Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 167

Cập nhật lúc: 26/02/2026 19:01

Vết thương của Thi Đới ngày càng hồi phục, lại sinh long hoạt hổ ——

Thành thật mà nói, lúc nàng bị thương bị bệnh, vốn dĩ cũng vẫn luôn sinh long hoạt hổ.

Tân xuân sắp qua, Thi phủ hôm nay có một việc đại sự.

Thi Vân Thanh được đưa vào thư viện.

Sau khi hắn được đón về từ bầy sói, đã từng đi học một thời gian, tiếc là Thi Vân Thanh chí không ở đó, so với tứ thư ngũ kinh, hắn càng thích múa đao múa kiếm hơn.

Nhưng không thể cứ để hắn ở mãi trong phủ được.

Thứ nhất, đứa trẻ này đã mười ba tuổi rồi, không chỉ việc học thuộc lòng viết chữ là một rắc rối lớn, mà đôi khi ngay cả lời nói cũng không diễn đạt rõ ràng được.

Thứ hai, tính tình Thi Vân Thanh cô độc, không có lấy một người bạn cùng lứa tuổi, ở thư viện có thể giúp hắn tiếp xúc nhiều hơn với những người bạn chơi mới ——

Đây là trọng tâm trong trọng tâm mà Mạnh Kha và Thi Kính Thừa để ý.

Trường Lưu thư viện lập tại Thanh Long phường ở Trường An, Thi Đới đứng ngoài cổng chính đỏ thắm, vỗ vỗ hòm sách căng phồng của đệ đệ nhà mình:

“Phải chung sống hữu hảo với các bạn học đấy nhé.”

Thi Vân Thanh mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng.

Hắn mặc một bộ gấm bào vàng đen, lông mày sâu thẳm, sống lưng g-ầy guộc hiên ngang, giống như một thanh đao tỏa ra hàn quang lẫm liệt.

Thấp thoáng đâu đó, bên cạnh sự phiền muộn, lại lộ ra chút tủi thân đáng thương.

Thi Đới rất có thể thấu hiểu cảm giác này.

Đi học và đi làm đều là nỗi đau khó có thể chịu đựng trong cuộc đời, huống chi là sau kỳ nghỉ năm mới dài dằng dặc.

Với tư cách là người đi trước, Thi Đới vỗ nhẹ vai đứa trẻ:

“Bảo trọng.”

“Đừng không vui.”

Mạnh Kha như biến ảo thuật lấy ra một túi mứt vải, nhét vào tay Thi Vân Thanh:

“Nào, chúc Vân Thanh của chúng ta lệ (vải) tranh thượng du.”

Sau đó là Thẩm Lưu Sương lấy ra bánh hồng:

“Thị thị (hồng) đại cát.”

Không ngờ tới chứ gì, bọn họ đã có chuẩn bị từ sớm.

Thi Đới theo sát phía sau, đưa một túi kiwi khô vào lòng hắn, cười hì hì nói:

“Nào nào nào, sở hướng phi di (kiwi).”

Thi Kính Thừa cười như trăng thanh gió mát, học động tác của Mạnh Kha khẽ rung cổ tay phải:

“Mã đáo thành (cam) công.”

Trong tay hắn là một hộp bánh cam mật.

Thi Vân Thanh:

...

Với trình độ thành ngữ nghèo nàn của mình, hắn không có cách nào tham gia vào trong đó.

—— Không đúng, loại nối chữ kỳ quái này, hắn căn bản là không muốn tham gia!

Giang Bạch Ngạn đi cùng:

...

Giang Bạch Ngạn nhàn nhạt:

“Nếu có khó khăn, cứ đến tìm chúng ta là được.”

“Đối xử với các bạn học trong thư viện, phải cười nhiều vào.”

Mạnh Kha xoa xoa đầu Thi Vân Thanh:

“Biết chưa?”

Thi Vân Thanh hừ nhẹ một tiếng.

Trong mắt mực sắc cuồn cuộn, hắn không nói một lời, siết c.h.ặ.t đốt ngón tay.

Hắn từng học ở một thư viện khác, vì tính tình cô độc, lại luôn mang bộ dạng hung dữ, nên bị mọi người kính nhi viễn chi.

Lần này đổi một nơi khác, Thi Vân Thanh không ôm bất cứ kỳ vọng nào.

Học thì học thôi, một mình hắn cũng có thể sống rất tốt.

Lũ trẻ trong thư viện vừa ngây ngô vừa ồn ào, Thi Vân Thanh không có ý định kết bạn với chúng.

“Còn một việc nữa.

Nếu có ai bắt nạt đệ,” Thi Đới ngồi xổm xuống, ngước nhìn thẳng vào mắt hắn, “biết phải làm thế nào không?”

Thi Vân Thanh rất muốn thốt ra câu “đ-ánh rụng răng nó”.

Nhưng Thi Đới chắc chắn sẽ không thích.

