Tự Cẩm - Chương 569: Cung Nữ Giáo Dẫn, Yến Vương Nổi Giận
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:26
Kẻ dị tộc mặt mày thâm thúy nọ, đến tột cùng có lai lịch ra sao?
Ở vùng biển Đông Nam Đại Chu có một đảo quốc, người trên đảo trí tuệ không cao nhưng thể chất lại cực tốt, thường bị các thế lực khắp nơi bồi dưỡng làm t.ử sĩ.
Vụ ám sát Trạng Nguyên lang rốt cuộc là do những kẻ không an phận trong nước gây ra, hay là do những nước láng giềng đang như hổ rình mồi kia đây?
Cảnh Minh Đế có chút phiền lòng.
Thái hậu thân thể không khỏe, mãi vẫn không thấy khởi sắc, trước mắt lại xảy ra chuyện như vậy, xem ra từ lúc qua năm mới đến giờ mọi việc không được thuận lợi cho lắm.
Phan Hải thấp giọng trả lời: "Nô tỳ đã phân phó thủ hạ kinh nghiệm phong phú thẩm vấn rồi, hẳn là có người cố ý đẩy Khương Tam cô nương ra, Khương Tam cô nương cũng hoàn toàn không biết gì về việc này..."
Cảnh Minh Đế nghe xong trầm ngâm một lát, nhàn nhạt nói: "Vậy thả người về đi. Cô nương gia trẻ tuổi, lại là tỷ muội của Yến Vương phi tương lai, ở trong cung lâu không thích hợp lắm."
"Nô tỳ đã biết."
Cảnh Minh Đế lại lần nữa chợp mắt, đột nhiên nhớ tới một việc chính sự: "Đúng rồi, chọn hai cung nữ giáo dẫn lanh lợi, ổn trọng đưa đến Yến Vương phủ."
Phan Hải sửng sốt, nhanh ch.óng gật đầu: "Vâng."
Chậc chậc, ngay cả cung nữ giáo dẫn cho Thái t.ử đều là sau đó mới an bài, cung nữ giáo dẫn của các hoàng t.ử khác tất cả đều do mẫu phi của từng người sắp xếp, riêng cung nữ giáo dẫn của Yến Vương lại do Hoàng thượng đích thân nhọc lòng. Ngẫm lại như vậy, Yến Vương thật đúng là có được thánh tâm.
Làm cha lại quan tâm việc này, tự nhiên chứng tỏ có để bụng đứa con trai này. Suy cho cùng hậu cung nhiều công chúa hoàng t.ử như vậy, ngay cả tên và mặt mũi Hoàng thượng còn chẳng nhớ hết nổi.
Cung nữ giáo dẫn thuộc quyền quản lý của hậu cung, Cảnh Minh Đế vừa đưa ra quyết định này, chúng phi rất nhanh đã nhận được tin tức, nhưng lại có suy nghĩ hoàn toàn khác với Phan Hải.
Hoàng thượng tự mình hạ lệnh ban cung nữ giáo dẫn cho Yến Vương, đây là chê Yến Vương không hiểu chuyện, thuận thế cho Yến Vương phi tương lai một cái cảnh cáo sao?
Một hoàng t.ử nuôi ở dân gian, cưới một Vương phi các phương diện thường thường chỉ có vài phần nhan sắc, khó trách Hoàng thượng nhìn không thuận mắt, hiện tại Hoàng thượng chỉ sợ đang hối hận vì đã tứ hôn rồi.
Hiền phi nhận được tin tức, liên tục cười lạnh.
Hoàng thượng thật đúng là rảnh rỗi, lại đi tranh chuyện bà nên làm.
Bà ta vốn định đợi tới gần ngày đại hôn rồi mới phái người qua, không nghĩ tới bị Hoàng thượng giành trước. Cứ như vậy, người trong cung lại được dịp nói xấu bà không đủ quan tâm Thất hoàng t.ử.
