Tự Cẩm - Chương 807: Chân Tướng Kinh Hoàng, Mật Đàm Trong Thư Phòng

Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:34

"Đúng vậy, Vương gia ngài nghĩ xem, Tấn Vương làm hại Thuần ca nhi chính là vì ngôi vị Thái Tử. Hoàng Thượng thấy vị trí trữ quân bỏ trống gây nên nhiều sự cố, chắc chắn sẽ không kéo dài nữa, chỉ sợ không bao lâu nữa sẽ hạ quyết tâm lập Thái Tử. Vậy cơ hội của ngài chẳng phải tới rồi sao?"

Phế Thái T.ử chớp chớp mắt, bất an nói: "Nhưng nếu phụ hoàng lập người khác thì làm sao bây giờ?"

Khóe miệng Dương phụ giật giật, hỏi Phế Thái Tử: "Vương gia cảm thấy cơ hội của ai lớn nhất?"

Phế Thái T.ử nghĩ nghĩ, thử nói: "Tề Vương?"

Dương phụ lắc đầu, nói lời thấm thía: "Vương gia sai rồi, cơ hội lớn nhất chính là ngài đó!"

"Ta?" Phế Thái T.ử chỉ vào mũi mình, vừa mừng vừa thấp thỏm, "Nhạc phụ thật sự cảm thấy cơ hội của ta lớn nhất? Nhưng ta đã phạm sai lầm lớn, phụ hoàng sẽ không tha thứ cho ta."

Thấy Phế Thái T.ử ủ rũ, Dương phụ âm thầm tức giận.

Thật là thứ bùn nhão không thể trát lên tường!

"Vương gia hà tất không có lòng tin như thế? Ngài vì tranh giành với An Quận Vương mà tức giận g.i.ế.c người, nói cho cùng đó chỉ là nhất thời xúc động, chẳng qua là vì thân phận của An Quận Vương mới khiến ngài bị trừng phạt nghiêm trọng như vậy. Hiện tại sự tình đã qua lâu như vậy, cơn giận của Hoàng Thượng cũng đã tiêu tan gần hết, mà việc lập Thái T.ử lại cấp bách. Theo ta thấy, trong lòng Hoàng Thượng coi trọng nhất vẫn là Vương gia ngài..."

Phế Thái T.ử hai mắt vô thần, lắc đầu: "Nhạc phụ, ngài không hiểu..."

Nếu hắn thật sự chỉ g.i.ế.c An Quận Vương thì tốt rồi, nếu là như vậy, phụ hoàng căn bản sẽ không phế bỏ ngôi vị Thái T.ử của hắn!

Dương phụ thấy Phế Thái T.ử sa sút như thế, có chút nóng nảy, dứt khoát nói thẳng: "Vương gia, chúng ta là cha vợ con rể, không phải người ngoài, ta cứ việc nói thẳng. Phóng mắt khắp kinh thành, trên tay các quý nhân có mạng người không phải số ít, ngài thấy có ai bị truy cứu chưa? Theo ta thấy, ngài chính là suy xét không chu toàn, cho người động thủ ngay trong yến tiệc ở hành cung, ảnh hưởng quá lớn, Hoàng Thượng không thể không nghiêm trị. Ngài không thấy lúc phế bỏ ngài có rất nhiều đại thần đều phản đối sao? Sự tình qua lâu như vậy rồi, lại xảy ra chuyện Tấn Vương mưu hại Thuần ca nhi, trong lòng Hoàng Thượng chắc chắn đã hối hận..."

Dương phụ tận tình khuyên bảo một tràng, Phế Thái T.ử vẫn là câu nói kia: "Ngài không hiểu..."

Dương phụ chỉ muốn nhảy dựng lên cho Phế Thái T.ử một bạt tai, thầm nghĩ nếu đứa con rể này chỉ là người bình thường, ông ta đã sớm ra tay rồi.

