Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 194

Cập nhật lúc: 26/02/2026 19:08

“Cẩm Nương đã rời khỏi phòng rồi sao?”

Thi Đới ngẩng đầu, nhìn theo hướng ngón tay của nàng ấy chỉ, thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.

Cẩm Nương không còn vẻ thần kinh như lần đầu gặp mặt nữa, bà ta đang cuộn tròn người, không nói một lời ngồi trong góc đại sảnh.

Dáng người bà ta nhỏ bé, hốc mắt trũng sâu, g-ầy yếu hơn người thường rất nhiều, thân hình bọc trong lớp áo bào rộng thùng thình, trông gần như đơn bạc, linh đinh.

“Có tà ám từ cửa sổ phòng ngủ của bà ta lẻn vào."

Liễu Như Đường khẽ nói:

“Bà ta bèn ở lại đại sảnh này luôn."

Thi Đới hiểu được ý tứ ẩn giấu trong lời nói của nàng ấy:

“Nhân cơ hội này sao?"

Từ đợt tà triều đầu tiên đến nay, Cẩm Nương luôn thủ trong phòng ngủ.

Lúc này bà ta ra đại sảnh lánh nạn, chính là thời cơ tốt nhất để lục soát căn phòng đó.

Liễu Như Đường mỉm cười:

“Chính xác."

Dưới bóng tối ở góc tường, Cẩm Nương bất an thu mình lại, không hề nhận ra ba người bọn họ đang thì thầm to nhỏ.

Thi Đới cảnh giác quan sát động tác của bà ta, trong phút chốc, chợt nhìn thấy một vệt m-áu đỏ tươi nơi cửa tay áo của Cẩm Nương.

Thẩm Lưu Sương cũng chú ý tới vết m-áu:

“Bà ta bị thương sao?"

“Đúng vậy."

Liễu Như Đường nói:

“Bà ta khẳng định rằng, mình bị tà ám phá cửa xông vào c.ắ.n một cái."

Việc Cẩm Nương bị tà ám làm bị thương cũng không thể xóa bỏ hiềm nghi.

Thi Đới thầm nghĩ, nếu bà ta là tà tu, hoàn toàn có thể giả vờ bộ dạng chật vật không chịu nổi, thông qua thủ đoạn cố ý tự làm mình bị thương chảy m-áu để khiến bản thân trông giống như một nạn nhân.

Tuy nhiên ——

“Bị tà ám c.ắ.n sao?"

Nhớ tới vết thương của Giang Bạch Ngạn, Thi Đới thuận miệng hỏi:

“Như vậy có dẫn đến tà khí nhập thể, thấm vào vết thương không?"

Giống như bị ch.ó c.ắ.n một cái thì sẽ bị bệnh dại vậy.

“Tà khí nhập thể?"

Thẩm Lưu Sương khẽ cười:

“Không thể nào, yêu tà ở đây tu vi không cao.

Chỉ c.ắ.n một cái mà đã sinh ra tà khí, ít nhất cũng phải là những tà vật cao giai khó đối phó nhất."

Hai người bọn họ làm việc ở Trấn Ách Tư đã nhiều năm, đối với việc này vô cùng có kinh nghiệm.

Liễu Như Đường kiên nhẫn giải thích:

“Muội cứ yên tâm.

Yêu tà không phải là độc vật, tà khí vô ảnh vô hình, không ngưng tụ thành thực thể, không dễ dàng bám dính như vậy đâu."

Tà vật cao giai.

Như vừa nắm bắt được manh mối gì đó, tâm thần Thi Đới khẽ động.

Nàng dám khẳng định, trong quỷ đả tường, nàng chưa từng thấy loại yêu tà ở đẳng cấp này.

Nghĩ lại cũng đúng, nàng, Ngu Tri Họa và Vệ Tiêu, không một ai bị tà khí xâm thực cả.

Vậy còn Giang Bạch Ngạn ——

“Như Đường tỷ tỷ."

Im lặng một lát, Thi Đới bỗng nhiên hỏi:

“Khách sạn Quân Lai xảy ra chuyện như vậy, không ít khách nhân đã từng bị thương đúng không?"

Liễu Như Đường gật đầu:

“Ừm.

Có chuyện gì sao?"

Hàng mi khẽ run rẩy trong giây lát.

Nhịp tim loạn mất vài nhịp, một suy đoán hoang đường hiện lên trong đầu, Thi Đới khẽ giọng nói:

“Trong số họ... có bất kỳ vết thương của ai bị tà khí làm ô nhiễm không?"

Câu hỏi này được thốt ra, mang theo sự bồn chồn lo lắng mà chỉ mình Thi Đới biết rõ.

Câu trả lời nhận được nằm trong dự liệu.

“Tất nhiên là không."

Liễu Như Đường nói:

“Tà tu đứng sau màn không phải là cao thủ, trận pháp lập hạ cũng không dẫn tới được tà vật quá mạnh."

