Tự Cẩm - Chương 577: Vết Sẹo Trên Tay, Tấm Lòng Hiếu Thảo
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:28
Nói đến sau đó, Vinh Dương trưởng công chúa bắt đầu nghẹn ngào.
Thái hậu nghe xong càng thêm cảm động.
Căn bệnh này của bà tới đột nhiên, cố tình uống vô số chén t.h.u.ố.c cũng không thấy đỡ, nhiều thái y như vậy đều bó tay không có biện pháp. Thời điểm này Vinh Dương vì bệnh của bà mà dám mạo hiểm, đủ thấy được lòng hiếu thảo của nó.
"Nhờ có ngươi. Đúng rồi, thần y kia ở đâu? Ai gia phải cảm ơn hắn thật tốt."
Cảnh Minh Đế nói theo: "Không sai, thần y như vậy trẫm phải thưởng thật hậu hĩnh!"
Vinh Dương trưởng công chúa do dự một chút, cười nói: "Đã như vậy, con đây liền phái người gọi thần y tiến cung."
Không chờ bao lâu, một lão giả râu bạc trắng xuất hiện trước mặt Cảnh Minh Đế cùng Thái hậu.
Cảnh Minh Đế rất vui vẻ, muốn giữ thần y nhập Thái Y Thự.
Lão giả khước từ nói: "Thảo dân nhàn vân dã hạc đã quen, tuổi cũng lớn, khó gánh trọng trách ngự y. Vả lại bệnh Thái hậu cũng không khó trị, mấu chốt ở chỗ có một loại d.ư.ợ.c khó được."
"Dược gì?" Cảnh Minh Đế tò mò hỏi.
Lão giả trầm mặc.
Cảnh Minh Đế thấy thế càng thêm tò mò, thúc giục hỏi: "Đến tột cùng là kỳ d.ư.ợ.c gì?"
Lão giả cười cười, hình như có chút khó xử: "Nói kỳ cũng không kỳ, rất nhiều người đều có, nói không kỳ lại không phải dùng tiền có thể mua được..."
Lão nói như vậy, không khỏi liếc nhìn Vinh Dương trưởng công chúa một cái.
Vinh Dương trưởng công chúa khẽ lắc đầu.
Cảnh Minh Đế phát hiện hai người mắt đi mày lại, nghiêm mặt: "Vinh Dương, rốt cuộc là d.ư.ợ.c gì, ngươi còn cản thần y không cho nói?"
"Này ——" Vinh Dương trưởng công chúa chần chờ.
Thái hậu tự nhiên cũng tò mò: "Vinh Dương, cái này có gì không thể nói sao?"
Thần sắc Vinh Dương trưởng công chúa thay đổi thất thường, cuối cùng gật gật đầu.
Lão giả lúc này mới nói: "Hồi bẩm Hoàng thượng, Thái hậu, vị d.ư.ợ.c này chính là hai lượng thịt người, cần lấy trên cánh tay thiếu nữ chưa lập gia đình..."
"Cái gì?" Thái hậu chấn động, nhất thời dạ dày cuồn cuộn, sắc mặt trở nên khó coi.
Vinh Dương trưởng công chúa lập tức quỳ xuống thỉnh tội: "Mong rằng mẫu hậu không nên trách tội nhi thần giấu diếm, nhi thần là sợ ngài biết rồi không dám uống t.h.u.ố.c..."
Cảnh Minh Đế cũng vẻ mặt khiếp sợ.
Mẫu hậu ăn thịt người, thế mà còn không nếm ra? Nói như vậy, mùi vị của thịt người với thịt khác không khác nhau lắm?
Khụ khụ, có vẻ như nghĩ hơi xa.
Thu hồi suy nghĩ, Cảnh Minh Đế lo lắng nhìn về phía Thái hậu.
Thái hậu đã hòa hoãn lại.
