Tự Cẩm - Chương 698: Oan Gia Ngõ Hẹp, Thái Tử Ra Oai
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:49
Đương nhiên loại họ hàng xa này thực ra không sao cả, cũng không ai dám bắt hắn gọi, nhưng nghĩ lại vẫn thấy khó chịu.
Thôi, vẫn là tìm cho Đậu cô nương một người ngày thường ít gặp thì hơn.
Năm ngoái có không ít thanh niên tuấn tú theo hắn từ Nam Cương trở về, có mấy người được phân đến vệ sở biên cương, nghĩ lại đúng là thích hợp.
Úc Cẩn nghĩ vậy, xoay người bỏ đi, để lại Long Đán ngơ ngác.
Chẳng lẽ là hắn quá rụt rè, chủ t.ử đổi ý rồi?
Cho hy vọng rồi lại thôi, thế này có khác gì bội tình bạc nghĩa đâu!
"Chủ t.ử, đợi đã..." Long Đán vội vàng đuổi theo.
Trời càng ngày càng lạnh, dường như trong chớp mắt đã vào đông.
Mọi người bận rộn suốt xuân hạ thu bắt đầu hưởng thụ mùa đông nhàn nhã, ru rú trong phòng không ra cửa, ngay cả hoàng thành cũng quạnh quẽ đi nhiều, chỉ có những binh sĩ mặc trang phục Kim Ngô Vệ là đi qua đi lại tuần tra.
Làm bạn với họ là gió lạnh buốt xương cùng cây cối trơ trụi.
"Cái thời tiết quái quỷ này, còn chưa tới Đông chí mà đã lạnh thế này rồi." Một Kim Ngô Vệ có ch.óp mũi bị lạnh đến đỏ bừng, không ngừng xoa tay.
Một Kim Ngô Vệ khác cười khổ nói: "Ai cũng nói mùa đông năm ngoái lạnh, ta thấy năm nay còn lạnh đến tà dị, không biết sẽ có bao nhiêu người phải sống khổ sống sở."
Mỗi khi đông đến, dù là nơi phồn hoa như kinh thành, vẫn có rất nhiều ăn mày c.h.ế.t cóng, và cũng có rất nhiều người già không qua nổi mùa xuân.
"Thôi đi, người khác khổ hay không ta không biết, chứ ngày tháng của chúng ta cũng đủ khổ rồi." Kim Ngô Vệ lúc trước nói chuyện thấy xa xa có hai người đi tới, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, "Khương Nhị bọn họ cuối cùng cũng tới đổi ca, có thể vào nhà sưởi ấm rồi."
Cách đó không xa, Thái T.ử trong bộ thường phục thấp giọng hỏi người bên cạnh: "Đó chính là đại cữu ca của Yến Vương?"
Nhận được câu trả lời khẳng định, khóe miệng Thái T.ử hiện lên nụ cười tàn nhẫn, nhấc chân đi qua.
Bên trong hoàng thành không ai dám lớn tiếng ồn ào, hai Kim Ngô Vệ chờ đổi ca vẫy tay với Khương Trạm.
Khương Trạm thấy vậy không khỏi tăng nhanh bước chân, nghiêng đầu cười nói với đồng bạn: "Bọn họ chờ sốt ruột rồi, nhanh lên đi."
Chưa kịp đợi đồng bạn trả lời, chợt cảm thấy phía trước có một người xuất hiện, Khương Trạm vội vàng né tránh, nhưng vẫn va phải vai người nọ một chút.
"Xin lỗi..." Khương Trạm thấy rõ dáng vẻ người nọ, ngẩn người.
Người này trông giống như là Thái Tử...
Tuy thời gian Khương Trạm ở Kim Ngô Vệ không ngắn, nhưng cũng chỉ từng xa xa gặp Thái T.ử hai lần, người trước mắt lại mặc thường phục, nhất thời thật sự không thể xác định.