Nàng ấy cảm thấy lạ lùng, liếc mắt nhìn sang:

“Sao đột nhiên muội lại hỏi chuyện này?"

Cổ họng Thi Đới khô khốc, đầu óc có chút hỗn loạn.

“Không có gì ạ."

Thi Đới nói:

“Muội từng đọc trong thoại bản, thấy có những tình tiết tương tự như vậy."

Ngay cả những thường dân trong khách sạn cũng không xuất hiện tình trạng tà khí ăn mòn c-ơ th-ể.

Thần sắc nàng thu liễm, mím môi suy nghĩ, huống chi là Giang Bạch Ngạn vốn có linh khí.

Ồ, hắn còn là một người cá, bẩm thể vốn mạnh mẽ hơn nhân tộc rất nhiều.

Vậy thì, vết thương trên người Giang Bạch Ngạn rốt cuộc là chuyện gì?

“Truyện kể đều là hư cấu thôi, không thể coi là thật được."

Liễu Như Đường không biết tâm tư của nàng, tính tình vốn hào sảng:

“Mấy văn nhân viết sách đó cũng chưa từng tận tay đi bắt tà ám bao giờ."

“Cũng đúng ạ."

Thi Đới thuận theo lời nàng ấy mà hỏi:

“Nếu muốn giống như trong thoại bản, để tà khí nhập thể thì sao?

Ngoài việc bị tà vật cao giai làm bị thương, còn có thủ đoạn nào khác không?"

“Ta từng gặp qua một tà tu."

Thẩm Lưu Sương nói:

“Hắn lấy việc hành hạ người khác làm vui, trực tiếp rót tà khí trong c-ơ th-ể mình vào vết thương của người khác —— như thế, vết thương sẽ lập tức bị xâm nhiễm."

Nàng ấy nói xong cũng không quên dặn dò:

“Tà tu đa số đi theo con đường bàng môn tả đạo, coi mạng người như cỏ r-ác.

Muội sau này gặp phải, nhất định phải đề phòng nghiêm ngặt."

“Đó là đương nhiên rồi ạ."

Thi Đới theo thói quen nở một nụ cười, khéo léo chuyển đề tài:

“Chúng ta mau đến phòng Cẩm Nương thôi.

Nếu lát nữa bà ta quay lại phòng thì sẽ phiền phức lắm."

Cẩm Nương là đầu bếp của khách sạn, được sắp xếp có chỗ ở riêng.

Ba người tranh thủ thời gian, đi tới phòng ngủ của Cẩm Nương nằm ở góc hành lang.

Thi Đới âm thầm sắp xếp lại suy nghĩ.

Có thể khẳng định, tà khí nơi vết thương của Giang Bạch Ngạn tuyệt đối không đến từ bất kỳ con yêu tà nào trong quỷ đả tường.

Thi Đới không ngốc, sau khi loại bỏ giả thuyết này, suy đi tính lại, chỉ còn lại một khả năng duy nhất.

Giang Bạch Ngạn ở cùng tà tu suốt nhiều năm, ít nhiều cũng biết chút tà pháp ——

Vệt m-áu kia cùng tà khí bên trong, là do chính hắn tự mình rót vào.

Nàng không kìm được mà cảm thấy kinh hãi.

Hắn điên rồi sao?

Mạo hiểm tính mạng để bản thân bị tà khí xâm thực?

Giang Bạch Ngạn làm vậy là vì cái gì?

Một khi đã vén mở một góc của tảng băng trôi, nhiều điều kỳ quái hơn cũng theo đó mà lộ ra.

Lúc ở trong bếp, Giang Bạch Ngạn khẳng định mình bị mèo cào mấy cái.

Thi Đới lúc đó nghe xong ngẩn ra, tuy thấy kỳ lạ, nhưng trong bếp chỉ có một mình Giang Bạch Ngạn, không thấy bóng dáng nào khác.

Nàng còn từng nghĩ, nếu không có mèo cào, chẳng lẽ lại là Giang Bạch Ngạn tự mình làm sao.

Giờ xem ra, thật sự có khả năng là hắn tự mình làm thật.

Thi Đới gãi gãi lòng bàn tay mình.

Nàng không quên, lúc đó nàng muốn xem vết cào trên mu bàn tay của Giang Bạch Ngạn, nhưng hắn lại có ý che giấu.

Thi Đới chỉ nghĩ hắn dè dặt nên không để tâm nhiều.

“Là ở đây."

Liễu Như Đường dừng lại trước một cánh cửa:

“Phòng của Cẩm Nương."

Thi Đới hoàn hồn, nhìn vào ổ khóa nhỏ trên cửa gỗ:

“Chúng ta vào bằng cách nào?"

Chẳng lẽ phải cưỡng ép phá khóa sao?

Liễu Như Đường cười đắc ý:

“Xem ta đây."

Nàng ấy chạm tay vào sợi dây chuyền rắn trắng trên cổ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.