Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 312
Cập nhật lúc: 26/02/2026 22:05
Tạ Ngũ Lang nghe theo ngay, vội vã nhận lấy, không quên gật đầu khom lưng:
“Đa tạ Sương tiểu thư!"
Vị Tạ Ngũ Lang này lần đầu tiên xuất hiện, Thi Đới hoàn toàn không hiểu gì về ông ta, không tránh khỏi tò mò:
“Tạ quản gia và Diệp phu nhân gặp nhau khi nào vậy?"
“Thi tiểu thư."
Tạ Ngũ Lang nhớ rõ thân phận của nàng, cung kính đáp lời:
“Sau biến cố địa ngục, tôi chỉ một lát sau đã gặp phu nhân rồi."
Ông ta có chút hối hận:
“Trách tôi, không bảo vệ được phu nhân."
Nói xong lời này, Tạ Ngũ Lang rùng mình một cái, cuối cùng không nhịn được tự lẩm bẩm:
“Cái nơi quỷ quái này, khi nào chúng ta mới có thể ra ngoài?"
Thi Đới lướt nhìn qua ông ta một lượt.
Ngũ quan bình thường, lông mày kiếm mắt dài, nhìn dáng vẻ chắc khoảng ba mươi tuổi.
Trong ảo cảnh, mỗi người đều có thể là hung thủ, Thi Đới mỉm cười lịch sự, vờ như vô ý hỏi:
“Tạ quản gia năm nay bao nhiêu tuổi?"
Tạ Ngũ Lang thật thà trả lời:
“Ba mươi."
Ba mươi tuổi.
Đặt vào mười tám năm trước, mới chỉ có mười hai tuổi.
Cái này... không thể làm Trảm Tâm Đao được chứ?
Thẩm Lưu Sương tiếp lời:
“Tạ quản gia vẫn luôn làm việc ở phủ Bách Lý sao?"
“Chỉ mới làm được hai năm."
Tạ Ngũ Lang bôi thu-ốc mỡ vào lòng bàn tay, đau đến nhe răng trợn mắt, cố gắng đáp lại:
“Tôi và quản gia tiền nhiệm là họ hàng, mẫu thân ông ấy bệnh nặng nên đã tiến cử tôi tới."
Bách Lý Thanh Chi thấy ông ta đau đến mức mồ hôi đầm đìa, liền thay ông ta nói tiếp:
“Tạ quản gia làm việc chưa bao giờ khiến người ta phải lo lắng, hai năm qua đã lo liệu việc trong nhà đâu vào đấy."
Nàng dừng lại một chút, cong mắt trêu chọc:
“Vì chuyện này mà ngay cả việc hôn sự cũng không có thời gian để bàn tới đấy."
Tạ Ngũ Lang nghe vậy hơi thẹn thùng:
“Thanh Chi tiểu thư, đừng đem tôi ra làm trò cười nữa."
Thi Đới hiểu ra:
“Còn Thanh Nhi thì sao?"
“Thanh Nhi mới đến được nửa năm."
Bách Lý Thanh Chi toét miệng cười:
“Ta giúp nhị tẩu chọn đấy.
Trong đám nha hoàn, nàng ấy là người thông minh lanh lợi nhất, rất thạo việc."
Nhìn qua tất cả những người có mặt, vị thiên kim đại tiểu thư Bách Lý Thanh Chi được cưng chiều này lại là người bình tĩnh nhất.
Ngay cả Tạ Ngũ Lang cao lớn vạm vỡ cũng mặt không còn chút m-áu, nàng ngược lại vẫn cười như thường, mang theo chút chế giễu lơ đãng.
Hồi lâu sau, Thẩm Lưu Sương lên tiếng:
“Thím."
Nàng không ngốc, những manh mối Thi Đới nhìn ra được, Thẩm Lưu Sương tự nhiên cũng ý thức được.
Làm việc ở Trấn Ách Tư nhiều năm, Thẩm Lưu Sương quen thói đi thẳng vào vấn đề.
Nay người tộc Bách Lý ch-ết t.h.ả.m quá nửa, nàng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề hỏi Diệp Vãn Hành:
“Có phải bà biết điều gì đó không?"
Không hổ là Lưu Sương tỷ, thật có khí phách.
Thi Đới trong lòng giơ ngón tay cái cho nàng.
Diệp Vãn Hành run lên.
Chịu đựng sự dày vò cả về tinh thần lẫn thể xác, trên người bà ta không còn thấy một chút sự ung dung nào như lúc mới gặp.
Tựa như đã đến bờ vực sụp đổ, môi Diệp Vãn Hành run rẩy, đáy mắt càng thêm đỏ.
“Cứu với..."
Lâu sau, bà ta khép đôi mắt lại, một giọt nước mắt thuận thế trào ra:
“Cứu ta với."
Thanh Nhi ở bên cạnh bà ta ngẩn ra:
“Phu nhân?"
“A Sương, xin lỗi cháu."
Diệp Vãn Hành đột nhiên mở mắt, tơ m-áu dưới đáy mắt như một tấm lưới.