Đối với một nữ nhân đứng ở vị trí cao nhất hậu cung, nếu thịt người có thể trị bệnh, như vậy chính là một vị t.h.u.ố.c, nếu là t.h.u.ố.c cứu mạng, vậy không có gì không ăn được.
"Ai gia không sao. Chỉ là không biết d.ư.ợ.c này ——"
Vinh Dương trưởng công chúa trầm mặc một lát, mới nói: "Là Minh Nguyệt tự mình cắt thịt trên cánh tay..."
"Dĩ nhiên là Minh Nguyệt?" Thái hậu chấn động.
Cảnh Minh Đế càng kinh ngạc không thôi.
Ở trong ấn tượng của ông, cô cháu gái ngoại này từ trước đến nay văn tĩnh uyển chuyển, năm ngoái nháo ra chuyện không hay như vậy làm ông khiếp sợ không thôi, không nghĩ tới sẽ cắt thịt cứu Thái hậu...
Thái hậu hồi lâu mới bình tĩnh trở lại, giọng mang quan tâm hỏi: "Minh Nguyệt hiện tại thế nào?"
Cho dù có bất mãn Thôi Minh Nguyệt bao nhiêu, hiện giờ nghe được việc này, những bất mãn ấy cũng tan thành mây khói.
Vinh Dương trưởng công chúa nhẹ nhàng lau khóe mắt: "Sau khi Minh Nguyệt cắt thịt liền bắt đầu phát sốt, hiện tại còn đang ngủ."
Thái hậu nghe xong sắc mặt khẽ biến, không khỏi nói: "Sao không chọn người khác chứ?"
Nhiều tỳ nữ như vậy, hà tất phải để một cô nương gia nũng nịu cắt thịt...
Vinh Dương trưởng công chúa thở dài: "Thần y nói vị d.ư.ợ.c này người cung cấp càng cao quý, d.ư.ợ.c hiệu sẽ càng tốt... Minh Nguyệt biết được tin, trực tiếp dùng chủy thủ cắt thịt trên cánh tay xuống, nhi thần cản cũng không kịp..."
"Đứa nhỏ này, đứa nhỏ này thật là..." Thái hậu nhất thời nói không ra lời.
Vinh Dương trưởng công chúa trấn an nói: "Mẫu hậu ngài đừng lo lắng cho Minh Nguyệt, thân thể ngài quan trọng nhất. Minh Nguyệt còn trẻ, chỉ là nóng lên thôi không có việc gì lớn ——"
Thái hậu cắt ngang lời Vinh Dương trưởng công chúa: "Ai nói nóng lên không phải việc lớn? Nóng lên mới khó chịu nhất. Đúng rồi, thần y xem qua cho Minh Nguyệt chưa?"
Lão giả nói: "Thảo dân chỉ am hiểu nghi nan kỳ chứng, đối với phát sốt tầm thường tốt nhất là mời thái y nhìn xem."
Thái hậu nhìn về phía Cảnh Minh Đế: "Hoàng thượng ——"
Cảnh Minh Đế gật đầu: "Mẫu hậu đừng lo lắng, nhi t.ử lập tức lệnh thái y đi xem cho Minh Nguyệt."
Vinh Dương trưởng công chúa đứng dậy: "Hoàng huynh, thần muội liền cùng thái y hồi phủ thôi, Minh Nguyệt nơi đó thật sự không yên lòng."
"Hoàng muội đi đi, có chuyện nhất định phải kịp thời phái người nói cho trẫm."
Từ Ninh Cung nhất thời an tĩnh lại.
Thái hậu đếm lần tràng hạt, nhắm mắt tụng niệm.
Qua ước chừng một canh giờ, thái y về truyền lời.
Thái hậu gọi thái y đến, nhẹ giọng hỏi: "Vết thương của Thôi đại cô nương thế nào rồi?"
Thái y trả lời: "Vết thương trên cánh tay trái của Thôi đại cô nương rất sâu, hơi sưng lên, cho nên mới phát sốt."