Không hiểu, không hiểu, ngươi có thể nói rõ rốt cuộc là không hiểu thế nào không!

Âm thầm hít một hơi để bình ổn cảm xúc, Dương phụ hỏi: "Vương gia, ngài rốt cuộc đang lo lắng cái gì? Ta là nhạc phụ của ngài, chắc chắn đứng về phía ngài, ngài có gì lo lắng cứ nói thẳng, không cần giấu ta."

Phế Thái T.ử bình tĩnh nhìn Dương phụ, c.ắ.n răng nói: "Nếu nhạc phụ đã nói vậy, ta sẽ đem chân tướng nói cho ông!"

"Chân tướng?" Dương phụ cảm thấy kỳ lạ, lập tức tập trung tinh thần, "Vương gia nói đi, chân tướng gì?"

"Thật ra... An Quận Vương không phải do ta sai người g.i.ế.c!"

"Cái gì?" Dương phụ sửng sốt.

"Ta căn bản không quen biết tên Kim Ngô Vệ đã động thủ kia."

"Cái gì?" Dương phụ càng kinh hãi hơn, dùng sức nắm lấy tay Phế Thái Tử, "Nếu đã như vậy, Hoàng Thượng vì sao lại định tội ngài? Hít... chẳng lẽ là lão già Chân Thế Thành xử sai án?"

Phế Thái T.ử thở dài: "Nhạc phụ sai rồi, lão già Chân Thế Thành kia xử án giỏi lắm! Phụ hoàng định cho ta tội danh sai khiến người mưu hại An Quận Vương, là vì... vì..."

Trái tim Dương phụ như treo trên sợi tóc: "Vương gia nói đi!"

Phế Thái T.ử hạ quyết tâm, nói: "Vì che giấu lỗi lầm của ta, khi đó ta đang cùng Dương phi ở bên nhau..."

Một tiếng "rầm" vang lên, cả người Dương phụ lẫn ghế dựa cùng ngã sõng soài trên mặt đất.

Ngoài cửa truyền đến tiếng của gã sai vặt: "Vương gia, ngài không sao chứ?"

"Không sao, canh gác cửa cho tốt!" Phế Thái T.ử quát một tiếng, nhìn Dương phụ đang giãy giụa trên mặt đất, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nói ra cũng tốt, bí mật này cuối cùng cũng có người cùng gánh vác.

Chật vật bò dậy, Dương phụ chỉ muốn cất tiếng khóc lớn.

Ông ta đã tạo cái nghiệt gì mà lại gặp phải loại con rể thế này!

Dù hối hận, phẫn nộ đến đâu, nhìn đến gương mặt của Phế Thái Tử, Dương phụ cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Trên đời không có t.h.u.ố.c hối hận, con gái gả vào hoàng thất còn có thể thu hồi hay sao? Chiếc thuyền giặc này, ông ta chỉ có thể tiếp tục ngồi thôi.

Hồi lâu sau, Dương phụ mới hỏi: "Chuyện này, Vương phi có biết không?"

Phế Thái T.ử lắc đầu: "Trừ phụ hoàng và mấy người Chân Thế Thành, chỉ có nhạc phụ biết."

Khóe mắt Dương phụ giật giật, trong lòng cười khổ: Nói như vậy, ông ta thật đúng là vinh hạnh.

"Vương gia nhớ kỹ, việc này tuyệt đối không thể để cho bất kỳ người nào khác biết nữa, kể cả Vương phi cũng không thể nói." Dương phụ nghiêm mặt dặn dò.

Đứa con gái kia của ông ta tính tình có chút bướng bỉnh, nếu biết phu quân và thứ mẫu tư thông, chỉ sợ sẽ làm ra vài chuyện kinh thiên động địa...

"Ta đương nhiên hiểu." Phế Thái T.ử mong chờ nhìn Dương phụ, "Nhạc phụ, ngài nói ta còn có cơ hội không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.