Tự Cẩm - Chương 856: Xấu Như Khỉ
Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:42
Thì ra làm mẹ là cảm giác như thế này.
"Vương phi đừng khóc, cẩn thận làm tổn thương mắt." Bà đỡ ôm đứa bé hơi hoảng.
Lẽ nào Vương phi không vui?
Khương Tự cười cười: "Chính là vui mừng. Ôm đứa bé ra ngoài cho Vương gia nhìn xem đi."
Bà đỡ lúc này mới yên lòng, ôm hài nhi đi ra ngoài.
Úc Cẩn ở ngoài phòng đã nghe được tiếng trẻ con khóc nỉ non, đang chuẩn bị đá văng Kỷ ma ma vướng víu, cũng may bà đỡ kịp thời đi ra.
"Chúc mừng Vương gia, Vương phi thêm cho ngài một vị thiên kim."
"Là con gái?" Úc Cẩn bước qua.
Bà đỡ cười gượng nói: "Trước nở hoa sau kết quả..."
Vương phi trông có vẻ hài lòng, Vương gia đây là ghét bỏ sao?
Úc Cẩn nhìn bé con đỏ hỏn nhăn nheo trong tã lót liền ngây người.
"Vương gia?"
Úc Cẩn vươn ngón tay, nhẹ nhàng chọc chọc vào mặt hài nhi: "Đây là... Vương phi sinh?"
Đứa nhỏ này, xấu như một con khỉ vậy, lại còn là con gái...
Bà đỡ bị hỏi đến ngẩn người: "Khụ khụ, Vương gia nói đùa."
Không phải Vương phi sinh, chẳng lẽ là từ cục đá biến ra sao?
Vương gia quả nhiên là ghét bỏ!
Bé con bị phụ thân lỗ mãng chọc như vậy, nhất thời gào khóc.
Úc Cẩn luống cuống: "Nó khóc... Kỷ ma ma, mau bảo nhũ mẫu dỗ nó, ta vào xem Vương phi."
Thấy Úc Cẩn bước nhanh xông vào, Kỷ ma ma vô lực trợn trắng mắt.
Bà đỡ ngẩn ngơ, cẩn thận hỏi Kỷ ma ma: "Vương gia có phải thấy Vương phi sinh con gái..."
Kỷ ma ma cười cười: "Vương gia vui đến phát rồ đó, bế tiểu thư cho nhũ mẫu, rồi đi lĩnh thưởng đi."
Bà đỡ bên ngoài không hiểu chuyện, nào biết rằng chỉ cần là Vương phi sinh, đừng nói là một bé gái, chính là một con khỉ, Vương gia cũng sẽ không ghét bỏ.
Khụ khụ, bà nhất định là bị Vương gia chọc giận đến choáng đầu rồi, sao có thể c.h.ử.i thầm lung tung chứ.
Kỷ ma ma mơ hồ cảm thấy hình tượng nghiêm túc đứng đắn của mình có nguy cơ sụp đổ, chỉnh đốn tâm tình rồi lập tức đi sắp xếp công việc kế tiếp.
Vương phi bình an sinh con, kế tiếp sẽ bận rộn hơn nhiều, trong cung cùng với nhà mẹ đẻ của Vương phi đều phải sớm truyền tin qua.
Trong phòng mùi m.á.u tanh còn chưa tan, lại là thời tiết tháng sáu không được mở cửa sổ, nên cứ như cái l.ồ.ng hấp.
Úc Cẩn nhìn về phía người nằm trên giường.
Mặt tái nhợt, tóc đen lộn xộn, khăn trải giường bị cào rách...
Lòng anh đột nhiên thắt lại, bước nhanh đến bên người Khương Tự, cầm tay nàng: "A Tự, em thế nào?"
Khương Tự mở mắt, giọng mệt mỏi: "Mệt muốn c.h.ế.t. A Cẩn, em muốn ngủ một giấc, anh ra ngoài đi."
"Được, em ngủ đi."
Khương Tự lần nữa nhắm mắt lại.
Đối với người lần đầu sinh nở mà nói, lần giày vò này quả thật đã hao hết sức lực.
Úc Cẩn cũng không rời đi.
