Tự Cẩm - Chương 986: Quận Chúa Mất Tích, Lời Khai Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 01/01/2026 10:24
Gã đàn ông trẻ tuổi lại muốn nôn ra.
Long Đán trừng mắt, đằng đằng sát khí nói: "Còn nôn nữa ta cắt đầu lưỡi ngươi nướng ăn! Đầu lưỡi nhai dai lắm đấy."
Hắn đã hy sinh lớn như vậy rồi, nếu tên khốn này còn cứng miệng, hắn thật sự sẽ không khách khí.
Gã đàn ông trẻ tuổi dùng sức c.ắ.n môi, yên lặng nuốt xuống những thứ đang cuộn lên trong dạ dày.
"Hỏi ngươi lần cuối, tới Đại Chu rốt cuộc có mục đích gì, có phải dò hỏi tin tức gì để tấn công quốc gia của ta không? Còn không nói, ta sẽ cắt lưỡi ngươi ngay lập tức!"
Gã đàn ông trẻ tuổi hoàn toàn bị dọa vỡ mật, ánh mắt dại ra nói: "Không dò hỏi tin tức gì cả, chỉ tới tìm người..."
Long Đán liếc nhìn về phía Khương Tự, biểu tình càng thêm dữ tợn: "Tìm người? Tìm người nào?"
Gã đàn ông trẻ tuổi chần chờ một chút, cảm nhận được sát ý của tên tiểu bạch kiểm, lặng lẽ nhìn sang bên kia.
Gã đàn ông lôi thôi tiếp tục nướng thịt, ánh lửa chiếu rọi khuôn mặt hắn còn đỏ hơn cả thịt nướng chín.
Bà lão không hề động đến đĩa thịt đầy đặt trước mặt, thiếu nữ thì từng ngụm từng ngụm ăn rất văn nhã. Ăn xong, nàng lau khóe miệng, nhẹ nhàng liếc qua, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Da đầu gã đàn ông trẻ tuổi tê dại, từ bỏ một tia chống cự cuối cùng: "Chúng ta tới Đại Chu là tìm quận chúa."
"Quận chúa các người tới Đại Chu làm gì, nàng ta có mục đích gì?" Long Đán lập tức truy vấn.
Gã đàn ông trẻ tuổi vội lắc đầu: "Không có mục đích gì cả, quận chúa chỉ là thích bỏ nhà đi thôi. Lần này quận chúa bỏ đi đã lâu không về, trong nhà không yên tâm nên mới phái người ra ngoài tìm. Chúng ta tra được manh mối là quận chúa đã tới Đại Chu, lúc này mới đuổi theo tới đây..."
"Không nói dối?"
Gã đàn ông trẻ tuổi sắp khóc: "Không có mà, thật sự không nói dối —"
Long Đán quay đầu nhìn ba người Khương Tự, lau mặt một phen, nở một nụ cười âm trầm với gã đàn ông: "Nếu đã như vậy, vậy chỉ cắt lỗ tai ngươi nướng ăn thôi."
Vừa dứt lời, chủy thủ đã nhằm vào lỗ tai của gã đàn ông trẻ tuổi chuẩn bị cắt xuống.
Vốn dĩ cả người vô lực, giờ khắc này gã đàn ông trẻ tuổi lại bộc phát ra 200% thực lực, lăn sang một bên tránh thoát trong gang tấc.
Thấy chủy thủ lại c.h.é.m tới, gã đàn ông trẻ tuổi hét to: "Người Đại Chu các ngươi đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Ta nửa chữ cũng không nói dối, sao lại còn cắt lỗ tai ta chứ?"
Long Đán cười lạnh: "Ngươi tưởng là trẻ con chơi đùa, còn ngoéo tay hứa hẹn à? Binh bất yếm trá hiểu không?"
Lần này Long Đán không nương tay nữa, tay nâng chủy thủ cắt phăng nửa tai trái của gã đàn ông trẻ tuổi.
Gã đàn ông trẻ tuổi che lỗ tai m.á.u chảy không ngừng, hét t.h.ả.m một tiếng.