Bà ta nghiến răng gằn giọng:
“Chuyện của cha mẹ cháu, là bọn họ..."
Một mảnh tĩnh mịch.
Không ai lên tiếng, chỉ có Thẩm Lưu Sương thần sắc nhạt nhẽo, hàng mi dài phủ xuống bóng đen u ám:
“Bọn họ?"
Diệp Vãn Hành nói:
“Cha cháu làm người cương trực nghiêm minh, bọn họ... bọn họ không kiếm chác được lợi lộc gì, nên muốn thay thế vị trí đó."
Thi Đới nín thở, nhìn Thẩm Lưu Sương một cái.
Người sau mặt không đổi sắc, mắt phượng dài hẹp như đao.
“A Tiêu và A Cẩn say mê hưởng lạc, thường xuyên bị cha cháu quở trách.
A Lương xuất thân từ phân gia, nhưng dã tâm cực lớn, quyết tâm leo lên trên."
Diệp Vãn Hành nhắm mắt lại:
“Chuyện t.a.i n.ạ.n thuyền là do bọn họ một tay vạch ra."
Thẩm Lưu Sương:
“Chỉ có bọn họ?"
Ý tứ sâu xa không thể rõ ràng hơn.
Diệp Vãn Hành tránh né ánh mắt của nàng:
“Ta... ta có biết một số ngọn ngành trong đó."
Thi Đới hạ lông mày:
“Chỉ là 'biết' thôi sao?"
Nhìn phản ứng của Diệp Vãn Hành, tuyệt đối không phải hỏi lòng không thẹn.
“Ta và A Hoành, cũng ——"
Diệp Vãn Hành đột ngột ngẩng đầu, giống như đang nói với Thẩm Lưu Sương, cũng giống như đang sám hối thổ lộ với ai đó:
“Ta chỉ là lúc bọn họ bàn bạc, nghe lỏm được vài câu thôi."
Giọng bà ta khản đặc, gần như cuồng loạn:
“Ta đã nói hết rồi!
Chẳng lẽ ngươi còn muốn đuổi cùng g-iết tận ta sao?"
Thanh Nhi bị bà ta dọa cho một trận, muốn tiến lên đỡ nhưng lại rụt tay lại đầy sợ hãi.
Thi Đới tức khắc ngộ ra, lời này là nói với hung thủ đứng sau màn.
Người đó không biết chừng đang trốn ở xó xỉnh nào đó nhìn trộm nơi này, hoặc giả, chính là ở giữa bọn họ.
Thẩm Lưu Sương trầm ngâm:
“Chuyện này có quan hệ gì với Trảm Tâm Đao?"
Sống lưng Diệp Vãn Hành sụp xuống.
Im lặng hồi lâu, bà ta thấp giọng nói:
“Thôi Ngôn Minh, chính là Trảm Tâm Đao."
Thôi Ngôn Minh, vị Thứ sử ch-ết đuối mười mấy năm trước.
Thi Đới tâm niệm khẽ động.
“Hả?"
Nhiếp Trảm không nén được lòng:
“Thứ sử không phải đã ch-ết rồi sao?
Kẻ g-iết người hôm nay là ai?"
Đến cả Tần Tửu Tửu vốn dĩ ít lời cũng cau mày lên tiếng:
“Sao bà biết ông ta là Trảm Tâm Đao?
Thân phận của Trảm Tâm Đao chẳng phải không ai biết sao?"
Cổ Diệp Vãn Hành cúi thấp, bóng tối trên mặt như mây mù, nhìn không rõ.
Bà ta đáp một cách không còn chút sức lực:
“Chuyện Thôi Ngôn Minh 'uống r-ượu rơi xuống hồ' là do A Cẩn đẩy xuống đấy."
Thôi Ngôn Minh ch-ết vì đuối nước, Bách Lý Cẩn tương ứng chính là Huyết Trì địa ngục.
Tầm mắt lướt qua những đầm m-áu sâu không thấy đáy, Thi Đới mím môi.
Nhân quả báo ứng, chẳng qua cũng chỉ như thế mà thôi.
“Từ sau khi đại ca đại tẩu qua đời, Thôi Ngôn Minh luôn nắm thóp chuyện này không buông, đã điều tra đến tận nhà Bách Lý."
Diệp Vãn Hành nói:
“Bọn họ sao có thể để ông ta điều tra tiếp được?"
Bắp chân truyền đến cơn đau dữ dội, bà ta khẽ rên rỉ, siết c.h.ặ.t ống tay áo:
“Sau khi đẩy Thôi Ngôn Minh xuống hồ, bọn họ đã lục soát từ trong ra ngoài phủ Thôi một lượt."
“Trực tiếp lục soát sao?"
Thi Đới hỏi:
“Không sợ làm kinh động đến những người khác trong phủ à?"
“Trong phủ Thôi Ngôn Minh không có gia nhân, chỉ có mấy đứa trẻ được ông ấy nhận nuôi, lúc đó đều đã đi ngủ hết rồi."
