Tự Cẩm - Chương 739: Trí Nhớ Siêu Phàm, Manh Mối Lộ Diện

Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:22

Cảnh Minh Đế đặt quyển sách sang một bên, mặt mang vẻ kinh ngạc: "Ngươi nói, lão Thất có trí nhớ siêu phàm?"

Phan Hải vội nói: "Yến Vương nói như thế."

Hắn mới không gánh cái tội vu oan này đâu, vạn nhất Yến Vương khoác lác thì sao?

Tâm tình u ám nhiều ngày của Cảnh Minh Đế rốt cuộc cũng thả lỏng, hiếm khi cười một tiếng: "Lão Thất này, thật biết nói đùa."

Mấy cái trí nhớ siêu phàm gì đó, theo kinh nghiệm xem thoại bản nhiều năm của ông, đều là thần đồng có thiên phú dị bẩm mới có.

Khoan đã, ông là Hoàng thượng, ông có nhiều con trai như vậy, tại sao không thể có một thần đồng?

Cảnh Minh Đế muốn triệu Úc Cẩn đến hỏi một chút về chuyện trí nhớ siêu phàm, nhưng nghĩ triệu kiến thường xuyên như thế sợ khiến người ta nghĩ nhiều, lúc này mới từ bỏ.

Bên này Úc Cẩn ra khỏi hoàng cung trở lại Yến Vương phủ, liền đi thẳng đến thư phòng.

Nói anh có trí nhớ siêu phàm, đó là khoa trương, nhưng trí nhớ của anh quả thật không tồi.

Lúc ở trong cung lật xem quyển sổ kia, trong mắt Phan Hải, anh là xem quyển sổ ấy từ đầu đến cuối một lần, nhưng thật ra sự chú ý của anh chủ yếu đặt vào nhóm người vào cung mười lăm năm trước mà thôi.

Cứ như vậy, những điều cần nhớ cũng giảm đi rất nhiều.

Chui vào thư phòng, Úc Cẩn lập tức trải giấy mài mực, đem tên và sự tích của từng người nhớ trong đầu nhanh ch.óng viết ra giấy.

Trong Dục Hợp Uyển, Khương Tự chậm rãi dạo bước.

Trời rất lạnh, tuyết rơi hết đợt này đến đợt khác, đã đọng lại ở góc tường và đầu cành cây từ lâu chưa tan.

Mà con đường Khương Tự đi qua đều được lót rơm rạ, an toàn chống trơn trượt.

Thấy sắp đến giờ cơm trưa, Khương Tự phân phó A Man: "Đi hỏi xem Vương gia đã về chưa."

A Man chạy đi như bay, không bao lâu đã trở về: "Vương gia đã về rồi, nhưng vừa về phủ liền vào thư phòng, vẫn chưa ra."

Chuyện Cảnh Minh Đế triệu Úc Cẩn vào cung Khương Tự cũng biết, vừa nghe A Man nói vậy, hơi trầm ngâm rồi nhấc chân đi về phía thư phòng.

A Man vội vàng đuổi theo, đỡ Khương Tự để phòng nàng trượt chân.

Trong bụng chủ t.ử còn có tiểu chủ t.ử đó, nếu mà ngã thì thật không xong.

Phì phì, chủ t.ử sẽ không ngã đâu, có ngã cũng là ngã lên người nàng.

Cửa thư phòng vẫn là gã sai vặt kia canh giữ, thấy A Man đỡ Khương Tự đi tới, vội thi lễ chào Khương Tự.

"Vương gia còn ở bên trong?"

"Còn ở." Gã sai vặt ân cần mở cửa cho Khương Tự.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nửa năm qua Vương gia đối xử với Vương phi thế nào, hắn ta đều thấy rõ. Lúc này cái gì mà tận trung với công việc đều là vô nghĩa, ngăn cản Vương phi hắn ta chỉ có bị mắng thôi.

