Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 130
Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:08
Thi Đới:
“Sâu hơn bên dưới?"
“Để đắc đạo phi thăng, con nhện tinh kia đã giam giữ một vị tiên gia dưới địa cung, ngày ngày hút lấy tiên khí."
Thẩm Lưu Sương nhướng mày:
“Nếu có hứng thú, ta dẫn các muội đi xem thử?"
Đa số mọi người đều thích xem náo nhiệt, nghe nói dưới đất có tiên, thi nhau kéo đến tham quan.
Hai người bọn họ nán lại đại điện là để đợi Thi Đới và Giang Bạch Ngạn trừ yêu trở về.
Nay đã hội quân thuận lợi, Thẩm Lưu Sương đứng thẳng người, lười biếng vuốt lại mái tóc rối sau tai, đi phía trước dẫn đường.
“Ngươi," Thi Vân Thanh bước tới gần một bước, “Vẫn ổn chứ?"
Toàn thân hắn nồng nặc mùi m-áu tanh, ngữ khí cứng nhắc, bất động thanh sắc liếc nhìn Thi Đới một cái, ánh mắt lại có chút mềm mỏng.
Chỉ nhìn một cái, Thi Vân Thanh liền thu hồi tầm mắt.
“Ta khỏe re đây này."
Thi Đới xoa đầu hắn:
“Hôm nay cảm thấy thế nào?
Có bị dọa sợ không?
Ban đầu nhìn thấy đám nhện chi chít như thế, tỷ cũng giật cả mình."
Thi Vân Thanh hừ nhẹ:
“Đệ mới không sợ."
Thế là hắn lại nhận được ánh mắt tán thưởng “Đệ đệ ta thật lợi hại" của Thi Đới.
Thi Vân Thanh:
...
Hắn đã mười ba tuổi rồi, không phải loại trẻ con lúc nào cũng mong chờ được khen ngợi.
Thi Vân Thanh ngoảnh mặt đi:
“Tỷ sợ nhện?
Lần sau gặp lại, đệ có thể c.h.é.m sạch chúng."
Thi Đới lộ ra nụ cười nuông chiều:
“Được thôi."
Nơi Liên Tiên giam giữ tiên gia nằm dưới mật đạo cơ quan phía sau thần cung.
Địa điểm là do đám tiểu yêu khai ra, cây đổ khỉ tan, khi “Liên Tiên nương nương" bỏ chạy trối ch-ết, hầu hết lũ yêu vật đều chọn cách lâm trận phản góc.
Thi Đới đi theo Thẩm Lưu Sương tiến sâu xuống lòng đất, đi qua những ngọn đèn liên hoa hoa lệ, đến trước một cánh cửa đ-á đang mở toang.
Sau cửa đ-á là hơn mười đồng liêu của Trấn Ách Ti.
“Mọi người không sao chứ?"
Nghe thấy tiếng bước chân, Liễu Như Đường quay đầu cười nói:
“Đã xử lý xong Liên Tiên rồi sao?"
Thi Đới nhẹ nhàng bước vào trong cửa:
“Đã thuận lợi trừ khử."
Nhìn thấy họ, Diêm Thanh Hoan hai mắt sáng lên, đưa cho nàng và Giang Bạch Ngạn mỗi người một viên đan d.ư.ợ.c:
“Ăn đi.
Dùng để bổ huyết giảm đau đấy."
Nơi này giống như một tẩm điện.
Toàn bộ thần cung Liên Tiên to lớn này, chỉ có nơi đây là thực sự dùng ngọc thạch đúc thành, chính giữa đặt một chiếc giường băng ngọc, đại khái là nơi nghỉ ngơi thường ngày của nhện tinh.
Lúc này, trên giường đang nằm một bóng đen mờ ảo.
Đó chính là tiên gia mà Thẩm Lưu Sương nói đến sao?
“Là Dạ Du Thần."
Thẩm Lưu Sương dắt tay áo Thi Đới, dẫn nàng tiến lại gần vài bước.
Dạ Du Thần.
Trong đầu hiện lên một đoạn ký ức, Thi Đới hiểu rõ gật đầu.
Đây là vị thần tuần đêm trong truyền thuyết dân gian.
Nghe nói mỗi khi đêm xuống, sẽ có mười sáu vị Dạ Du Thần xuất hiện từ hoang dã phương Nam, đi lại trong phố phường ngõ hẻm, muôn nhà nghìn hộ, trừng ác dương thiện, hành tung quỷ bí bất định.
Nói trắng ra, chính là những tiểu thần tiên tuần tra các nơi vào ban đêm.
“Dạ Du Thần tổng cộng có mười sáu vị."
Thi Đới hỏi:
“Nhện tinh này... bắt riêng một vị trong đó sao?"
