Tự Cẩm - Chương 777: Đối Chất Trước Ngự Tiền
Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:28
Vinh Dương trưởng công chúa không khỏi nhìn thoáng qua bên ngoài.
Song cửa m.ô.n.g lung, rèm cửa dày nặng, dẫu tỳ nữ vừa mới châm một ngọn đèn, nhưng vẫn không thể xua tan sự u ám trong căn phòng.
"Khi nào?"
Nghe cung tỳ báo canh giờ, mặt Vinh Dương trưởng công chúa lộ vẻ kinh ngạc: "Cửa cung mới mở liền tiến cung?"
Hoàng huynh lại phát điên gì vậy?
Những lời này Vinh Dương trưởng công chúa không nói ra miệng, chỉ c.h.ử.i thầm trong lòng.
Vô luận ra sao, Hoàng Thượng truyền triệu đều không thể chậm trễ, Vinh Dương trưởng công chúa trầm mặt nói: "Hầu hạ ta rửa mặt chải đầu."
Sau một hồi chải chuốt, Vinh Dương trưởng công chúa ra phòng khách gặp nội thị truyền khẩu dụ.
Nội thị vội hành lễ chào Vinh Dương trưởng công chúa.
Vinh Dương trưởng công chúa hất đầu hỏi: "Hoàng Thượng vì sao truyền bổn cung tiến cung?"
Nội thị cười mỉa: "Nô tỳ không biết, chỉ là Hoàng Thượng lệnh ngài mau ch.óng tiến cung..."
Vinh Dương trưởng công chúa nhíu nhíu mày: "Biết rồi, vậy giờ đi thôi."
Một chiếc kiệu nhỏ dừng ngoài cửa nhị môn phủ công chúa.
Vinh Dương trưởng công chúa lên cỗ kiệu, bốn kiệu phu liền nâng cỗ kiệu chạy như bay.
Kiệu phu có thể nâng kiệu trong cung đều là ngàn chọn vạn tuyển, cỗ kiệu được nâng ổn định không nói, tốc độ còn nhanh như bay.
Vinh Dương trưởng công chúa nhấc màn kiệu thò đầu ra ngoài nhìn, gió lạnh thấu xương, như lưỡi d.a.o cắt vào mặt đau rát.
Cơn buồn ngủ của Vinh Dương trưởng công chúa bị xua tan hoàn toàn, đầu óc xoay chuyển.
Bà ta là người có thể diện nhất trong số các công chúa, nhiều năm qua tiến cung là chuyện thường ngày, nhưng sớm như vậy đã tiến cung lại là lần đầu.
Hoàng huynh truyền gấp bà ta vào cung rốt cuộc là vì chuyện gì?
Ngẩng đầu nhìn bầu trời dần xanh thẳm, trong lòng Vinh Dương trưởng công chúa chợt bao phủ một lớp sương mù.
Gấp như vậy, chỉ sợ không phải chuyện tốt...
Cỗ kiệu dừng lại trong sự suy đoán của Vinh Dương trưởng công chúa.
Bà ta xuống kiệu, liếc mắt một cái liền nhìn thấy thanh niên đứng thẳng tắp cách đó không xa.
Trời đã gần sáng, hắn đứng ở nơi sáng tối giao nhau, có một loại cảm giác không chân thật.
Vinh Dương trưởng công chúa thoáng ngây người, rồi sau đó sắc mặt trầm xuống.
Lại là Yến Vương!
Úc Cẩn nghe được động tĩnh xoay người, nhàn nhạt chào hỏi: "Cô cô sớm vậy?"
"Sao ngươi lại tới đây?" Giọng điệu của Vinh Dương trưởng công chúa lạnh hơn.
Úc Cẩn không lên tiếng, trong mắt lại cất giấu lo âu.
A Tự thế mà một đêm không về!
Có trời mới biết một đêm này hắn đã trải qua ra sao, áng chừng cửa cung vừa mở là lập tức vào cầu kiến.
