Tự Cẩm - Chương 871: Thái Tử Nhảy Lầu, Mất Mặt Trước Bàn Dân Thiên Hạ
Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:45
Cú nhảy dựng này khiến hắn mới phát giác trên người lạnh toát.
Thái T.ử cúi đầu nhìn xuống, suýt chút nữa thì ngất xỉu, hoảng hốt vơ lấy y phục trên mặt đất che lại, tức muốn hộc m.á.u quát: "Cút hết ra ngoài cho ta!"
Hắn còn tưởng đây là ở Đông Cung, chỉ cần quát lên một tiếng, thái giám cùng cung nữ đều sẽ sợ tới mức tan tác như chim muông.
Nhưng đám người xem náo nhiệt không một ai rời đi, không biết ai hô lên một tiếng: "Mau xem, người kia không có của quý!"
Sợ tới mức Thái T.ử lập tức vén y phục đang che chắn nhìn xuống dưới, phát hiện thứ kia vẫn còn nguyên vẹn ở đó, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người nhìn đương nhiên không phải Thái Tử, mà là tên nội thị bị Thái T.ử đá lăn ra đất, bị người ta nhìn thấy sạch sành sanh.
Bị đá một cú như thế, nội thị cũng tỉnh lại, thét lên ch.ói tai.
Âm thanh sắc nhọn, khuôn mặt trắng nõn không râu, lại còn hạ thể thiếu mất thứ nào đó...
Rốt cuộc có người hậu tri hậu giác phản ứng lại: "Đây là người trong cung ——"
Câu nói kế tiếp không dám nói ra, người nọ vội vàng xoay người rời đi.
Nếu đây là quý nhân trong cung cùng nội thị làm bậy, đám người xem náo nhiệt bọn họ liệu có bị diệt khẩu hay không?
Không ít người có cùng suy nghĩ này, tất cả đều theo người nọ bỏ chạy, muốn rời xa chốn thị phi này.
Đáng tiếc bọn họ chạy rất tích cực, nhưng bên ngoài đã vây quanh không ít người, muốn mau ch.óng thoát thân e là khó khăn.
"Tránh ra, tránh ra ——"
Người phía sau không biết đã xảy ra chuyện gì, vì muốn xem náo nhiệt còn ra sức chen lên phía trước, người phía trước lại cật lực muốn đi ra, trong lúc xô đẩy không ít người liền theo cầu thang lăn xuống.
Hiện trường nhất thời càng thêm hỗn loạn.
Thái T.ử vội vàng mặc xiêm y, tay buộc dây lưng đều đang run rẩy.
"Điện... Chủ t.ử, làm sao bây giờ nha ——" Nội thị xách quần sắp khóc tới nơi.
"Cút ngay!" Thái T.ử đá nội thị một cước, vọt tới bên cửa sổ, nâng một chân lên bước ra ngoài.
Nội thị sợ tới mức hồn phi phách tán, gắt gao ôm lấy cái đùi còn lại của Thái Tử: "Chủ t.ử, không thể nhảy a ——"
Thái T.ử dùng sức đẩy nội thị ra.
Không thể nhảy? Bị người chặn ở chỗ này, là muốn tất cả mọi người đều biết Thái T.ử cùng nội thị ở đây làm bậy sao?
Đến bây giờ, Thái T.ử đã hoàn toàn không rảnh để nghĩ vì sao Khương Y có thể thoát thân, trong đầu hắn chỉ có một ý niệm: Tranh thủ thời gian chạy nhanh, rời khỏi cái chốn quỷ quái này thì tốt rồi.
Thái T.ử từ cửa sổ lầu hai Trân Bảo Các nhảy xuống, ngã ngay xuống trước mặt quan sai đang vội vàng chạy tới.
Viên quan sai cầm đầu cả kinh lui lại một bước: "Đây là kẻ xấu hành hung? Người đâu, bắt lấy hắn cho ta!"
