Tự Cẩm - Chương 721: Sấm Sét Giữa Trời Quang, Phế Bỏ Ngôi Vị Đông Cung

Cập nhật lúc: 01/01/2026 07:09

Nhìn ngói vàng tường đỏ quen thuộc, Cảnh Minh Đế nhẹ nhàng thở phào.

Cuối cùng cũng đã trở về, nên tính sổ rồi.

***

Từ ngoại ô đến hoàng thành tuy khoảng cách không xa, nhưng cũng coi như trải qua một phen mệt nhọc, theo lý phải cho các đại thần trở về nhà nghỉ ngơi một ngày. Thế nhưng, các đại thần lại bị giữ lại trong điện chờ lệnh.

Phụng Thiên Điện bình thường trống trải, chỉ mở ra khi cử hành đại điển hoặc sự kiện trọng đại, giờ phút này lại đứng đầy người.

Các đại thần không khỏi khe khẽ thì thầm.

"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"

"Không biết nữa, hôm qua đã cảm thấy có chút không ổn, có lẽ nào liên quan đến việc An Quận Vương bị ám sát không?"

"An Quận Vương bị g.i.ế.c tuy là đại sự, nhưng cũng không đến mức giữ tất cả chúng ta ở Phụng Thiên Điện chứ, chẳng lẽ hung thủ sai khiến Kim Ngô Vệ ám sát An Quận Vương ở trong số chúng ta?"

"Thật sự có khả năng này, bằng không Hoàng thượng giữ chúng ta lại làm gì?"

"Nếu là như vậy, tại sao hôm qua không thẩm vấn?"

Chân Thế Thành đứng giữa các đại thần, rũ mi không nói một lời.

"Chân đại nhân, tên Kim Ngô Vệ kia vì sao lại g.i.ế.c An Quận Vương? Phía sau có phải có ai chủ mưu không?"

Đối mặt với sự truy vấn của đồng liêu, Chân Thế Thành không nói một lời, khiến không ít người bực mình phất tay áo bỏ đi.

Không biết đã đợi bao lâu, ngay lúc các đại thần đang thấp thỏm không yên, Cảnh Minh Đế cuối cùng cũng xuất hiện.

Điều khiến các đại thần kinh ngạc chính là, Hoàng hậu và Hoàng thượng lại nắm tay nhau cùng đến.

Đế hậu cùng xuất hiện ở Phụng Thiên Điện, sự tình càng thêm không đơn giản.

Trong phút chốc, tiếng xì xào bàn tán liền ngừng hẳn, trong đại điện lặng ngắt như tờ.

Ánh mắt Cảnh Minh Đế uy nghiêm, chậm rãi đảo qua các đại thần.

Các đại thần lập tức hành lễ.

Cảnh Minh Đế kéo Hoàng hậu ngồi xuống, nói với Phan Hải: "Tuyên đọc chiếu thư đi."

Các đại thần lập tức tập trung tinh thần.

Trong trường hợp này mà tuyên đọc chiếu thư, thường mang ý nghĩa có chuyện cực kỳ trọng đại đã xảy ra. Liên tưởng đến việc An Quận Vương c.h.ế.t trên núi Thúy Loa, tất cả mọi người đều có dự cảm không lành.

Giọng nói hơi a thé của Phan Hải vang lên trong đại điện: "Phụng thiên thừa vận hoàng đế, chiếu rằng: Hoàng thái t.ử không noi theo tổ đức, không tuân trẫm huấn, thô bạo độc ác, xúi giục Kim Ngô Vệ Trương Hổ g.i.ế.c hại An Quận Vương, khiến trẫm khó mà mở miệng... Thiên hạ tuyệt không thể giao cho người này, nay phế bỏ, cải phong thành Tĩnh Vương..."

Theo lời tuyên đọc của Phan Hải, một đạo sấm sét như nổ vang trên đầu các đại thần, khiến họ choáng váng.

