Tự Cẩm - Chương 910: Thần Khuyển Xuất Trận, Manh Mối Lộ Diện

Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:52

Thời gian từng chút trôi qua, trong ngoài tẩm cung Thái T.ử đã bị lật mấy lần, ngay cả mặt đất cạnh thềm đá ngoài cửa cũng đều bị đào lên.

Một đám nội thị tới trước mặt Phan Hải phục mệnh.

"Đốc chủ, không tìm được đồ vật khả nghi."

"Đốc chủ, không có phát hiện!"

"Đốc chủ..."

Sắc mặt Phan Hải càng ngày càng khó coi, dư quang khóe mắt liếc hướng Thái Tử, lại thấy Thái T.ử cong khóe môi.

Hắn âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y.

Thái T.ử nhất định có vấn đề, nhưng vật kia rốt cuộc giấu ở nơi nào?

"Phan công công, tìm được rồi sao?" Thái T.ử lạnh lùng hỏi.

Phan Hải rũ mắt nói: "Điện hạ tạm thời đừng nóng nảy."

"Tạm thời đừng nóng nảy? Hừ, ta thấy phụ hoàng chính là bị kẻ gian nào đó mê hoặc, mới có thể nghe lời người ta điều tra Đông Cung lung tung, hạ nhục Thái T.ử là ta! Phan Hải, nếu hiện tại ngươi cho người dừng lại, ta có thể không so đo với các ngươi, coi như cái gì cũng chưa phát sinh. Còn nếu không, chờ trời vừa sáng ta liền đi bẩm báo phụ hoàng!"

Lời uy h.i.ế.p của Thái T.ử khiến tâm tình Phan Hải càng thêm trầm trọng.

Chuyện cho tới bây giờ, hắn đã đắc tội Thái T.ử triệt để, không còn đường hòa hoãn, nếu không thể lục soát ra đồ vật kia, mạng nhỏ của hắn cũng xong.

Tối nay không phải Thái T.ử rơi đài, chính là hắn xong đời!

Phan Hải quyết tâm, chắp tay với Thái Tử: "Vậy điện hạ cứ chờ tới hừng đông đi, tiếp tục lục soát cho ta!"

"Ngươi làm càn!"

Phan Hải dứt khoát gia nhập đội ngũ điều tra, đối với lời c.h.ử.i mắng của Thái T.ử mắt điếc tai ngơ.

Rốt cuộc ở nơi nào đây?

Đi trong một đống lộn xộn, trên mặt Phan Hải bất động thanh sắc, một bộ dạng trầm ổn, kỳ thật đã gấp đến muốn điên rồi.

Không được, không thể ngồi chờ c.h.ế.t!

Dưới áp lực lớn lao, Phan Hải đột nhiên nghĩ tới một người... không đúng, một con ch.ó: Chính tứ phẩm Khiếu Thiên tướng quân!

Khiếu Thiên tướng quân do Yến Vương nuôi rất thần thông, dùng để tìm đồ, có lẽ sẽ xuất hiện kỳ tích...

Phan Hải thoáng cân nhắc, không do dự nữa, lập tức phân phó tâm phúc Tiểu Nhạc T.ử về Càn Thanh cung xin chỉ thị của Cảnh Minh Đế.

Cảnh Minh Đế bên này đã từ trong miệng Thái T.ử Phi biết được hai cung nữ này đều được Thái T.ử sủng ái, sự ngờ vực với Thái T.ử giống như cỏ dại điên cuồng mọc lan tràn trong lòng, nghe Tiểu Nhạc T.ử xin chỉ thị, không chút do dự liền gật đầu.

Tình phụ t.ử chỉ có thể đặt ở ngày thường, tới thời điểm ngươi c.h.ế.t ta sống, liên quan đến giang sơn xã tắc, e chỉ có thể buông tha một bên.

Giờ khắc này, Cảnh Minh Đế không chỉ là một vị phụ thân, mà hơn cả là vị vua của một nước, là chủ nhân của Đại Chu.

Đại môn Yến Vương phủ trong đêm lại lần nữa bị gõ vang.

