Tự Cẩm - Chương 519: Truy Đuổi Yêu Quái, Nhị Công Tử Náo Loạn Phủ Đệ

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:17

Hắn vội vã tới đây, hiển nhiên là có chuyện đứng đắn muốn nói.

Úc Cẩn nhướng mày quét hai nha hoàn một cái.

Khương Tự thở dài: "Không có ai canh cửa sổ, Nhị ca em mà quay lại thì làm sao bây giờ?"

Bất ngờ bị phát hiện thì thôi, nếu có thể, nàng đương nhiên không muốn để Nhị ca phải chịu kinh hãi.

Úc Cẩn cười nói: "Sẽ không, anh hiểu rõ Nhị Ngưu, có nó ở đó Nhị ca em đừng hòng quay lại."

Nói tới đây, Úc Thất hoàng t.ử liền không vui.

Giờ này là giờ nào rồi, Khương Trạm vì sao còn ở chỗ A Tự!

Khương Tự yên lặng trợn trắng mắt.

Nhị Ngưu đi theo Úc Thất học hư rồi, vốn là một con cún bự ngoan ngoãn biết bao.

"Các ngươi lui xuống trước đi." Nếu Úc Cẩn đã nói vậy, Khương Tự tự nhiên không còn nghi ngờ, phất tay ra hiệu A Xảo và A Man đi xuống.

Đợi hai nha hoàn lui ra, Úc Cẩn lập tức kéo Khương Tự vào lòng, bất mãn nói: "Khương Nhị sao lại ở đây?"

Bất ngờ tới gần, làm Khương Tự theo bản năng đẩy đẩy, giải thích: "Hôm nay Đông chí, em gói ít sủi cảo cho Nhị ca, Nhị ca làm việc trở về ăn thấy ngon, nên cố ý tới cảm ơn em."

Úc Cẩn nhíu mày thật sâu, càng thêm bất mãn: "Em còn làm sủi cảo cho hắn?"

"Anh ấy là Nhị ca em!" Khương Tự bất đắc dĩ.

Úc Cẩn c.ắ.n răng: "Biết hắn là Nhị ca em rồi, bằng không đã sớm đ.á.n.h gãy chân hắn."

Khương Tự trừng hắn một cái: "Anh còn không nói chính sự, em đi ngủ đây."

Úc Cẩn kéo nàng ngồi xuống, cười nói: "Trên gia yến trong cung, phụ hoàng đã nhắc tới việc hôn nhân của anh."

Khương Tự khựng lại.

Nàng tuy tin tưởng hắn có biện pháp, nhưng cũng thấp thỏm tò mò hắn sẽ làm thế nào để hai người có thể vượt qua những chướng ngại đó mà đến với nhau.

Hoàng Thượng nhắc tới việc hôn nhân của Úc Thất, cũng không thể nào trực tiếp tứ hôn được.

Lúc này, Úc Cẩn nói: "Chờ sang năm, Hiền phi và Trang phi sẽ cùng tổ chức một buổi thưởng mai yến, chuyên tuyển phi cho anh và Thục Vương."

Khương Tự nghe Úc Cẩn nói, trong lòng thở dài.

Úc Thất nhắc tới mẫu thân chỉ xưng một tiếng Hiền phi, có thể thấy quan hệ mẹ con rất lạnh nhạt.

Nàng không để tâm chuyện khác, chỉ đau lòng cho người đàn ông này.

Úc Cẩn đối với chuyện của Khương Tự vô cùng nhạy bén, phát hiện ánh mắt nàng đột nhiên mềm mại, cười hỏi: "Sao vậy?"

Khương Tự đương nhiên sẽ không ngốc đến mức đề cập đến quan hệ mẹ con giữa Úc Cẩn và Hiền phi, chỉ rũ mi mắt nói: "Thưởng mai yến kia, em chỉ sợ không có tư cách nhận được thiệp mời."

Úc Cẩn bật cười.

Tiếng cười trong trẻo thuần hậu xen giữa nam nhân và thiếu niên, phảng phất như rượu ngon ủ vừa độ, khiến người ta nghe xong, đầu quả tim cũng hơi tê dại.