Hiền phi lập tức ra lệnh cho nữ quan chọn lựa hai cung nữ đưa đến Yến Vương phủ.
Úc Cẩn rời khỏi hoàng cung, phân phó Lãnh Ảnh đi truyền tin cho Khương Tự, bảo nàng yên tâm về chuyện Khương Tiếu. Ai ngờ mới về vương phủ chưa được bao lâu, liền có hai cung nữ dung mạo đoan trang đứng ở trước mặt hắn.
Úc Cẩn nhấc chén trà, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Mấy người này từ đâu ra?"
Trưởng sử vương phủ khom người nói: "Hồi bẩm Vương gia, đây là cung nữ giáo dẫn Hoàng thượng phái tới."
"Cung nữ giáo dẫn?" Úc Cẩn có chút hoang mang.
Trong cung danh mục quá nhiều, hắn rốt cuộc lớn lên ở ngoài cung nên có vài điều không hiểu, nhất thời không kịp phản ứng đây là có ý gì.
Dòng dõi Hoàng gia liên quan đến vận mệnh quốc gia, đây là chính sự, đại sự, đương nhiên không cần kiêng dè. Trưởng sử nghiêm trang giải thích: "Chính là dạy dỗ Vương gia chuyện phòng the ——"
"Phụt!"
Úc Cẩn phun thẳng ngụm trà trong miệng vào mặt trưởng sử.
Yến Vương phủ mới xây xong, bộ máy quản lý thuộc về vương phủ tự nhiên cũng được thành lập theo. Suy xét đến việc Yến Vương từ nhỏ sống ở ngoài cung, ở các phương diện lễ nghĩa quy củ có chỗ khiếm khuyết, Cảnh Minh Đế cố ý chọn một thần t.ử lão luyện thành thục làm trưởng sử của Yến Vương phủ.
Trưởng sử tuổi không nhỏ, coi trọng nhất là quy củ, bộ râu mỗi ngày đều được tỉa tót xinh đẹp, ai ngờ bây giờ lại bị phun lá trà dính đầy râu.
"Khụ khụ khụ, Vương gia, ngài như thế này còn ra thể thống gì, còn ra thể thống gì nữa!" Trưởng sử tức giận đến mặt đỏ bừng, chòm râu run lên bần bật làm rơi lả tả mấy lá trà.
Úc Cẩn vội buông chén trà, áy náy nói: "Thật là xin lỗi, bổn vương nhất thời không nhịn được..."
Ngực trưởng sử phập phồng kịch liệt, nếu có thể phạm thượng, chỉ sợ lão đã sớm túm hai vai Úc Cẩn lắc mạnh: "Lão thần đã nói qua bao nhiêu lần, ngài đường đường là thân vương, nhất cử nhất động đều phải ổn trọng, làm sao có thể... Làm sao có thể phun nước trà lên mặt lão thần chứ hả?"
Yến Vương này nhất định là đã mưu đồ từ lâu, cố ý trả thù lão?
Trưởng sử đột nhiên nhanh trí nghĩ đến khả năng này, lập tức nhìn Úc Cẩn bằng ánh mắt càng thêm oán giận.
Đây mà là con của lão, lão đã sớm đ.á.n.h c.h.ế.t ít nhất tám lần rồi.
Úc Cẩn lấy tay che miệng, ho nhẹ một tiếng, rất nghiêm túc nói: "Trưởng sử mau đi lau sạch sẽ đi, thật sự là ta không cố ý."
Với trưởng sử mà nói, bộ dạng nhếch nhác như vậy quả thực không thể gặp người.
Lão ôm quyền: "Lão thần xin cáo lui trước."
Úc Cẩn đảo mắt phượng, lạnh lùng nói: "Các ngươi còn đứng đực ra đó làm gì? Còn không mau hầu hạ trưởng sử đi rửa mặt chải đầu!"
