Tự Cẩm - Chương 851: Công Đức Vô Lượng

Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:41

Anh giơ tay giúp vợ lau nước mắt, nghiêm túc nói: "A Tự, dù những người đó có biết hay không, họ đều là do em cứu."

Khương Tự cười: "Em lại không có sở thích làm ân nhân cứu mạng, anh đừng nói vậy. Hơn nữa, em chỉ là nhắc nhở anh, người thực sự nỗ lực cứu sống họ chính là anh."

"Có em nhắc nhở, anh mới có thể đi cứu." Úc Cẩn duỗi tay, nhẹ nhàng đặt lên phần bụng nhô cao của Khương Tự.

Con sắp ra đời rồi, nhưng anh lại càng thêm lo lắng, đều nói sinh con đối với phụ nữ là đi dạo một vòng quỷ môn quan...

"A Tự."

"Hửm?"

"Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, em cứu hơn một ngàn người, công đức vô lượng, chắc chắn sẽ giúp em mọi chuyện thuận lợi."

Bắt được nỗi lo lắng sâu trong đáy mắt người đàn ông, Khương Tự cười cầm tay anh: "Không cần lo lắng, Lương Y Chính nói, t.h.a.i vị của em rất ngay ngắn, sẽ sinh thuận lợi."

Úc Cẩn gật đầu, lúc này mới có hứng thú nói tiếp: "Đúng rồi, A Tự, anh đẩy chuyện biết trước động đất lên người Nhị Ngưu, phỏng chừng Nhị Ngưu sắp được thăng chức rồi đó..."

Hôm sau lâm triều, Cảnh Minh Đế quả nhiên nhắc tới chuyện muốn thăng chức cho chính ngũ phẩm Khiếu Thiên tướng quân Nhị Ngưu.

Lập tức có người đứng ra phản đối: "Hoàng Thượng, một con ch.ó được phong làm chính ngũ phẩm tướng quân đã là chuyện chưa từng nghe thấy, sao có thể lại thăng chức tiếp?"

Các vị thần âm thầm gật đầu.

Đúng vậy, chính ngũ phẩm còn chưa tính, lại còn muốn thăng quan!

Lệ này vừa phá, vạn nhất sau này con ch.ó này lại được thăng chức thì làm sao? Thăng đến mức thành thượng quan của họ, chẳng phải sẽ bị cười đến rụng răng sao?

Không được, nhất định phải ngăn cản Hoàng Thượng hồ đồ!

"Hoàng Thượng, cho một con ch.ó thăng quan tiến tước quả thật không ổn, mong Hoàng Thượng nghĩ lại ạ!"

"Mong Hoàng Thượng nghĩ lại..."

Cảnh Minh Đế rũ mắt nghe một đám thần t.ử sống c.h.ế.t phản đối, trong lòng cười lạnh.

Hừ, hôm nay ông cứ quyết tâm cho Nhị Ngưu thăng quan.

Thấy Cảnh Minh Đế nghe chúng thần khuyên can mà không tỏ thái độ gì, một vị ngôn quan đứng dậy: "Hoàng Thượng, vi thần nghe nói trong trận động đất ở trấn Cẩm Lý, Nhị Ngưu tướng quân đã phát hiện ra một bé gái. Nhị Ngưu tướng quân cứu được một người, quả thật có công lao, nhưng nếu nói công lao lớn đến mức thăng quan tiến tước, thật sự quá... Nếu ngài cứ khăng khăng như thế, lại đặt đám người Triệu thị lang vất vả nhiều ngày ở đâu?"

Lời này của ngôn quan lập tức nhận được từng tiếng phụ họa.

Cảnh Minh Đế từ trên cao nhìn xuống các vị thần, đột nhiên cười: "Nếu nói công lao, tin rằng đám người Triệu thị lang không ai phản đối, công lao lớn nhất thuộc về Nhị Ngưu."

Các vị thần lập tức nhìn về phía Triệu thị lang.

Triệu thị lang hơi kinh ngạc.

Hoàng Thượng nói như vậy, lẽ nào muốn công bố công lao thực sự của Nhị Ngưu?

"Triệu đại nhân, ngài nói gì đi chứ..." Một vị đại thần đứng gần nhất nhỏ giọng nói.

"Nói cái gì?" Triệu thị lang hoàn hồn.

Vị đại thần giật giật khóe miệng, nhắc nhở: "Hoàng Thượng nói công lao của Nhị Ngưu tướng quân còn lớn hơn cả các vị..."

Triệu thị lang gật gật đầu: "Hoàng Thượng nói đúng mà."

Vị đại thần kia suýt nữa thì nghẹn thở, dùng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khinh thường nhìn Triệu thị lang.

Thật không ngờ Triệu thị lang lại là loại người này!

Cảnh Minh Đế lười nghe quần thần ồn ào thêm, nhàn nhạt nói: "Các vị ái khanh có điều không biết, bá tánh trấn Cẩm Lý có thể sớm rút lui, tránh được động đất, không phải vì thần nhân báo mộng cho Yến Vương, mà là vì Nhị Ngưu đã sớm biết trước động đất!"

Ông nói xong, ánh mắt quét về phía Úc Cẩn.

Úc Cẩn đầu tiên là có chút kinh ngạc, rồi sau đó cong môi cười.

Nụ cười này có một nửa là thật lòng, một nửa là làm cho Cảnh Minh Đế xem.

Trong mắt Úc Cẩn, vầng hào quang có thần nhân báo mộng là một chuyện phiền phức.

Anh không có tâm tư mưu đồ vị trí kia, lúc trước nhận lấy việc này là vì Thái T.ử không chịu làm, vì hơn một ngàn mạng người nên chỉ có thể tự mình đứng ra.

Ai ngờ động đất thật sự xảy ra, đối với những người có tâm tư tranh giành ngôi vị, đây chính là một sai lầm trời giáng.

Anh không sợ gây thù chuốc oán, nhưng không thể gây thù chuốc oán một cách vô nghĩa. Đóng cửa lại cùng A Tự sống cuộc sống gia đình thoải mái tự do mới là điều anh muốn.

Cảnh Minh Đế chủ động nói ra chuyện này, đối với Úc Cẩn mà nói là bớt đi một gánh nặng, anh tất nhiên cảm thấy vui mừng. Nhưng niềm vui này thực ra không cần biểu lộ ra, vẻ vui mừng lộ rõ trên mặt là để làm cho hoàng đế lão t.ử yên tâm mà thôi.

Úc Cẩn cũng không cảm thấy phiền, chỉ có chút cảm khái: Ngồi ở vị trí kia cũng thật mệt...

Nhìn thấy nụ cười như được giải thoát của Úc Cẩn, Cảnh Minh Đế quả thật yên tâm, yên tâm rồi lại có chút cảm động.

Ông không muốn để lão Thất có thần tích trên người, là xuất phát từ hai phương diện.

Một là vị trí trữ quân của Thái T.ử không thể bị bất kỳ uy h.i.ế.p nào, hai là suy nghĩ cho lão Thất.

Một ngày kia Thái T.ử ngồi lên vị trí của ông, đối với một vị huynh đệ có thần tích trên người, độ khoan dung chỉ sợ sẽ không cao...

Dù nghĩ thế nào, Cảnh Minh Đế đều cảm thấy đây là một tai họa ngầm, vẫn là sớm giải quyết thì tốt hơn.

Mà phản ứng của Úc Cẩn không thể nghi ngờ làm ông rất vui mừng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.