Trong phòng tràn ngập mùi m.á.u tanh nhàn nhạt khiến anh như có thể cảm nhận được tất cả nỗi đau mà Khương Tự đã phải chịu đựng trước đó.
Trong lòng Úc Cẩn chỉ có một ý niệm: Không sinh nữa, không sinh nữa, một cô con gái xấu như khỉ vậy là đủ rồi.
A Xảo phúc thân với Úc Cẩn: "Vương gia, ngài vẫn nên ra ngoài trước đi, phải lau người thay quần áo cho Vương phi."
Úc Cẩn gật gật đầu, nhìn Khương Tự một cái thật sâu, lúc này mới đi ra ngoài.
Bên ngoài không khí nhất thời trong lành hẳn.
"Đứa bé đâu?" Úc Cẩn hất đầu hỏi Kỷ ma ma.
Kỷ ma ma nói: "Nhũ mẫu đang cho tiểu thư b.ú sữa rồi."
Nghe nhũ mẫu đang cho con b.ú, Úc Cẩn bỏ ý định đi xem, sau khi do dự một lúc liền thấp giọng hỏi Kỷ ma ma: "Trẻ con mới sinh ra, đều xấu như vậy sao?"
Khóe mắt Kỷ ma ma run rẩy một chút, nghiêm mặt nói: "Tiểu thư không xấu, tiểu thư hẳn là đứa bé đẹp nhất trong những đứa bé mới sinh, dù gì cũng giống Vương phi mà."
Úc Cẩn hồi tưởng lại bé con nhăn nheo kia, ánh mắt nhìn Kỷ ma ma sinh ra hoài nghi sâu sắc.
Đã là nửa đêm, đèn trong chủ viện Tề Vương phủ vẫn chưa tắt.
Tề Vương bước nhanh vào trong, Tề Vương phi lập tức xoay người đứng lên.
"Còn chưa ngủ?"
Tề Vương phi nào ngủ được.
Nàng ta có t.h.a.i chỉ chậm hơn Khương Tự một chút, nếu không sảy thai, cũng phải chuẩn bị cho con sắp sinh ra, nhưng hiện tại lại chỉ có thể trằn trọc chờ tin tức bên Yến Vương phủ.
"Yến Vương phi sinh rồi?"
Từ khi Yến Vương phủ truyền ra động tĩnh Yến Vương phi chuyển dạ, Tề Vương phủ bên này liền phái người theo dõi, hiện tại Vương gia tới đây, chắc là có kết quả rồi.
"Sinh rồi."
"Sinh lúc nào?" Phản ứng đầu tiên của Tề Vương phi chính là hỏi câu này.
Tề Vương mím môi, nói: "Sau nửa đêm."
Tề Vương phi lập tức xụ mặt xuống, vẻ ủ rũ hiện rõ.
Sau nửa đêm chính là mùng một tháng sáu, chỉ cần sinh sớm hơn một lát đã là sinh vào tháng năm rồi. Tại sao chuyện tốt đều để cho Yến Vương phi chiếm hết vậy?
Nàng ta lập tức nghĩ đến vấn đề thứ hai: "Là nam hay nữ?"
Trên mặt Tề Vương lúc này mới có ý cười: "Là một bé gái."
"Ồ, con gái à..." Tề Vương phi thở phào nhẹ nhõm.
Nếu là con trai, vậy nàng ta càng bị Yến Vương phi đè đầu cưỡi cổ, chỉ sợ một khoảng thời gian dài sau này đều sống không dễ chịu.
Tề Vương cũng cảm thấy khoan khoái hơn nhiều.
Sau khi Tấn Vương ngã ngựa, mục tiêu hàng đầu của hắn chính là kéo Thái T.ử xuống, nhưng vạn lần không ngờ lão Thất lại có được danh tiếng nổi bật như vậy.
Dân gian ca tụng, nghe nói Triệu thượng thư mới nhậm chức cũng vô cùng tôn sùng lão Thất. Nếu như lại sinh con trai, lão Thất chẳng phải muốn lên trời luôn sao? Yến Vương phi sinh con gái, mối đe dọa tự nhiên giảm đi nhiều.