A Man liếc gã sai vặt một cái, thầm nghĩ: Tên điêu nô này thật sự có tiến bộ.

Khương Tự ra hiệu cho A Man ở lại bên ngoài, rồi nhấc chân đi vào.

Cửa phòng đóng lại, A Man và gã sai vặt một trái một phải đứng ở cửa, đồng thời liếc nhìn đối phương.

"Hì hì, A Man tỷ tỷ." Gã sai vặt co được dãn được, lập tức chủ động chào hỏi.

A Man vốn muốn ném cho một cái liếc khinh thường, nhưng nghĩ mình là đại nha hoàn bên cạnh Vương phi, cũng phải rộng lượng một chút, vì thế "ừ" một tiếng, giòn tan hỏi: "Ngươi tên là gì?"

Gã sai vặt không nhịn được lau mồ hôi.

Gọi hắn ta là điêu nô nửa năm, rốt cuộc cũng nhớ hỏi tên hắn ta, quả thực cảm động trời đất.

"Ta tên là Nguyên Bảo."

"Nguyên Bảo à..." A Man kéo dài giọng.

Gã sai vặt đã chuẩn bị sẵn sàng bị chê cười.

Cái tên này của hắn ta, mấy tiểu cô nương vừa nghe xong liền cảm thấy quê mùa, quá quê mùa.

A Man cười tủm tỉm nói: "Nguyên Bảo thật là một cái tên hay."

"Ngươi nói thật?" Nguyên Bảo sửng sốt.

A Man kinh ngạc liếc nhìn Nguyên Bảo một cái: "Đương nhiên là thật. Nguyên Bảo hay thế cơ mà, vừa may mắn lại dễ nghe, gọi lên còn thuận miệng."

Nàng chính là thích cái tên thật thà như vậy, có vài gã sai vặt gọi là Mặc Vũ, rồi thì Thanh Phong này nọ, đây là muốn lên trời sao?

A Man chân thành tán dương làm Nguyên Bảo cảm động vô cùng, nhất thời nhìn tiểu cô nương miệng lưỡi sắc bén này thuận mắt không ít.

Hơn nữa, A Man tỷ tỷ còn khá xinh đẹp...

Trong thư phòng, Khương Tự thấy Úc Cẩn ngồi ở bàn sách nhíu mày suy tư, cười đi qua.

"A Cẩn."

Nghe thấy nàng gọi, Úc Cẩn ngẩng đầu, lập tức lộ ra nụ cười.

"Bên ngoài đường trơn, sao em lại tới đây?"

"Chẳng phải anh cho người trải rơm trên đường rồi sao, đường không trơn." Khương Tự dựa lại gần, nhìn trang giấy đặt trước mặt Úc Cẩn.

Trên trang giấy là tên của một đám người.

"Đây là..."

Úc Cẩn kéo nàng ngồi bên cạnh, giải thích: "Danh sách những người vào cung mười lăm năm trước và còn ở lại đến bây giờ."

Khương Tự hơi suy tư, hỏi: "Phụ hoàng để anh nhúng tay vào chuyện trong cung?"

Sự việc của Phúc Thanh công chúa vừa xảy ra, Đế hậu không thể nào vì Trần mỹ nhân c.h.ế.t mà không giải quyết được gì, chắc chắn đã đi sâu vào điều tra rồi.

Đây vốn là điều họ đã suy đoán.

"Phải, hôm nay phụ hoàng gọi anh vào cung chính là vì việc này." Dù trước mắt còn chưa nhìn ra nhiều manh mối, nhưng tâm tình của Úc Cẩn lại rất tốt.

So với Phan Hải, họ có một ưu thế tuyệt đối, đó là đã biết sự tồn tại của tổ tôn Ô Miêu.

Từ kết quả suy ngược lại, không thể nghi ngờ là nhẹ nhàng và tốn ít công sức hơn rất nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.