Tự Cẩm - Chương 656: Máu Nhuộm Tân Phòng, Tân Nương Mất Tích

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:42

Chu T.ử Ngọc tên khốn kiếp này, cho rằng thành thân rồi, ả liền thành thịt cá trên thớt mặc người xâu xé sao?

Vậy mà lại dùng cái loại biện pháp bỉ ổi này quấy nhiễu hôn sự của ả với Tương Vương, chẳng lẽ cho rằng ả sẽ nhận mệnh chắc?

Quả thực là nằm mơ, thật là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi xông tới!

Cười lạnh nơi đáy mắt Thôi Minh Nguyệt hóa thành sát ý, bàn tay trắng thuần như ngọc sờ sờ chăn gấm bách t.ử thiên tôn đỏ thẫm, từ chỗ thuận tay nhất lấy ra một cây d.a.o găm.

Dao găm không có vỏ đao, ánh nến léo lắt lóe lên hàn quang.

Nam nhân nằm ở trên người không hề phát hiện nguy hiểm tới gần, thô lỗ giật ra vạt áo hỉ phục đỏ thẫm, tay tùy ý dò xét vào.

"Thôi cô nương, ngươi nói xem Chu T.ử Ngọc ta đến tột cùng lừa gạt ngươi như thế nào?" Chu T.ử Ngọc c.ắ.n xuống xương quai xanh lộ ra của thiếu nữ, trong ngữ khí hung ác mang theo phẫn nộ cùng ủy khuất, "Lần đầu tiên gặp mặt chẳng lẽ ngươi không biết ta đã có vợ ư? Ngươi cái tiện nhân miệng đầy lời dối trá ——"

Câu nói kế tiếp đột nhiên im bặt.

Biểu tình của Chu T.ử Ngọc bởi vì thình lình xuất hiện thống khổ kịch liệt mà trở nên vặn vẹo dữ tợn.

Thôi Minh Nguyệt cố bịt kín miệng Chu T.ử Ngọc, ngăn tiếng kêu to của hắn ở trong cổ họng.

Hoặc là nói, bởi vì một đao kia tìm địa phương quá chuẩn xác, hắn đã không có khí lực kêu to.

Thanh âm ú ớ từ trong cổ họng Chu T.ử Ngọc phát ra.

Thôi Minh Nguyệt mắt không chớp lấy một cái, cho đến khi đối phương suy yếu dần nằm ở trên người ả không nhúc nhích nữa, lúc này mới buông tay, đẩy người trên người sang bên cạnh rồi ngồi dậy.

Nam nhân vừa rồi còn chuẩn bị thi bạo giờ phút này đã thành t.h.i t.h.ể mang theo độ ấm.

Thôi Minh Nguyệt khẽ thở gấp khôi phục thể lực.

Đối mặt với việc tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t người, ả cũng không cảm thấy sợ hãi, mà nhiều hơn lại là hưng phấn.

G.i.ế.c người quả nhiên có cảm giác thành tựu hơn g.i.ế.c hươu.

Thôi Minh Nguyệt ngồi ở trên giường hỉ phủ đầy màu đỏ thẫm, nhìn m.á.u tươi từ dưới thân Chu T.ử Ngọc chảy ra, dần dần hòa vào với màu đỏ thẫm ấy.

Nhan sắc này cũng thật xinh đẹp.

Thôi Minh Nguyệt nhịn không được vươn tay chấm một chút m.á.u tươi, đưa đến bên môi nếm nếm.

Nến hỉ long phượng to bằng cánh tay trẻ con vẫn đang cháy sáng, ngoài cửa sổ yên tĩnh không tiếng động.

Mấy ngày nữa chính là Tết Trung Thu.

Cả nhà đoàn viên, vạn hộ vui mừng.

Thôi Minh Nguyệt thở dài, vòng qua vết m.á.u xuống giường.

Ả không muốn đi đến một bước này, nếu Chu T.ử Ngọc không náo loạn, để ả yên ổn làm Tương Vương phi, tất cả không phải đều vui mừng sao?