“Tu vi của nhện tinh chưa ra ngô ra khoai gì, sao có thể đối phó được toàn bộ Dạ Du Thần, chắc là thừa dịp vị này đi lẻ nên cưỡng ép bắt tới đây."
Liễu Như Đường nhìn bóng đen trên giường ngọc:
“Vị này cũng thật đáng thương, bị yêu vật hút mất tiên lực, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại."
Chức trách của Dạ Du Thần là “tuần tra", luận về đơn đả độc đấu thì mạnh hơn người thường, nhưng không địch lại đại yêu.
Thi Đới chưa từng thấy vị tiên gia nào như vậy, không nhịn được nhìn thêm vài cái.
Đó là một bóng đen hình người, cao chừng ba mét, toàn thân ngưng tụ từ hắc khí, trên mặt mơ hồ có thể thấy được đường nét ngũ quan nhấp nhô.
Hắn mặc một chiếc hắc bào, hai mắt nhắm nghiền, dù khuôn mặt tràn đầy sương mù mờ mịt, nhưng khi Thi Đới nhìn vào, lại có thể cảm nhận được vài phần vẻ tiều tụy.
Thi Đới nhíu mày:
“...
Hắn còn tỉnh lại được không?"
“Tiên khí chưa bị hút cạn, có thể cứu."
Bạch Cửu nương t.ử vươn đuôi, u u liếc nhìn Dạ Du Thần một cái:
“Ngài xem chuyện này, ôi, thật đáng thương quá đi."
“Tiên đưa hắn về Trấn Ách Ti trước đã."
Một thanh niên áo đen đứng bên cạnh lên tiếng:
“Ta và Như Đường liên lạc với tiên gia, mượn lực của Bạch Cửu nương t.ử và Nam Hải tiên linh, có thể giúp hắn khôi phục."
Thi Đới nhìn theo tiếng nói.
Thanh niên vừa nói chuyện dáng người cao ráo, giữa mày mang theo khí thế thanh sương, dáng vẻ trầm ổn nội liễm, như một thanh đao chưa rút khỏi bao.
Đây là Trần Triệt, người giỏi về phù kê thỉnh thần.
Trần Triệt và Liễu Như Đường đều thuộc đội ngũ 【 Đạp Sa Hành 】, lúc ban đầu điều tra vụ án thiếu nữ mất tích này, hắn vì về phương Nam ăn Tết nên không có cơ hội gia nhập.
Đêm qua vừa mới tới Trường An, đã bị Liễu Như Đường giao cho trọng trách tiếp viện.
“Cũng tốt."
Liễu Như Đường xoa xoa đầu Bạch Cửu nương t.ử, chợt nhớ ra điều gì đó, cất tiếng cười khẽ:
“Trọng tài, hôm nay ta và Trần Triệt ai g-iết được nhiều nhện hơn?"
Cái đuôi rắn trắng đu đưa nhè nhẹ, thong thả nói:
“Trần Triệt g-iết được ba mươi chín con, Như Đường là ——"
Đuôi rắn vểnh lên, Bạch Cửu nương t.ử vẻ mặt đầy tự hào:
“Bốn mươi mốt con!"
Đẹp lắm!
Liễu Như Đường hất cằm, nhướng mày nhìn hắn, khóe miệng không nén nổi ý cười.
“Ừ."
Trần Triệt mỉm cười, thừa nhận một cách thản nhiên:
“Lại là bại tướng dưới tay muội."
“Nói đi cũng phải nói lại."
Không làm phiền bọn họ trò chuyện, Thi Đới thấp giọng hỏi người bên cạnh:
“Nhện đã giải quyết xong hết rồi, còn đám tín đồ và các cô nương trong thần cung thì sao?"
“Đều đã được đưa vào Trấn Ách Ti rồi."
Diêm Thanh Hoan kiên nhẫn giải thích:
“Tín đồ bị tà túy mê hoặc, hiến tế vợ con, nay đang đợi xử lý.
Còn những cô nương bị bắt tới đây, ở trong hang ổ của nhện lâu như vậy, ít nhiều cũng bị ám tà khí, cần có người trừ khử giúp họ."
“Tiếc là muội không nhìn thấy dáng vẻ của đám tín đồ kia."
Liễu Như Đường cười lạnh:
“Thật là đặc sắc tột cùng.
Sau khi biết được thân phận thật sự của 'Liên Tiên nương nương', từng kẻ một khóc lóc t.h.ả.m thiết, cầu xin tha thứ —— có cái giác ngộ này thì sao không làm sớm đi."
Ngữ khí nàng châm chọc, lời vừa dứt, bỗng nghe thấy một tiếng vo ve thanh thoát.
Tiếng vang như chuông khánh, lại như gió xuân trong lành, rơi vào bên tai, khiến tim mọi người đều xao động, như được nước sạch tẩy rửa.
