Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 251

Cập nhật lúc: 26/02/2026 20:08

“Bảo bối ngoan."

Cô nương trẻ tuổi cách bà không xa hiền từ giơ tay, vuốt ve sau gáy cương thi nhà mình, giọng điệu u u:

“Ngươi có diện mạo mới để diện rồi."

Người đàn ông lông mày cứng cỏi, từ đầu đến cuối không nói một lời khẽ vuốt cằm, phá lệ lên tinh thần, quan sát hai con mao cương vạm vỡ sau lưng.

Bọn họ đều là những tay già đời lăn lộn trên giang hồ, những năm qua, nỗi khổ cực của việc đuổi xác chỉ có chính mình mới hiểu.

Bởi vì diện mạo quái dị đáng sợ của cương thi, bọn họ từng bị mỉa mai ác ý, từng bị quán trọ đuổi ra khỏi cửa, cũng từng bị vô số bách tính sợ hãi và chê bai.

Kẻ biết biến thông thì trước khi ra ngoài đội nón che mặt cho cương thi.

Kẻ tính tình cố chấp thì dứt khoát đoạn tuyệt vãng lai với người ngoài, chuyên tâm tu hành.

Lâu dần, người đuổi xác trở thành đại từ thay thế cho sự không hòa nhập trong mắt thế tục, nhắc đến thường phải nhận xét một câu “kẻ quái dị."

Khắp nơi chúc mừng, khua chiêng gõ trống.

Từ hôm nay trở đi, cương thi của bọn họ đã có một khuôn mặt bình thường rồi!

Họa bì yêu có mặt tại đây không chỉ có mình A Xuân, nhã gian nhanh ch.óng trở nên náo nhiệt.

Cương thi và họa bì yêu đều là yêu tà nổi danh, ở Đại Chiêu có thể khiến trẻ con nín khóc đêm, hai bên gặp nhau, lý sở đương nhiên trở thành ——

Sau khi so sánh tỉ mỉ, Thi Đới đưa ra kết luận.

Không sai được, chính là đại hội giao lưu làm đẹp.

Cương thi lần lượt được trang điểm, những người đuổi xác quét sạch vẻ uể oải.

Có người hăng hái đứng xem tay nghề của họa bì yêu, có người bắt chuyện với Tống Ngưng Yên, nảy sinh tò mò với phi cương.

“Nó là ta gặp được trong một ngôi mộ cổ."

Ngón tay phải khẽ móc, Tống Ngưng Yên thấp giọng:

“Đi."

Lời vừa dứt, phi cương từ cửa sổ nhảy vọt ra ngoài, chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, đã lên đến mái hiên của một lầu các khác.

Không chỉ người đuổi xác, các Dạ Du Thần cũng liên tục kinh thán.

Thập Tứ trợn tròn hai mắt:

“Oa ——"

Thập Ngũ theo sát phía sau:

“Hảo ——"

Thập Lục hạ màn hoàn mỹ:

“Nhanh ——!"

Mười sáu quầng bóng đen hâm mộ run rẩy loạn xạ.

Cảm nhận được bầu không khí nhiệt liệt trong nhã gian, phi cương xoay người quay lại, đứng bên cạnh Tống Ngưng Yên.

Được khen nên vui mừng, nó hất cằm lên, trên khuôn mặt cương nghị lạnh lùng hiện ra một tia ý cười.

“Cương thi không thể điều khiển quá lâu, không so được với các vị tiên gia chu du bốn bể."

Một người đuổi xác nói:

“Hồi nhỏ ta có phúc được thấy Dạ Du Thần, nhớ rõ các vị tiên gia thân cao mấy chục thước, mà nay vì sao……"

Nói đoạn lại thấy không thể tin nổi, Dạ Du Thần tồn tại trong những thần thoại lưu truyền từ cổ chí kim, là tiểu tiên sống hàng nghìn hàng vạn năm, thế mà lại có thể bị lôi kéo vào hội này, quả thực là ly kỳ.

Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, ông ta có được tính là……

đang làm công cùng với thần tiên không?

Tốt lắm, đủ để khoe khoang cả đời!

Thuê Dạ Du Thần, Thi Đới đối với việc này hoàn toàn thản nhiên.

Thiên đạo lại không phát lương cho chúng, muốn ăn bánh hồ, tiền phải tự mình kiếm lấy ——

Hơn nữa, mảnh vỡ Thiên đạo còn đang nằm ở nhà nàng kia kìa.

Bị người đuổi xác hỏi đến, A Nhất ngẩng đầu lên từ bàn thức ăn phong phú đủ loại.

Chưa từng nếm qua mỹ vị bực này, cho tận đến bây giờ, các Dạ Du Thần vẫn đang ăn uống.

Rất hạnh phúc, rất thỏa mãn, cảm ơn Lâm Tiên Các, cảm ơn Thi Đới và Mạnh Kha.

“Chúng ta do linh khí trời đất hóa thành, bản thân là một luồng khí."