Thôi Minh Nguyệt lại lần nữa thở dài, có chút tiếc nuối.

Đáng tiếc ả người đơn lực mỏng, không có biện pháp giải quyết tiện nhân họ Khương.

Muốn nói hận, ả hiện giờ hận nhất chính là Khương Tự.

Chuyện Chu T.ử Ngọc tuyệt đối là Khương Tự an bài!

Ả không có chứng cứ, nhưng ả tin tưởng trực giác của chính mình.

Đại khái bởi vì đã sống mười mấy năm, nên trong nhiều nữ t.ử khuê các như vậy ả lần đầu tiên ngửi được từ trên người một người hơi thở thế lực ngang nhau.

Quân t.ử báo thù mười năm không muộn, chỉ cần ả còn sống, sớm muộn gì cũng có ngày trở về tính sổ.

Thôi Minh Nguyệt lại nghỉ ngơi trong chốc lát, sau đó nhanh ch.óng cởi hỉ phục vướng víu, khom lưng lấy từ dưới giường một cái tay nải nhỏ, nhẹ nhàng kéo ra cửa sổ.

Ban đêm tháng tám, gió hơi se lạnh, thổi vào người ả càng thêm thanh tỉnh.

Đứng bên cạnh một bụi chuối tây ngoài cửa sổ, Thôi Minh Nguyệt quay đầu nhìn vào bên trong một cái.

Nam nhân trên giường hỉ nằm sấp, thoạt nhìn như đang ngủ.

Thần sắc của ả không có chút biến hóa, cẩn thận đóng kỹ cửa sổ rồi dung nhập vào trong bóng đêm.

Thôi Minh Nguyệt biết chút công phu quyền cước, chẳng sợ lẻ loi một mình cũng không thấy sợ hãi, cực kỳ thuận lợi rời khỏi trạch viện nho nhỏ.

Trên đường không có một bóng người, chỉ có đèn l.ồ.ng đỏ thẫm trước cửa tòa nhà tản ra ánh sáng m.ô.n.g lung.

Thôi Minh Nguyệt cột tóc lại, bước chân kiên định đi về một phương hướng.

Phía trước là một chỗ ngoặt, ngay lúc ả đi qua có một bàn tay lặng lẽ duỗi ra.

Trong Yến Vương phủ, Úc Cẩn hiếm thấy không có ăn vạ ở Dục Hợp Uyển, mà là ngồi ở thư phòng tiền viện buồn chán lật sách.

Thư phòng mở cửa sổ, ngoài cửa sổ cách đó không xa có một bụi trúc dài ở dưới gió đêm nhẹ nhàng lắc lư.

Úc Cẩn lật đến phát chán, gác quyển sách lại trên án thư, đứng dậy đi đến phía trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Ánh trăng thưa thớt dát lên, cho toàn bộ không gian ngoài cửa sổ một màu trắng bạc mờ nhạt, có một loại thanh lanh nói không nên lời.

Úc Cẩn hơi xem xét thời gian, cảm thấy không có gì để chờ, nhấc chân đi về hướng cửa thư phòng.

Mới vừa đi tới cửa, liền nghe bên ngoài truyền đến thanh âm của Long Đán: "Chủ t.ử, ngài có trong không?"

Úc Cẩn đứng yên, tức giận nói: "Có."

"Vậy ti chức vào đây."

Cửa kẽo kẹt một tiếng đ.á.n.h vỡ đêm thu yên tĩnh, Long Đán thoắt cái tiến vào.

Úc Cẩn đã ngồi xuống lần nữa, ra hiệu Long Đán tiến lên.

"Chủ t.ử, thủ hạ nhìn chằm chằm Chu T.ử Ngọc bên kia truyền đến một tin tức..."

Nghe Long Đán bẩm báo xong, Úc Cẩn nhướng mày: "Ngươi là nói không lâu trước đó Thôi Minh Nguyệt chuồn ra nhà mới, kết quả lại bị người bắt đi?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.