Nhận sai Thái Tử, đó chính là toi đời.
Kim Ngô Vệ bên cạnh đã khom lưng ôm quyền, thỉnh an Thái Tử.
Khương Trạm lặng lẽ thở ra, ôm quyền nói: "Thuộc hạ nhất thời đường đột, mong điện hạ thứ tội."
Thái T.ử liếc nhìn Khương Trạm, nhàn nhạt nói: "Thân là Kim Ngô Vệ mà còn lỗ mãng như thế, ngươi đây là thái độ thỉnh tội với bổn cung sao?"
Mỗi lần đối đầu với lão Thất đều xui xẻo, lần gần nhất không những bị phụ hoàng mắng cho một trận, còn mất đi một ngôn quan thân cận, cục tức này mà không xả ra hắn sẽ tức c.h.ế.t.
Hôm nay hắn nhất định phải để cho lão Thất nếm thử mùi vị ngậm bồ hòn làm ngọt!
Trong lứa nam t.ử trưởng thành, Thái T.ử không tính là thấp, nhưng vóc người Khương Trạm cao lớn thẳng tắp, khiến hắn không thể không ngước mắt lên nhìn.
Cảnh này khiến Thái T.ử càng thêm khó chịu.
Và sự khó chịu này, dù Khương Trạm không phải người có tâm tư tỉ mỉ cũng cảm nhận được.
Hắn do dự một chút, rồi quỳ một gối: "Xin điện hạ thứ tội."
Kim Ngô Vệ làm việc trong hoàng thành, muốn tùy tâm sở d.ụ.c là không thể, Khương Trạm rất rõ không thể đối đầu trực diện với Thái Tử, lúc này ngoài cúi đầu ra không có lựa chọn nào khác.
Quỳ trên nền đá lạnh lẽo, một nỗi khuất nhục dâng lên trong lòng.
Khương Trạm nắm c.h.ặ.t t.a.y, cúi mắt nhìn chằm chằm mặt đất, lại một lần nữa thỉnh tội.
Kim Ngô Vệ bên cạnh không nhịn được cầu tình: "Điện hạ, Khương Nhị..."
Ánh mắt lạnh băng của Thái T.ử khiến Kim Ngô Vệ không dám nói thêm gì nữa.
"Bổn cung thấy thật kỳ quái, một kẻ lỗ mãng như ngươi làm thế nào mà trà trộn vào Kim Ngô Vệ được!"
Khương Trạm quỳ một gối, cúi đầu không nói.
Trước quyền thế tuyệt đối, mọi sự giãy giụa không những là tự rước lấy nhục, mà còn mang đến phiền phức cho người nhà, đây là đạo lý hắn đã bắt đầu hiểu ra.
Thật muốn đ.ấ.m cho mặt Thái T.ử sưng lên như đầu heo...
Thái T.ử nhướng mày.
Nghe nói đại cữu ca của lão Thất là một thanh niên bốc đồng ngu xuẩn, bây giờ xem ra cũng rất biết nhẫn nhịn.
Từ trên cao nhìn xuống người đang quỳ trên mặt đất, khóe miệng Thái T.ử cong lên một đường tàn nhẫn, nhấc chân đạp lên một bàn tay của đối phương, chiếc ủng ngắn thêu rồng năm móng dùng sức nghiền một cái.
Cơn đau truyền đến, Khương Trạm c.ắ.n môi không rên một tiếng, mu bàn tay đã da tróc thịt bong, m.á.u tươi đầm đìa.
Thái T.ử càng thêm kinh ngạc, sau kinh ngạc là một trận thất bại.
Nếu tiểu t.ử này mở miệng kêu đau, hắn liền có thể lấy cớ bị kinh hãi mà vấn tội.
Khương Trạm quỳ thẳng tắp, vì nhịn đau mà trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Tên Thái T.ử ngu ngốc này muốn bắt lỗi hắn ư? Nằm mơ đi!