Gã ta đang dẫn thủ hạ tuần tra trên đường cái, đột nhiên có bá tánh tới báo, nói Trân Bảo Các có kẻ xấu hành hung, đã gây ra án mạng.
Ban ngày ban mặt, dưới chân thiên t.ử, gây ra án mạng còn coi được sao?
Viên quan sai cầm đầu không chút do dự mang theo thủ hạ chạy đến.
Nhìn Thái T.ử té ngã ngay trước mặt, viên quan sai cầm đầu lộ ra nụ cười lạnh dữ tợn: "Còn muốn chạy? Nằm mơ đi!"
Mắt thấy Thái T.ử nằm trên mặt đất nhất thời nói không ra lời sắp bị quan sai khóa đi, nội thị hô to: "Không thể bắt a!"
Hắn ta cuống quít nhảy xuống từ cửa sổ, hét t.h.ả.m một tiếng sau đó không còn động tĩnh.
Quá mức hoảng loạn, mặt chạm đất...
Liếc nhìn người bị té ngã hôn mê, viên quan sai cầm đầu vung tay lên: "Đều mang đi!"
Chỉ trình độ này cũng đòi hành hung?
Mới nhảy từ lầu hai thôi, đổi là gã, chút độ cao ấy mắt đều không thèm chớp, thật là hai tên phế vật mà.
Thái T.ử bị kéo đi hơn mười trượng, rốt cuộc mới phục hồi tinh thần, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hỗn xược, buông ta ra!"
"A, làm chuyện xấu còn rất ngang ngược."
Cửa Trân Bảo Các một mảnh hỗn loạn, viên quan sai cầm đầu đã phân ra nhân thủ đi điều tra, càng thêm tin tưởng vững chắc mật báo của bá tánh nào đó.
"Buông ra, ngươi có biết ta là ai không?"
Hôm nay Thái T.ử vốn đến Hộ Bộ quan chính, sau khi từ Hộ Bộ chạy ra cố ý thay y phục mua từ tiệm may, chất liệu tuy không tệ, cũng chỉ là không tệ trong mắt bá tánh tầm thường mà thôi, chưa nói tới đẹp đẽ quý giá.
Viên quan sai cầm đầu nhìn lướt qua, cười lạnh: "Sao nào, còn là vị quý công t.ử hay sao? Ta cho ngươi biết, mặc kệ ngươi là công t.ử ca nhà ai, hôm nay phạm tội, liền cùng ta đi nha môn báo cáo đi."
Vừa nghe đi nha môn, sắc mặt Thái T.ử nhất thời thay đổi, cuống quít nói: "Ta là Thái Tử, mau mau thả ta!"
Viên quan sai cầm đầu cười rộ lên: "Ngươi là Thái Tử? Ta đây còn là Vương gia đấy. Đừng nói hươu nói vượn, coi chừng tru di cửu tộc!"
"Ta thật sự là Thái Tử, nhanh thả ta ra!" Thái T.ử giãy giụa không thoát, lại không dám cao giọng tuyên bố, trong lòng nóng nảy không thôi.
Viên quan sai cầm đầu nhíu mày, rút ra khăn tay nhét vào miệng Thái Tử, lạnh lùng nói: "Cũng không thể để ngươi tiếp tục ồn ào, bại hoại thanh danh quý nhân!"
"Ư ư ư ——" Thái T.ử kêu không ra tiếng, nhìn về phía nội thị.
Nội thị rơi xuống mặt chạm đất mặt mũi bầm dập, còn đang hôn mê.
Thái T.ử hoàn toàn tuyệt vọng, trong đầu chỉ có một ý niệm: Hắn thật ngu, hắn không nên để ám vệ ở lại nha môn Hộ Bộ!
Lúc hỗn loạn ở Trân Bảo Các còn chưa bắt đầu, Khương Y liền nhanh chân bước ra đại môn Trân Bảo Các.