"Cười cái gì?" Khương Tự liếc xéo hắn.

Úc Cẩn giơ tay đặt lên tóc Khương Tự, dùng sức vuốt ve: "Nha đầu ngốc, em tự nhiên sẽ nhận được thiệp mời."

Khương Tự duỗi tay che tóc, lại bưng kín bàn tay còn chưa rời đi của hắn.

Nàng ấn tay hắn, hắn nhìn nàng.

Hai người đối diện, trong phòng nhất thời không có âm thanh.

Sau khi hoàn hồn, Úc Cẩn thở dài một hơi.

Trước khi thành thân, hắn cũng không dám trêu chọc nha đầu này, bằng không người chịu khổ vẫn là chính mình.

Tay hắn hạ xuống, giúp nàng vén lọn tóc vương bên má ra sau tai, mềm giọng nói: "Tóm lại mấy ngày nay em đừng suy nghĩ lung tung, cứ thanh thản yên bình ăn Tết là được. Chờ tới thưởng mai yến cũng không cần cố tình làm gì cả, mọi chuyện đã có anh."

Khương Tự mấp máy môi, muốn hỏi hắn rốt cuộc sẽ làm thế nào, nhưng khi đối diện với đôi mắt đen chứa ý cười ôn nhu kia, lại yên lặng nuốt lời nói xuống.

"Anh đi đây." Úc Cẩn cúi đầu hôn nhẹ lên trán Khương Tự, rồi kéo cửa sổ nhảy ra ngoài.

Khương Tự đi đến cửa sổ, nhìn hắn xoay người vẫy tay với nàng, rồi nhanh ch.óng biến mất trong bóng đêm.

"Cô nương, Dư công t.ử đi rồi sao?" Nghe tiếng đóng cửa sổ, A Man đi vào.

Khương Tự nghiêm mặt nói: "Đi ngủ đi."

Cái vẻ mặt tiếc nuối vì Úc Thất đi quá sớm của tiểu nha hoàn này là sao vậy?

Mà lúc này ở cửa nhị môn, truyền đến tiếng thét ch.ói tai của bà t.ử gác cổng.

Trời ạ, Nhị công t.ử bị yêu quái bắt đi rồi!

Không đúng, là Nhị công t.ử đang đuổi theo một con yêu quái.

"Có yêu quái!" Tiếng thét ch.ói tai của bà t.ử gác cổng rất nhanh đã thu hút không ít người ra xem.

Trốn trong một góc hẻo lánh, Khương Trạm che lại cái m.ô.n.g bị c.ắ.n rách một lỗ, tức giận đến sắc mặt xanh mét: "Mày chờ đấy. Nhị Ngưu, mày chờ đấy!"

Nhị Ngưu gập chân sau ngồi xuống, chờ.

Trong một góc tối đen, một con cún bự cao bằng nửa người ngồi đó không chút sứt mẻ, vẻ mặt vô tội nhìn thiếu niên đang tức muốn hộc m.á.u.

Khương Trạm tức giận đến dậm chân: "Ai cho mày ngồi đây, chạy nhanh đi, muốn bị người ta phát hiện sao?"

Nhị Ngưu đứng lên, rũ lông, khinh thường liếc nhìn Khương Trạm một cái, lúc này mới chui qua cổng tò vò.

Khương Trạm chống cây thở dốc.

Tức c.h.ế.t hắn, Nhị Ngưu cái con ch.ó này!

Một đám người đuổi theo tới đây.

"Nhị công t.ử, ngài không sao chứ?"

Khương Trạm ra vẻ không có việc gì, xua xua tay: "Không sao."

Bà t.ử gác cổng đảo mắt lia lịa: "Nhị công t.ử, vừa rồi nô tỳ thấy một bóng đen lông xù chạy qua, đó hẳn là hồ ly tinh phải không?"

"Bà từng gặp hồ ly tinh nào to như vậy chưa?" Khương Trạm buột miệng thốt ra.

Bà t.ử gác cổng nghiêm túc nhớ lại một chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.