"Vương gia, trong cung mượn Khiếu Thiên tướng quân dùng một lát."

Đạp lấy bóng đêm, cửa cung hé một góc, Tiểu Nhạc T.ử dẫn Nhị Ngưu lặng lẽ đi vào, lưu lại người thủ vệ vẻ mặt dại ra.

Chờ một người một ch.ó biến mất trong bóng đêm, một người hỏi đồng bạn: "Trong cung xảy ra chuyện gì, sao lúc này lại mang một con ch.ó tiến cung?"

"Chớ nói lung tung, đó là Khiếu Thiên tướng quân, luận phẩm cấp còn cao hơn chúng ta không ít đâu."

"Ách, vậy sao lúc này lại triệu Khiếu Thiên tướng quân tiến cung?"

"Ai biết được, luôn cảm thấy đêm nay sẽ không thái bình. Được rồi, mấy chuyện này không phải việc chúng ta có thể quan tâm, cẩn thận canh gác đi."

Nơi đây khôi phục yên tĩnh, mà Đông Cung nơi đó càng thêm náo nhiệt.

Phan Hải đứng ở trong viện, liên tiếp nhìn về phía cửa.

Thái T.ử cười lạnh: "Làm sao, Phan công công còn muốn gia tăng nhân thủ?"

Mắt thấy Đông Cung bị lật đến loạn thất bát tao, hắn ngược lại trấn định.

Đều lật thành như vậy còn không tìm được, xem ra là sẽ không bị tìm được rồi.

Nói đến cũng phải, người gỗ kia bị chôn ở một nơi rất đặc biệt, không phải dễ dàng có thể tìm được.

Thái T.ử giương khóe môi, tâm dần dần thả lỏng.

Nhịn thêm một chút, chờ đến hừng đông hắn liền đi gặp phụ hoàng khóc lóc kể lể, nhất định phải cho cẩu nô tài Phan Hải này đẹp mặt!

Phan Hải nâng tay áo xoa trán, tâm tình trầm trọng.

"Sư phụ, tới rồi!"

Tiểu Nhạc T.ử nghiêng người sang bên cạnh, lộ ra một con ch.ó lớn khỏe mạnh.

Ánh mắt Thái T.ử co lại, buột miệng thốt ra: "Nhị Ngưu sao lại tới đây?"

Nhị Ngưu nghe tiếng nhìn Thái Tử, lại nhìn về phía Phan Hải.

Phan Hải chắp tay với Nhị Ngưu: "Khiếu Thiên tướng quân, xin nhờ."

Nhị Ngưu lắc lắc cái đuôi, không hề phản ứng.

Phan Hải ngẩn người.

Thái T.ử bỗng nhiên cười ra tiếng: "Phan Hải, ngươi thật cho rằng Nhị Ngưu có thể thông thần? Nó dù có năng lực thì vẫn là một con ch.ó, nghe không hiểu tiếng người."

Nhị Ngưu liếc xéo Thái T.ử một cái.

Nó nghe không hiểu? Ngu xuẩn!

Phan Hải bị Thái T.ử chế nhạo, sắc mặt xanh mét.

Tiểu Nhạc T.ử nhỏ giọng nhắc nhở: "Sư phụ, Yến Vương nói, nếu muốn Khiếu Thiên tướng quân tìm được thứ gì đó, tốt nhất là để nó ngửi mùi người vừa tiếp xúc đồ vật ấy. Nếu trên đồ vật có lưu lại mùi của người đó, thì sẽ dễ dàng bị Khiếu Thiên tướng quân tìm được."

Phan Hải nghe xong, lập tức chỉ vào Thái Tử, lại khoa tay múa chân hình một khúc xương.

Dùng người gỗ nguyền rủa Hoàng Thượng, chuyện đại nghịch bất đạo như thế Thái T.ử có ngu cũng sẽ không mượn tay người khác, chắc chắn tự mình chôn giấu người gỗ, có điều người gỗ có thể lưu lại mùi của Thái T.ử hay không cũng không biết, Nhị Ngưu có thể xem hiểu ý tứ của hắn hay không càng không rõ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.