Long Đán cầm nửa cái lỗ tai, vẻ mặt ghét bỏ ném cho lão Tần: "Tiểu t.ử này trốn nhanh lắm, chỉ cắt được ngần này thôi, tạm chấp nhận nướng ăn đi."
Lão Tần vững vàng bắt lấy, nghiêm túc hỏi: "Quét mật đường hay là nước sốt?"
Gã đàn ông trẻ tuổi trợn trắng mắt, bị dọa ngất.
Long Đán nhảy dựng lên đầu tiên: "Phì phì, ghê tởm c.h.ế.t ta."
Hắn tuy g.i.ế.c qua không ít người, nhưng nếm m.á.u người vẫn là lần đầu.
Lão Tần thì bình tĩnh hơn nhiều, ném nửa cái lỗ tai xuống đất, chọc chọc đùi thịt đang cháy xèo xèo: "Nướng nữa là cháy đấy, có ăn không?"
Môi Long Đán hơi trắng bệch: "Ngươi còn nuốt trôi?"
Lão Tần mang vẻ mặt không thể hiểu được: "Chân heo nướng đến chảy mỡ, dựa vào cái gì mà ăn không vô?"
Long Đán giơ ngón tay cái với lão Tần.
Hắn vẫn luôn cảm thấy lão Tần là một lão già góa vợ lôi thôi lếch thếch, trăm triệu lần không ngờ lại là kẻ tàn nhẫn.
Mà Khương Tự thì nhớ lại lời lão Tần đã nói khi cầu xin nàng thu lưu: Ta không có sở trường gì, chỉ am hiểu g.i.ế.c người.
Lão Tần thật là một người thành thật, nói chuyện không hề thêm bớt — Khương Tự yên lặng nghĩ.
"Hai người này có g.i.ế.c không?" Lão Tần lấy thịt nướng xuống, hỏi ý kiến của Khương Tự.
Nhìn gã đàn ông trẻ tuổi ngất xỉu, ánh mắt Khương Tự lấp lóe.
G.i.ế.c hay không g.i.ế.c, đây quả thật là một vấn đề khiến người ta do dự.
Chỉ vì hai người kia cướp thịt nướng của bọn họ mà g.i.ế.c người thì không đáng, nhưng hai người này là người Bắc Tề, lời nói chưa chắc không có trọng lượng.
G.i.ế.c, tự nhiên là bớt việc nhất.
Nhưng đây dù sao cũng là hai mạng người.
Khương Tự dứt khoát đẩy vấn đề nan giải cho Long Đán: "Long Đán, ngươi xem rồi xử lý đi."
Lần này đi về phía Nam, bên ngoài chỉ có bốn người bọn họ, nhưng bên Long Đán còn có chuẩn bị khác, giao cho hắn xử lý sẽ ổn thỏa hơn.
Long Đán cân nhắc một chút, nói: "Vậy trước tiên cứ để bọn họ hôn mê nằm ở miếu hoang một đêm đi."
Còn về những chuyện khác, hắn cũng không nói thêm.
Khương Tự không hỏi, lão Tần vốn là người ít lời, Hoa trưởng lão càng sẽ không hỏi nhiều.
Long Đán kéo gã đàn ông trẻ tuổi và gã đàn ông Bắc Tề kia lại gần nhau.
Lão Tần đột nhiên áp tai xuống mặt đất, thần sắc ngưng trọng: "Hình như lại có người tới."
"Lại có người tới?" Long Đán rất bất đắc dĩ, "Hôm nay thật là tà môn, trời đã tối rồi, còn rơi tuyết lớn, một gian miếu hoang thế này sao lại không ngừng có người tới?"
"Chính vì có tuyết rơi, người tới nghỉ chân mới nhiều." Lão Tần nói xong liền đứng dậy, túm lấy gã đàn ông Bắc Tề lớn tuổi hơn kéo vào một góc.
Hai người nằm cạnh nhau vẫn không nhúc nhích, một người trong đó còn thiếu nửa cái tai trái, bị người khác nhìn thấy sẽ không ổn lắm.
