩn đột nhiên cảm thấy hành vi không tiễn Khương Tự vừa rồi quá là ngốc luôn, không biết còn tưởng rằng hắn thích dạo hoa thuyền lắm ấy.

"Như vậy đi, ngươi đi dạo hoa thuyền kế tiếp đi, đừng rút dây động rừng." Úc Cẩn dặn dò một câu.

Long Đán lập tức mặt mày hớn hở đồng ý.

Úc Cẩn hồ nghi đ.á.n.h giá hắn.

Long Đán vội khôi phục nghiêm túc: "Nếu không chủ t.ử ngài đi tra, tiểu nhân giúp ngài tiễn Khương cô nương."

"Cút."

Trăng khuyết càng leo càng cao, trên mặt đất như dát một tầng sương mỏng.

Khương Tự phát hiện lão Tần đi đường có chút khác thường, hỏi: "Lão Tần, làm sao vậy?"

Lão Tần thẹn thùng: "Chân bị đạp một cái, có hơi đau. Thuộc hạ của Dư công t.ử thân thủ không tồi."

Đổi lại lúc trẻ, hắn có thể cùng đối phương đ.á.n.h ngang tay, mà bây giờ chung quy thể lực theo không kịp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.