Từ Chối Hi Sinh - Chương 6
Cập nhật lúc: 19/07/2026 10:01
Ngay sau đó tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau. "Diệp Lê! Đừng chạy! Tôi không đuổi theo cậu! Đừng chạy nữa! Bây giờ cậu không được vận động mạnh!"
"Cậu truyền dịch xong chưa? Hay là... cậu tự rút kim rồi? Làm ơn… đừng có chạy nhanh như vậy, tôi không đuổi theo cậu đâu!"
Miệng thì nói không đuổi nhưng cậu ta vẫn sốt ruột chạy theo phía sau.
Mấy túi đồ trong tay cũng chẳng biết bị cậu ta vứt ở đâu. Khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng gần. Đến khúc cua ở cầu thang, cậu ta bỗng chống tay lên lan can, nhanh nhẹn lật người sang phía đối diện, chặn ngay trước mặt tôi.
Tôi không kịp phản ứng, cả người đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Quý Sơ, sống mũi đau nhói lập tức đỏ ửng.
"Xin lỗi… Xin lỗi… Xin lỗi… Đều là lỗi của tôi..." Quý Sơ cuống quýt xin lỗi, đến mức nói năng cũng lộn xộn.
Cậu ta luống cuống muốn nâng mặt tôi lên xem, lại bị tôi hất tay ra không chút do dự.
"Đau lắm sao?"
Có lẽ là vì vừa rồi chạy nhanh, giọng cậu ta hơi run.
Tôi ngước mắt lên, phát hiện vành mắt cậu ta đã đỏ hoe.
"Tôi không muốn cậu bị thương vì tôi. Xin lỗi." Cậu ta rầu rĩ nói, trong đôi mắt ấy dường như có ánh nước lấp lánh.
Nhưng khi tôi định nhìn cho rõ thì cậu đã quay mặt đi. "Xin lỗi, bạn học Diệp Lê. Có lẽ tôi sẽ phải thất lễ. Nếu cậu không chịu theo tôi quay lại thì tôi chỉ còn cách cưỡng chế đưa cậu trở về."
Những lời ấy khiến tôi sững sờ mở to mắt.
Quý Sơ có vẻ nói được làm được, cậu ta thật sự định bước lên bế tôi lên.
"Tôi tự đi được!” Tôi vội vàng từ chối, chỉ đành ngoan ngoãn quay về phòng bệnh.
Quý Sơ lặng lẽ đi theo phía sau, còn bật cười, như không kìm được. "Diệp Lê, cậu thật sự rất dễ thương.”
Giọng cậu ta vẫn rất khẽ, nhẹ như gió thoảng.
Kiếp trước, chỉ khi ở trước mặt Diệp Vãn Vãn, cậu ta mới dịu dàng như vậy, như thể chỉ cần nói lớn hơn một chút cũng sẽ làm người mình thích sợ hãi.
"Cũng... khiến người khác đau lòng. Tôi… rất muốn bảo vệ cậu."
Giọng cậu ta nhỏ đến mức, nếu hành lang bệnh viện không vọng âm, có lẽ tôi đã không nghe thấy.
Nhưng tôi vẫn giả vờ như không nghe.
Cậu ta giữ đúng lời hứa, chỉ đưa tôi trở lại phòng bệnh, đặt hộp cơm vừa mua lên trước mặt tôi rồi lặng lẽ xoay người rời đi.
Sau khi cậu ta đi khỏi, tôi lập tức kéo WeChat của cậu ta vào danh sách đen.
Còn hộp cơm ấy tôi không động một miếng.
10
Có lẽ Quý Sơ thật sự đã thích tôi. Tôi nghĩ vậy.
Cậu ta là kiểu người, một khi đã thích ai thì sẽ bất chấp tất cả mà đối xử tốt với người ấy.
Đáng tiếc, giữa chúng tôi đã từng có một kiếp trước, đã từng có quá khứ.
Những tổn thương cậu ta gây ra cho tôi không thể nào xóa nhòa.
Tôi cũng không thể buông bỏ.
Quý Sơ, trái tim từng rung động vì cậu đã ch/ết từ rất lâu rồi.
Giữa chúng tôi không có cơ hội!
11
Hai tháng tiếp theo Diệp Vãn Vãn gần như đã hoàn toàn từ bỏ thân phận sinh viên.
Chị ta chẳng mấy khi đến lớp, có hôm còn không về nhà, mỗi lần xuất hiện đều khoác trên mình hàng hiệu từ đầu đến chân.
Vẻ ngây ngô của tuổi đôi mươi đã biến mất sạch, thay vào đó là vẻ xa hoa, quý phái hoàn toàn không phù hợp với độ tuổi.
Trong bữa cơm chị ta luôn hất cằm khoe khoang thiếu gia phụ nhị đại của mình.
"Lần trước bọn con cãi nhau, anh ấy chuyển ngay cho con tám vạn để dỗ dành."
"Đây là chiếc túi Hermes phiên bản mới nhất, muốn mua còn phải có lịch sử mua hàng hơn hai triệu tệ mới đủ điều kiện, thế mà anh ấy chẳng chớp mắt đã mua cho con."
"Bọn em hẹn cuối tuần này sẽ đi du lịch ở Maldives, tiện thể lái luôn chiếc siêu xe mới mua."
"Cho nên, nói cho cùng ấy mà..." Chị ta cố ý nhìn sang tôi. "Yêu một cậu sinh viên thì được cái gì? Cùng nhau ăn quán vỉa hè rồi dạo sân vận động à? Diệp Lê, Quý Sơ có thể đưa em đi dạo cửa hàng hàng hiệu không, có thể đưa em đến nhà hàng năm sao ăn cơm không?"
Đối diện với những lời khoe khoang ấy tôi chỉ mỉm cười nhàn nhạt, ăn xong liền trở về phòng ôn bài.
Con đường mỗi người lựa chọn đều khác nhau, điều tôi muốn chỉ là học thật giỏi, được bảo nghiên và đứng trên một vị trí cao hơn, dựa vào chính sức mình để sống cuộc đời mình mong muốn, thoát khỏi vũng lầy mang tên gia đình nguyên sinh.
Còn Diệp Vãn Vãn rõ ràng đã chẳng còn chút hứng thú nào với việc học. Thỉnh thoảng ba mẹ nhắc chị ta đừng để trượt môn thì chị ta lập tức nổi nóng, ném mạnh bát đũa xuống bàn.
"Đủ rồi đấy! Hễ con về là hai người lại lải nhải mấy chuyện này, phiền c.h.ế.t đi được!"
"Nếu biết về nhà lại phải nghe hai người nói mấy lời vô bổ thì con đã chẳng về!”
"Học giỏi thì có ích gì chứ? Ra trường rồi chẳng phải cũng chỉ đi làm thuê, mỗi tháng kiếm vài nghìn tệ thôi sao”.
“Còn bây giờ, con chỉ cần xoay mấy gã đàn ông ngu ngốc đó như chong ch.óng. Béo một chút thì sao? Xấu một chút thì sao? Chỉ cần họ ngoan ngoãn chuyển tiền cho mình là được. Không ngại nói thật với ba mẹ, người cung phụng đưa tiền cho con đâu chỉ có mỗi tên ngốc Thẩm Hách kia.”
"Những người con quen đều là ông chủ hoặc phú nhị đại. Họ tiện tay chuyển cho con một khoản cũng bằng tiền lương cả đời của ba mẹ.”
“Ba mẹ, chẳng lẽ hai người không thấy làm công cả đời như vậy quá tủi nhục sao?"
