Tự Cẩm - Chương 705: Đông Chí Tế Trời, Bóng Đêm Bao Phủ

Cập nhật lúc: 01/01/2026 07:05

Hoàng hậu quả nhiên hơn Hiền phi nhiều, quả không hổ là mẫu nghi thiên hạ.

Ừm, ông lại có thể mong chờ đến khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi trong năm rồi.

Rất nhanh liền đến đêm trước Đông chí.

Có lẽ việc Úc Cẩn bị phạt đã khiến các hoàng t.ử kinh sợ, mấy ngày nay có thể nói là gió êm sóng lặng.

Cảnh Minh Đế tâm trạng không tệ, nhấc chân đến chỗ ở của Dương phi.

Hậu cung ba ngàn giai lệ tuy có chút khoa trương, nhưng phi tần quả thật không ít, trong đó Dương phi là phi t.ử được Cảnh Minh Đế sủng ái nhất trong hai năm nay.

Có điều từ năm ngoái, huynh trưởng của Dương phi đột t.ử, trong lời nói của Dương phi có nhiều oán trách với Cảnh Minh Đế, thời gian dài Cảnh Minh Đế nhìn thấy phi t.ử khóc lóc cũng nhức đầu, số lần đến liền ít đi.

Cảnh Minh Đế là người trọng tình, thời gian lâu không gặp cũng có chút nhớ nhung.

Trên thềm đá ngoài cung Phù Dung, một mỹ nhân xách theo đèn l.ồ.ng đang đứng đợi.

Nữ t.ử dáng người có hơi mảnh mai, bộ váy áo màu nguyệt bạch làm nổi bật b.úi tóc đen nhánh, tựa như có thể bay theo gió bất cứ lúc nào.

"Gặp qua Hoàng thượng." Dương phi hơi nhún gối, chiếc đèn cung đình tỏa ra ánh sáng màu cam quýt nhẹ nhàng đung đưa theo gió.

Cảnh Minh Đế cầm tay Dương phi.

Đầu ngón tay lạnh buốt.

"Sao lại chờ ở bên ngoài?" Cảnh Minh Đế vừa dắt Dương phi vào trong vừa hỏi.

Dương phi cúi mắt, nhẹ giọng nói: "Soi đường cho Hoàng thượng."

"Để cung tì soi cũng được mà."

Dương phi khẽ cười: "Không giống nhau."

Cảnh Minh Đế ngắm nhìn Dương phi, thấy khuôn mặt gầy gò của nàng treo nụ cười dịu dàng, trong lòng có chút cảm động và may mắn.

Không làm ầm ĩ, xem ra là không còn giận ông nữa.

Năm trước, huynh trưởng của Dương phi đột t.ử ở trạm dịch ngoại kinh, là Phủ doãn Thuận Thiên Chân Thế Thành mới nhậm chức phá án, từ đó về sau Dương phi liền bắt đầu khó chịu với ông.

Vuốt ve an ủi một phen, Cảnh Minh Đế mặc lại xiêm y định đi, Dương phi vòng tay qua eo Cảnh Minh Đế, cầu xin: "Hoàng thượng, ngày mai ra ngoài có thể mang thần thiếp đi cùng không?"

"Ái phi muốn ra ngoài?"

Dương phi c.ắ.n môi gật đầu: "Dạ, từ khi vào cung chưa có cơ hội ra ngoài, ngay cả khi huynh trưởng mất cũng không thể ra ngoài..."

Cảnh Minh Đế mềm lòng gật đầu.

Lễ tế Đông chí, đám người Hoàng hậu, Hiền phi vốn sẽ đi cùng, thêm một Dương phi cũng không sao.

"Đa tạ Hoàng thượng."

Dương phi xách đèn cung đình tiễn Cảnh Minh Đế ra cửa.

Trời giá rét, Cảnh Minh Đế trong bóng đêm quay đầu lại nhìn một cái.

Mỹ nhân cầm đèn, biểu cảm trên mặt m.ô.n.g lung.

