Tự Cẩm - Chương 885: Nhị Ngưu Ra Tay, Thái Tử Lộ Tẩy
Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:47
Đối với phản ứng của Lỗ Vương, Cảnh Minh Đế thấy có phần buồn cười.
Dĩ vãng ông cảm thấy đứa con trai này lỗ mãng nhất, không ngờ phạt một lần, liền biết thu liễm.
Lỗ Vương yên lặng thở dài.
Không thu liễm được sao, con gái lão Thất vừa sinh ra chính là quận chúa, con gái hắn chờ đến khi lấy chồng chỉ có thể được phong huyện chủ, đến lúc đó con gái mà hỏi vì sao lại thế, khuôn mặt này của hắn biết để ở đâu?
"Ấy, Khiếu ái khanh cũng tới?" Đối với hai người con trai, Cảnh Minh Đế không có gì để nhìn, tầm mắt rơi xuống trên người Nhị Ngưu.
Nhị Ngưu hướng Cảnh Minh Đế ngoan ngoãn lắc lắc đuôi.
Thái T.ử nhìn thấy mắt đều nóng lên, thầm nghĩ Nhị Ngưu dữ với hắn như vậy, sao ở trước mặt phụ hoàng lại ngoan ngoãn như vậy chứ?
Dư quang nơi khóe mắt Úc Cẩn quét qua Thái T.ử một cái, trên mặt lộ ra nụ cười phúc hậu và vô hại: "Lúc trước tiệc đầy tháng của A Hoan, Nhị ca nói rất yêu thích Nhị Ngưu, nhi thần liền mang Nhị Ngưu đến."
Nghe xong lời Úc Cẩn nói, Cảnh Minh Đế nhìn Thái T.ử một cái.
Ở tiệc đầy tháng của Hòa Xu quận chúa, Thái T.ử cố ý xuất cung ăn mừng, kết quả ở hoa viên Yến Vương phủ bị Nhị Ngưu c.ắ.n, việc này ông đã sớm biết.
Hóa ra Thái T.ử trêu đùa Nhị Ngưu là xuất phát từ yêu thích, mà không phải rảnh rỗi sinh nông nổi.
Vừa nghĩ như vậy, Cảnh Minh Đế cảm thấy vui mừng.
Tuy rằng kết quả đều là mất mặt như nhau, nhưng lý do lại khác biệt, trong lòng thoải mái hơn một chút.
Thái T.ử bị cái liếc của Cảnh Minh Đế nhìn đến có phần ủy khuất: Phụ hoàng xem hắn thành người nào, nếu không phải hắn nhìn trúng Nhị Ngưu, ăn no rửng mỡ mà đi chọc ch.ó sao?
"Thích ch.ó, nuôi một con cũng được, chỉ là đừng mê muội mà mất cả ý chí." Nghĩ lại biểu hiện hai ngày này của Thái Tử, Cảnh Minh Đế cảm thấy không thể luôn nghiêm khắc, cho chút khích lệ nói không chừng có thể biểu hiện tốt hơn thì sao.
Thái T.ử đột nhiên mở to hai mắt, có loại xúc động muốn móc lỗ tai.
Hắn có nghe lầm không? Phụ hoàng lại chủ động nói thích ch.ó thì có thể nuôi, hắn trước kia không hề có đãi ngộ này.
Quả nhiên giả vờ mất trí nhớ có thật nhiều chỗ tốt.
Giờ khắc này, Thái T.ử lại lần nữa may mắn vì sự cơ trí của mình.
Hắn nhìn Nhị Ngưu, lộ ra vẻ tò mò: "Vừa mới nghe nội thị nói Nhị Ngưu là chính tứ phẩm Khiếu Thiên tướng quân, con tò mò lắm, đáng tiếc không nhớ rõ trước kia từng gặp qua Nhị Ngưu."
Nhị Ngưu có thể không thích quá vội vàng, hắn sẽ bắt đầu lại từ đầu, từ từ mưu tính, thời gian lâu dài nói không chừng có thể làm Nhị Ngưu thích hắn.
Thái T.ử đắc ý nghĩ.