A Nhất ôn hòa nói:

“Vốn không có hình thể, có thể tùy ý biến hóa."

A Nhị tốc độ nói cực nhanh:

“Giống như thế này này."

Thức ăn Dạ Du Thần ăn vào sẽ chuyển hóa thành linh khí trong c-ơ th-ể.

Nó ăn no uống say, linh khí tràn trề sắp trào ra ngoài, vỗ vỗ bụng, hóa thành một quả cầu đen nhỏ.

Cỡ lòng bàn tay, tròn vo, lăn lộn lung tung trên ghế không kiêng nể gì:

“Ta chợp mắt một lát, các ngươi ăn xong thì gọi ta."

A Nhất:

……

Với tư cách là nhân vật kiểu huynh trưởng trong đám Dạ Du Thần, A Nhất giữ vững phong độ, mỉm cười lịch sự:

“Chính là như vậy."

R-ượu ủ của Lâm Tiên Các lúc mới vào miệng không làm người ta say, mấy chén xuống bụng, cơn say cuộn trào khiến đầu óc choáng váng.

Nhờ phúc của nó, trong nhã gian bỗng chốc như “quần ma loạn vũ".

Họa bì yêu thi triển hết kỹ năng, mắt phượng mày lá liễu đều trở thành những tiểu xảo dễ như trở bàn tay, khuôn mặt cương thi biến ảo khôn lường, không diện mạo nào không là nghiêng nước nghiêng thành.

Những người đuổi xác vạn phần ủng hộ:

“Thần hồ kỳ kỹ!"

Người đuổi xác uống đến độ tận hứng, điều khiển cương thi đi lại thoăn thoắt trong thành Trường An, thỉnh thoảng lại “kim kê độc lập" nhảy lên ngọn cây, rất có phong phạm đại hiệp.

Các Dạ Du Thần vỗ tay bôm bốp:

“Oa ——!"

Dạ Du Thần không chịu thua kém, ngưng tụ hình thể thiên biến vạn hóa, bị mấy họa bì yêu khẽ chạm nhẹ một cái, giống như xấu hổ, sương đen quanh thân cuộn trào không ngừng.

Các họa bì yêu rụt rè:

“Có thể biến thành mèo và thỏ được không?"

Thế là bên cạnh bàn xuất hiện tám con mèo bụng tròn vo và tám con thỏ đen thùi lùi.

Thi Đới hiểu rồi:

“Đây là trò chơi “Kỳ tích Cương Cương", “Nhảy một cái" và “Nặn đất sét".”

Tinh quái Đại Chiêu quả nhiên có nhiều niềm vui.

Thi Đới rất không có tiền đồ mà bị cám dỗ, gia nhập đại quân khen ngợi:

“Giỏi quá!

Có thể biến thành rồng không?"

A Nhất xung phong đi đầu, bay v.út lên không, cùng với A Nhị, A Tam lần lượt tổ hợp thành đầu rồng, mình rồng và đuôi rồng.

Thi Đới cùng các họa bì yêu nhất tề vỗ tay.

Nhấp một ngụm r-ượu hổ phách, khóe mắt Thẩm Lưu Sương liếc nhanh.

Quả đúng như dự liệu.

Giang Bạch Ngạn đang nhìn chiếc áo choàng lông thỏ trắng muốt kia.

R-ượu qua ba tuần, yến tiệc kéo dài đến giờ Hợi đêm mới kết thúc.

Chờ sau khi chốt xong các điều khoản hợp tác kinh doanh, tất cả khách khứa tản đi, Thi Đới quấn c.h.ặ.t áo choàng, lên xe ngựa trở về Thi phủ.

Nàng có uống chút r-ượu, đang trong trạng thái hơi say, vừa định về phòng nghỉ ngơi, bỗng nhiên bị Mạnh Kha gọi lại.

“Đới Đới."

Đứng bên cạnh Thi Kính Thừa, Mạnh Kha vẫy tay với nàng:

“Lại đây."

Thi Đới mờ mịt tiến lên:

“Có chuyện gì vậy ạ?"

Mạnh Kha muốn nói lại thôi, nhìn quanh quất bốn phía.

Đêm đã khuya, Thẩm Lưu Sương, Thi Vân Thanh và Giang Bạch Ngạn đều đã về phòng, ba người bọn họ đứng dưới hành lang, một mảnh tĩnh mịch.

“Hậu thiên là Tết Nguyên tiêu, phải ra ngoài ngắm hoa đăng."

Cùng Thi Kính Thừa nhìn nhau một cái, Mạnh Kha thấp giọng:

“Bậc trưởng bối chúng ta không tiện ép buộc, con nhớ mời Bạch Ngạn đi cùng.

Nếu nó từ chối……"

Lời đến đầu môi, lại không biết phải nói tiếp thế nào.

Thi Đới nhạy bén nhận ra điểm không đúng:

“Sao thế ạ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.