"Hoàng thượng, cẩn thận dưới chân." Phan Hải nhỏ giọng nhắc nhở.

Cảnh Minh Đế quay đầu lại, đi nhanh về phía trước.

Phan Hải và vài nội thị theo sát phía sau, nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm.

Dương phi lúc này mới xoay người vào tẩm cung.

Hôm sau trời còn chưa sáng, trong cung ngoài cung đều vì chuyện xuất cung tế trời mà bận rộn, duy chỉ có Yến Vương phủ còn chìm trong một bầu không khí yên tĩnh.

Khương Tự thực ra đã tỉnh từ sớm, nàng nhìn chằm chằm vào móc treo màn trướng bằng bạc mà xuất thần.

Đông chí đến rồi.

Ngày này trôi qua, không biết cuộc đời của bao nhiêu người sẽ xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

"Chủ t.ử, ngài tỉnh rồi." A Xảo không biết từ khi nào đã khoác xiêm y đi tới, nhẹ nhàng vén màn giường.

Khương Tự cười cười: "Thời gian còn sớm, ngươi có thể ngủ thêm một lát."

A Xảo cười nói: "Ngài đã tỉnh rồi, nô tỳ nào có lý do tham ngủ. Ngài muốn nằm thêm một lát, hay là dậy rửa mặt?"

"Lát nữa hãy rửa mặt đi." Ủ mình trong chăn gấm ấm áp mềm mại, Khương Tự lười biếng không muốn nhúc nhích.

"Hôm qua đã nhắn lời cho Nhị công t.ử chưa?"

"Nhắn rồi ạ." A Xảo gật đầu, trong lòng có chút kỳ quái.

Lời này từ hôm qua đến giờ chủ t.ử đã nhắc lại mấy lần, xem ra người có t.h.a.i đúng là không yên ổn.

Khương Tự nở một nụ cười an tâm.

Chăn ấm khiến người ta mơ màng buồn ngủ, nàng nhanh ch.óng ngủ thiếp đi.

A Xảo thấy vậy lại buông màn xuống, rón rén bước chân lui ra ngoài.

Đại phu nói người có t.h.a.i thích ngủ, quả đúng như vậy.

Ngoài phòng gió lạnh thấu xương, một đoàn người dài như rồng đón bóng tối còn chưa bị ánh bình minh xua tan, chậm rãi đi ra ngoài thành.

Từng hàng thị vệ thân mặc cẩm phục giơ cao cờ hiệu, xách nghi trượng đi ở phía trước, khiến cho cả đội ngũ im lặng trang nghiêm.

Đến núi Thúy Loa nơi tế trời ngoại kinh, cũng là lúc mặt trời ch.ói chang nhất.

Chờ đến giờ lành, Cảnh Minh Đế dẫn đầu hoàng thân quốc thích, văn võ bá quan cùng tế trời, cầu cho năm sau mưa thuận gió hòa, bá tánh an vui.

Sau đó theo lệ cũ mở tiệc chiêu đãi bá quan ở hành cung.

Ngay lúc trong điện đàn sáo tưng bừng, xuân ý dạt dào, bên ngoài lại có tuyết rơi.

Tuyết rơi khá lớn, hạt mưa lẫn lộn rơi xuống ào ạt.

Gió mạnh hơn, thổi cây cối bay loạn.

Bầu trời vốn sáng ngời bỗng như biến thành một vũng mực đặc, màu sắc biến ảo khôn lường.

Khương Tự đẩy cửa sổ ra, mặc cho gió lùa vào chiếc áo choàng lông cáo, nhìn màn trời đen kịt và mưa tuyết đầy trời mà xuất thần.

Kiếp trước lúc này nàng đang ở xa Nam Cương, chỉ có tự mình trải qua mới biết được hóa ra Đông chí năm Cảnh Minh thứ mười chín lại có thời tiết như vậy.

Gió giật tuyết lớn còn chưa đủ lạ, lạ chính là bầu trời đột nhiên tối như đêm, cũng khó trách hành cung trên núi Thúy Loa sẽ xảy ra nhiều chuyện như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.