Úc Cẩn ý vị thâm trường liếc Thái T.ử một cái, hơi mỉm cười: "Nhị ca không nhớ rõ không quan trọng, hôm nay Nhị Ngưu tới đây, không phải là gặp rồi sao."
Hắn nói xong, vỗ vỗ đầu Nhị Ngưu: "Tới, Nhị Ngưu, chào hỏi Thái T.ử một cái."
Nhị Ngưu vốn đang ngoan ngoãn ngồi sát Úc Cẩn lúc này đứng lên, phe phẩy cái đuôi thong thả đi lên phía trước hai bước.
Thái T.ử thấy Nhị Ngưu lắc đuôi, biểu cảm thân thiện, trong lòng nhất thời thả lỏng cảnh giác.
Lúc trước nội thị trong nhà từng nuôi ch.ó có nói, ch.ó nếu vẫy đuôi với người, chứng tỏ nó có hảo cảm với người đó.
Quả nhiên là ngày ấy quá vội vàng, hiện giờ xem ra, Nhị Ngưu xác thật ngoan ngoãn lại nghe lời, khẳng định là còn nhớ túi bò khô kia.
Ý niệm này mới hiện lên, con ch.ó lớn trước mắt đột nhiên đổi mặt.
Thân thiện ngoan ngoãn biến thành vẻ mặt dữ tợn, lộ ra hai chiếc răng nanh làm người ta sợ hãi, hai chân trước còn đột nhiên giơ lên.
Trong đầu Thái T.ử bỗng nhiên hiện lên tình cảnh bị Nhị Ngưu c.ắ.n ngày ấy.
Thái T.ử thân phận tôn quý, từ nhỏ tuy rằng luôn bị hoàng đế lão t.ử rống giận quở trách, tinh thần chịu đủ tàn phá, nhưng thân thể lại rất được nuông chiều.
Động đất trước Thái Miếu bị cột cờ đè sau lưng là một lần, bị Úc Cẩn và Lỗ Vương đ.á.n.h một lần, bị Cảnh Minh Đế lấy chặn giấy bạch ngọc ném một lần, sau đó chính là bị Nhị Ngưu c.ắ.n.
Trừ những lần đó ra, nhiều năm như vậy ngay cả va chạm bị thương cũng gần như chưa từng có.
Mà trong tiềm thức của Thái Tử, bất luận phụ hoàng hay các huynh đệ đáng sợ bao nhiêu, đều vẫn sẽ giữ được lý trí. Nhưng Nhị Ngưu thì khác, dù có linh tính cỡ nào thì vẫn là động vật, một khi nổi điên thật sự có thể c.ắ.n c.h.ế.t người.
Bởi vậy mới biết, việc Nhị Ngưu c.ắ.n m.ô.n.g Thái T.ử đã lưu lại cho hắn bóng ma tâm lý lớn đến mức nào.
Mắt thấy phản ứng của Nhị Ngưu không khác mấy với lần trước c.ắ.n hắn, Thái T.ử theo phản xạ có điều kiện liền ôm lấy m.ô.n.g, hốt hoảng lui về phía sau hét: "Mau đuổi Nhị Ngưu đi, nó lại muốn c.ắ.n m.ô.n.g ta ——"
Con ch.ó lớn chỉ dùng hai chân sau đứng đó, vươn một chân trước ra làm động tác vẫy tay, vẻ mặt vô tội quay đầu nhìn về phía chủ nhân.
Úc Cẩn đầy mặt kinh ngạc: "Nhị ca, Nhị Ngưu chỉ muốn chào hỏi huynh thôi mà, huynh chạy cái gì?"
Thái T.ử còn chưa từ trong cơn hoảng sợ phục hồi lại tinh thần, buột miệng thốt ra: "Chào hỏi cái gì chứ, nó vừa mới rõ ràng muốn c.ắ.n ta, giống như ngày ấy ở trong vườn nhà ngươi ——"
Hét tới đây, Thái T.ử tựa như bị thần tiên làm phép định thân, bỗng nhiên dừng lại, rồi sau đó sắc mặt đại biến nhìn về phía Cảnh Minh Đế.
Cảnh Minh Đế giờ phút này đã mặt trầm như nước, ánh mắt như đao nhìn chằm chằm Thái Tử.