Nhìn cửa cung uy nghiêm lạnh lùng, lần đầu tiên Úc Cẩn sinh ra cảm giác bất lực, loại cảm giác làm hắn cực kỳ khó chịu.
"Điện hạ, Hoàng Thượng vẫn còn chờ đó." Nội thị đến phủ công chúa truyền khẩu dụ nhắc nhở.
Vinh Dương trưởng công chúa liếc Úc Cẩn một cái, lướt qua người hắn đi vào.
Úc Cẩn nhìn chằm chằm bóng lưng Vinh Dương trưởng công chúa, nhếch môi, trong mắt lướt qua một tia cười lạnh.
Cũng không biết nữ nhân ngu xuẩn này đắc ý cái gì, Đóa ma ma đêm qua đã sa lưới, A Tự lại bị gọi tiến cung, với tính tình của A Tự chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội xử lý bà ta.
Có một nội thị khác nhanh chân đi tới: "Vương gia, Hoàng Thượng truyền ngài đi vào."
Úc Cẩn gật gật đầu, rất nhanh đã đuổi kịp Vinh Dương trưởng công chúa.
"Hoàng huynh, huynh sáng sớm gọi muội tới, không biết có chuyện gì?" Vừa nhìn thấy Cảnh Minh Đế, Vinh Dương trưởng công chúa đã hỏi.
Cảnh Minh Đế mặt không biểu cảm nhìn Vinh Dương trưởng công chúa, lại nhìn Úc Cẩn.
Úc Cẩn hành lễ xong nhanh ch.óng nhìn ngó bốn phía.
Không thấy thân ảnh Khương Tự, hắn nhất thời thất vọng.
Cảnh Minh Đế chẳng thèm phản ứng cái tên cuồng vợ này, mở miệng hỏi Vinh Dương trưởng công chúa: "Ngươi biết Đóa ma ma chứ?"
Vinh Dương trưởng công chúa hơi giật mình, cười nói: "Hoàng huynh nói Đóa ma ma trong cung mẫu hậu sao? Đương nhiên muội biết."
"Không chỉ biết, Đóa ma ma còn nhờ vào quan hệ của ngươi mới được vào cung nhỉ?"
"Hoàng huynh, làm sao vậy?" Vinh Dương trưởng công chúa thu lại nụ cười, nhận ra có điều không ổn, "Lẽ nào Đóa ma ma đã phạm tội gì?"
"Vinh Dương, trẫm hỏi ngươi một câu, Đóa ma ma cho ngươi chỗ tốt gì, để ngươi trái lệ đưa bà ta vào cung?"
Sự bất an trong lòng Vinh Dương trưởng công chúa được chứng thực, bà cố gắng trấn định nói: "Nào có chỗ tốt gì, muội cảm thấy Đóa ma ma là người không tồi, đúng lúc ấy Từ Ninh Cung thiếu người, liền nhắc với mẫu hậu, mẫu hậu cũng không phản đối..."
"Chẳng lẽ không phải bởi vì Đóa ma ma cho ngươi một loại độc trùng?"
Nét mặt Vinh Dương trưởng công chúa chấn động, sau khi tỉnh táo lại vội vàng nói: "Hoàng huynh, không có việc này!"
Nghe Vinh Dương trưởng công chúa phủ nhận, Cảnh Minh Đế có phần thất vọng.
Đến lúc này rồi mà Vinh Dương còn chối cãi.
"Không có việc này? Vinh Dương, chẳng lẽ ngươi nhất định cứ phải chưa thấy quan tài chưa đổ lệ?"
Vinh Dương trưởng công chúa bày ra vẻ mặt giận dữ vì bị sỉ nhục: "Hoàng huynh, rốt cuộc huynh nghe ai xúi giục, loại chuyện này huynh cũng tin được? Muội thân là trưởng công chúa cái gì cũng không thiếu, cần mấy con độc trùng rác rưởi để làm gì?"