Một lúc sau, các đại thần mới muộn màng phản ứng lại: Đây... Đây lại là chiếu thư phế Thái t.ử!

Lễ Bộ Thượng thư Dương Đắc Quang trực tiếp xụi lơ, khóc lóc t.h.ả.m thiết hô: "Hoàng thượng, không thể được ạ!"

Các đại thần đồng loạt quỳ xuống: "Xin Hoàng thượng nghĩ lại!"

Cảnh Minh Đế ngồi trên long ỷ, từ trên cao nhìn xuống các đại thần đang quỳ đầy đất, đáy mắt một mảnh đau thương.

Nếu có đường khác để nghĩ lại, ông nào muốn đi đến bước này.

"Xin Hoàng thượng nghĩ lại!" Các đại thần lại lần nữa hô to.

Nếu nói họ rất hài lòng về Thái t.ử, đó chính là nói dối, đối với Thái t.ử, họ ngay cả năm phần hài lòng cũng không có.

Nhưng trữ quân liên quan đến quốc gia căn cơ, nào có thể nói phế là phế. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ cần để cho nước láng giềng đang rục rịch nghe được, chỉ sợ sẽ nổi lên ý đồ xấu.

Huống chi bao nhiêu lịch sử đã chứng minh, một quốc gia một khi mất Thái t.ử sẽ lâm vào tranh chấp đoạt đích, kéo theo đó là gió tanh mưa m.á.u. Đây là điều mà đám đại thần đã quen hưởng thái bình không muốn nhìn thấy.

Cảnh Minh Đế rũ mi lắng nghe, mím c.h.ặ.t khóe miệng.

Nghĩ lại cái rắm, ông sớm đã nghĩ tám trăm lần rồi!

Mặc cho các đại thần cầu xin thế nào, Cảnh Minh Đế vẫn không d.a.o động, thần sắc càng thêm lạnh như băng.

"Vương t.ử phạm pháp, cùng tội với thứ dân. Chư vị ái khanh khăng khăng cầu tình cho Tĩnh Vương, là muốn bỏ qua quốc pháp sao?" Nghe đầy một tai lời cầu tình, Cảnh Minh Đế lạnh lùng hỏi.

Thanh âm trong điện cứng lại.

Cảnh Minh Đế đứng dậy, lạnh như băng nói: "Trẫm ý đã quyết, chư vị ái khanh không cần khuyên nữa, đều giải tán đi."

"Hoàng thượng, Hoàng thượng!" Lễ Bộ Thượng thư Dương Đắc Quang bò dậy đuổi theo vài bước.

Cảnh Minh Đế dừng chân, quay đầu lại liếc ông ta một cái.

Dương Đắc Quang nhất thời mất hết khí lực nói chuyện, quỳ rạp xuống đất khóc rống.

Cảnh Minh Đế thở dài một hơi, phất tay áo rời đi.

Phan Hải đi sát theo bước chân của Đế hậu.

Đi trên con đường dẫn đến hậu cung, Cảnh Minh Đế thả chậm bước chân, hỏi Phan Hải: "Tĩnh Vương đã được đưa đến Tông Nhân Phủ chưa?"

Thái t.ử bị phế, cải phong thành Tĩnh Vương, phế Thái t.ử cùng gia quyến đều phải dọn ra khỏi Đông Cung, vào ở phủ đệ mới.

Nơi Cảnh Minh Đế sắp xếp cho phế Thái t.ử là một tĩnh viên, nhưng trước khi vào tĩnh viên, theo quy củ, phế Thái t.ử phải đến Tông Nhân Phủ một chuyến.

Tông Nhân Phủ quản lý danh sách tông tộc hoàng thất, ghi chép những khuyết điểm và tội lỗi. Sự kiện phế Thái t.ử lớn như vậy không thể bỏ qua bước này.

"Bẩm Hoàng thượng, đang chuẩn bị đưa Tĩnh Vương qua đó ạ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.