Nhớ lại những lời đồn đại nghe được ở thư viện trước đây, Thi Vân Thanh khẽ nhếch khóe môi, trào phúng nói:

“Thao quang dưỡng... dưỡng cái gì đó?”

Thao quang dưỡng hối (giấu mình chờ thời).

Thi Đới không phủ nhận cũng không khẳng định:

“Ta kể cho đệ nghe một câu chuyện.”

“Một thanh niên đến gặp thiền sư, hỏi:

‘Thế nhân khinh ta, nhục ta, ghét ta, thì xử trí thế nào?’”

Thi Đới nói:

“Thiền sư trả lời:

‘Nhịn hắn, nhường hắn, kính hắn, đừng để ý đến hắn, ba năm sau, đệ hãy xem hắn.’”

Thi Vân Thanh bĩu môi, không lên tiếng.

Đã quen với việc có thù báo thù, xâu xé dã tính, hắn khá không thích ứng với truyền thống của nhân tộc.

Giảng giải nhường nhịn né tránh, bị người ta bắt nạt đến tận đầu rồi cũng phải kiên nhẫn đạo lý.

Trước đây, ngay cả khi những loài sói hổ hung bạo nhất xâm nhập vào lãnh địa của mình, Thi Vân Thanh đều sẽ xông lên đ-ánh một trận sống ch-ết.

Đang thầm suy tính, bỗng nhiên bị Thi Đới gõ gõ trán.

“Vẫn chưa xong đâu.”

Thi Đới hạ thấp giọng, bộ dạng già dặn:

“Nghe xong lời thiền sư, thanh niên nổi trận lôi đình, nói:

‘Láo lếu!

Ba năm trước, ông cũng nói như vậy.’”

Thi Vân Thanh ngẩn ra:

“Cái gì?”

“Ý là ——”

Thi Đới đón ánh mặt trời, chợt cười một tiếng:

“Một mực nhường nhịn chẳng có tác dụng gì cả, chỉ khiến đối phương lấn tới thôi.

Đệ nếu bị bắt nạt, cứ việc nói cho chúng ta biết, Thi phủ tất cả mọi người sẽ làm chỗ dựa cho đệ.”

Một cách nói khác hẳn với tưởng tượng, hóa thành móng vuốt của chú sói nhỏ, va đ-ập vào tim vài cái.

Lông mi nhấp nháy, đứa trẻ ngập ngừng nhìn nàng, nhanh ch.óng dời mắt đi.

“Biết rồi.”

Khóe môi nhếch lên một độ cong không dễ nhận ra, Thi Vân Thanh nhỏ giọng:

“Đệ mới không thể bị người ta bắt nạt được.”

“Đi thôi.”

Thi Kính Thừa cười nói:

“Hôm nay tan học, cha và nương sẽ đến đón con.”

Thư viện này do một vị đại nho đương triều sáng lập, trúc thụ bao quanh, ngói đen tường trắng, tĩnh mịch thanh nhã.

Thi Vân Thanh không nói thêm gì nữa, gật đầu xoay người, đúng là một thanh đao sắc lẹm đi vào bức tranh.

“Ba tháng trước bảo nó đi học, đứa trẻ này ngày ngày trăm phương nghìn kế không muốn, cùng chúng ta gây gổ.”

Nhìn xa bóng lưng dần dần đi xa của hắn, Mạnh Kha chân thành cảm thán:

“Bây giờ thực sự là lớn rồi.”

Thi Đới cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ hy vọng đệ đệ nàng đừng có trưng ra bộ mặt lạnh lùng đó, dọa chạy mất lũ trẻ khác.

“Ơ.”

Dư quang chạm phải một mảng màu đỏ thẫm, Thẩm Lưu Sương nghiêng đầu, khẽ nhướn mày:

“Như Đường ở đằng kia.”

Thi Đới nhìn theo ánh mắt nàng, quả nhiên thấy Liễu Như Đường trong bộ váy đỏ.

“Có gần mười ngày không gặp rồi nhỉ?

Chư vị sống tốt chứ?”

Liễu Như Đường vẫn phong phong hỏa hỏa như cũ, từ mái hiên nhảy vọt xuống, váy áo bay phấp phới, như hoa mộc miên nở rộ.

Đáp đất đứng vững, nàng cung kính hành lễ:

“Chỉ huy sứ, Mạnh phu nhân.”

Bạch Cửu nương t.ử rít lên vài tiếng, thò đầu thò cổ trên cổ nàng:

“Quả nhiên ở đây.

Cuối cùng cũng tìm thấy rồi.”

Liễu Như Đường đang tìm bọn họ?

Thi Đới trong phút chốc hiểu ra:

“Lại có vụ án mới sao?”

“Cũng không tính là mới.”

Liễu Như Đường cười khổ sở:

“Hay là, các huynh tỷ đi cùng ta một đoạn?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.