Tự Cẩm - Chương 502: Đêm Lạnh Trèo Tường, Luyến Tiếc Không Rời

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:14

Úc Cẩn ngẩn ra, ôm một tia may mắn hỏi: "Sau đó thì sao?"

Khương Tự liếc trắng Úc Cẩn một cái: "Anh nói xem?"

Úc Cẩn thở dài: "Nói rồi mà cái thân phận này chỉ biết mang đến phiền toái."

"Vậy anh tính làm sao bây giờ?"

"Anh vẫn muốn thử xem Bá phụ có khả năng tiếp thu hay không."

"Vậy anh thử xem đi. Có điều đó là cha em, anh cũng không thể nổi tính đi đ.á.n.h người." Khương Tự không yên tâm dặn dò.

Úc Cẩn cười: "Xem em nói kìa, anh là cái loại người đó sao."

Khương Tự yên lặng trợn trắng mắt.

Hắn còn không phải là loại người vô pháp vô thiên này chắc, thật sự chạm vào vảy ngược chuyện gì cũng dám làm.

"Thật sự sẽ không, ai bảo ông ấy là cha em chứ."

Khương Tự tạm thời buông một nửa tâm.

"Chờ tin tức của anh."

Úc Cẩn cúi đầu hôn vầng trán trắng nõn của thiếu nữ, tầm mắt dừng ở bờ môi ửng đỏ một cái chớp mắt, lưu luyến nhảy cửa sổ rời đi.

Ngoài cửa sổ gió mạnh ùa vào, đem một phòng kiều diễm trở thành hư không.

Khương Tự đứng ở bên cửa sổ, yên lặng nhìn ra phía ngoài xem xét.

Ngoài cửa sổ là màn đen vô biên vô hạn, sao trên bầu trời lóe tia sáng thanh lãnh, không thấy ánh trăng, có vẻ trống trải vắng lặng.

Nhưng trái tim mãi không hạ xuống của Khương Tự lại kiên định hẳn.

Dù khó dù con đường mờ mịt tới đâu, có người trong lòng cùng tiến lên phía trước, liền không còn đáng sợ như vậy nữa.

"A Tự."

Ngoài cửa sổ lộ ra một gương mặt tươi cười tuấn lãng.

Khương Tự lui về phía sau nửa bước, nhíu mày nhìn thiếu niên ánh mắt trong vắt.

"Thì ra em luyến tiếc anh như vậy."

Một câu làm A Xảo đang chuẩn bị tiến vào đột nhiên dừng bước chân, hai má phát sốt.

Khương Tự không có phản bác, cũng không có giận dữ, ngược lại nhìn hắn khẽ cười.

Không thể không thừa nhận, người vốn cho rằng biến mất ở trong đêm đen lại lần nữa xuất hiện ở trước mắt, tâm tình thật sự rất tốt.

Nàng vừa cười, ngược lại khiến Úc Cẩn có chút luống cuống.

"Bên cửa sổ lạnh, đi ngủ sớm một chút." Hắn chủ động đóng cửa sổ, thân ảnh vội vàng biến mất ở giữa sân.

A Xảo căng da đầu đi vào: "Cô nương, nô tỳ hầu hạ ngài nghỉ ngơi đi."

Khương Tự xoay người đi trở về, ngồi ở trước bàn trang điểm.

A Xảo giúp nàng cởi cài tóc.

Tóc dài đen tuyền rơi xuống, rũ quá vòng eo, như một dải tơ lụa thượng đẳng phiếm ánh sáng.

A Xảo cầm lược ngà voi, từng chút từng chút chải tóc.

Răng lược màu trắng, tóc đen như mực, dưới ánh đèn mờ nhạt trong gương trang điểm chiếu ra mặt mày nhu hòa của thiếu nữ.

A Xảo nhịn không được nhìn thoáng qua lại liếc mắt một cái.

"Nhìn cái gì?" Khương Tự phát hiện, nâng nâng mi mắt.

A Xảo nghĩ đến trong lúc vô tình nghe thấy câu nói kia có hơi hoảng, lung tung tìm lý do: "Cô nương đẹp."

Khương Tự như nhìn thấu tâm tư A Xảo, nghiêng đầu cười hỏi: "Có phải bị dọa rồi không?"

A Xảo đột nhiên đỏ mặt.

Khương Tự đứng dậy đi về phía giường.

Trên mặt đất còn rơi vãi gối đầu cùng chăn gấm.

A Xảo nhìn thấy, mặt càng đỏ hơn, nhất thời không biết tay nên gác ở nơi nào.

Nếu cứ nhặt lên như vậy, cô nương sẽ thẹn thùng nhỉ?

Là nhặt, hay là giả vờ không thấy đây?

Đang rối rắm, liền nghe Khương Tự nhàn nhạt nói: "Nhặt đồ trên mặt đất lên đây đi."

A Xảo vội ôm lấy gối đầu chăn mền đặt lên trên giường.

"Đi nghỉ ngơi đi."

"Vâng."

A Xảo đi tới cửa, đột nhiên xoay người lại.

Khương Tự lẳng lặng nhìn nàng.

"Cô nương, ngài sẽ gả cho Dư công t.ử chứ?"

Khương Tự nhìn tiểu nha hoàn vẻ mặt khẩn trương, hơi gật đầu.

A Xảo nhẹ nhàng thở ra, cũng không dám nhìn mắt Khương Tự, vội vàng đi ra ngoài.

Khương Tự cười lắc đầu.

Xem ra tiểu nha hoàn bị dọa tới rồi.

Ngẫm lại cũng phải, một nữ t.ử còn chưa lấy chồng đã cùng nam nhân trèo tường thân mật với nhau như nàng, đặt trong gia đình cổ hủ một khi bị phát hiện ắt sẽ bị tròng l.ồ.ng heo đi?

Con mẹ nó chứ tròng l.ồ.ng heo!

Khương Tự kéo qua chăn gấm che mặt, yên tâm thoải mái nằm ngủ.

Úc Cẩn trở lại Yến Vương phủ lại không cách nào đi vào giấc ngủ, tắm nước lạnh lần này hết lần khác.

Đứng ở một bên đưa khăn mềm Long Đán nhịn không được phát run.

"Chủ t.ử, ngài như vậy chịu nổi sao?"

Úc Cẩn không phản ứng Long Đán, múc một gáo nước tưới xuống.

Không có quần áo che đậy thân thể trẻ tuổi giống như con báo mạnh mẽ, mỗi một đường cong nhô lên đều ẩn chứa lực lượng. Nước lạnh theo xương quai xanh một đường chảy xuống, chảy qua bụng nhỏ bằng phẳng rắn chắc, hai chân thon dài hữu lực, trên mặt đất đọng thành vũng nước.

Chủ t.ử đại khái cần một nữ nhân, không, ba nữ nhân...

Long Đán nhất thời thất thần, nhìn chằm chằm nơi nào đó có chút lâu.

Úc Cẩn phát hiện, bay lên một cước đá Long Đán bay tới cửa, cầm lấy áo ngoài phủ thêm, lạnh mặt đi qua: "Còn không quy không củ, đá gãy chân thứ ba của ngươi!"

Long Đán theo bản năng kẹp c.h.ặ.t hai chân, ủy ủy khuất khuất đi theo phía sau rời khỏi phòng tắm.

Đều là đại nam nhân, hắn không cẩn thận nhìn hai lần thì làm sao nào?

Đi ở phía trước Úc Cẩn rất muốn xoay người đá thêm hai cước.

Tiểu t.ử hỗn trướng này, A Tự còn chưa có nhìn qua đâu, hắn còn dám nhìn lung tung!

Có điều —— A Tự sờ qua...

Vừa nghĩ tới đây, Úc Cẩn bỗng nhiên cảm thấy tắm nước lạnh hình như lại uổng công rồi.

Cứ tiếp tục như vậy không phải biện pháp, hắn phải sớm sớm cưới A Tự về nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.