Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 328

Cập nhật lúc: 26/02/2026 22:08

“Thần."

Bách Lý Hồng làm ngơ trước tất cả, lẩm bẩm tự nói:

“Thần là......"

Lão vừa dứt lời, chân trời truyền đến một tiếng chuông vang.

Tiếng chuông phiêu đãng, huyền âm l.ồ.ng lộng ——

Chỉ trong nháy mắt, linh áp che trời lấp đất, giáng xuống đỉnh đầu mấy người!

Đây là linh khí cường hãn mà Thi Đới chưa từng thấy bao giờ.

Nặng tựa Thái Sơn đè đỉnh, giống như Phật Đà giáng thế, giáng xuống bàn tay khổng lồ nghiêng núi đổ biển.

Thi Đới phản ứng cực nhanh, dùng mấy lá Thần Hành phù, giúp bốn người kịp thời lui tránh.

“Cẩn thận!"

Thanh niên vạm vỡ đang áp giải Mạc Hàm Thanh hét lớn:

“Nhìn lên trời đi!"

Trên trời?

Thi Đới ngửa cổ lên, bên tai ù đi một tiếng.

Bạch Ngọc Kinh, nơi thần minh dạo bước.

Đỉnh vòm mây lành cuồn cuộn, bị ráng chiều chiếu rọi thành năm tầng màu sắc rực rỡ, sặc sỡ lóa mắt.

Tiếng tụng kinh mơ hồ truyền đến từ ngoài cõi thiên ngoại, tiếng động càng lúc càng lớn.

Giọng tụng kinh niệm chú lần lượt tăng thêm, một đạo, mười đạo, trăm đạo, cho đến khi trở thành vô số lời mê sảng khiến đầu óc choáng váng, từng tiếng lọt vào tai, từng câu tựa lưỡi đao.

Bị tiếng ồn làm cho tâm phiền ý loạn, Thi Đới cảm thấy không ổn, bịt c.h.ặ.t tai lại.

Khắc sau, tiếng động im bạt, giữa tầng mây hiện ra hai bóng người mờ ảo.

Thi Đới hơi nheo mắt lại, nhíu mày.

Bóng người m-ông lung, thể thái còn lớn hơn cả ngọc lầu, giống như hai tòa núi sừng sững không đổ.

Bọn họ được ngưng kết từ ánh sáng vàng dịu nhẹ, nhìn qua là một nam một nữ, giữa chân mày có một điểm đỏ thẫm, mặc hoa phục rườm rà, đầu đội trang sức vàng ch.ói mắt.

Bị linh tuyến trói lại, Bách Lý Hồng hớn hở ra mặt:

“Tiên quân, Tiên t.ử!"

Đây là thần tiên trong lòng Bách Lý Hồng sao?

Sơ qua quan sát hai bóng hình khổng lồ kia, rất không hợp lúc, Thi Đới nghĩ đến những ngọn núi chất đầy các công trình trái phép.

Mọi sự vật trong Bạch Ngọc Kinh đều không giống như vẻ bề ngoài, trong cây ngọc mọc đầy nhãn cầu, quỳnh lầu được cấu trúc từ xương m-áu, không biết hai vị “thần" này, dưới lớp ánh sáng vàng kia là hình dạng thế nào.

“Thú vị đấy."

Trận sư váy đỏ vui mừng cười rộ lên, hai mắt sáng rực:

“Hai tên này, thực lực mạnh hơn một chút."

Vừa nãy vây g-iết Bách Lý Hồng, nàng mới vừa khơi dậy chút hứng thú thì đối thủ đã hết chiêu rồi.

Vị thần trong Tâm Ma cảnh chắc hẳn sẽ thú vị hơn.

Hai tôn cự thần lơ lửng trên không trung, chân đạp mây lành ngũ sắc.

Vị nữ tiên bên trái giơ cao cánh tay phải, chậm rãi vung xuống.

Trong lòng bàn tay linh khí mịt mù, hóa thành vô số chưởng ấn, sát tâm không hề che giấu, nặng nề rơi xuống.

Ngón tay Trận sư váy đỏ chợt động, từng sợi linh tuyến sắc lẹm như đao, sải bước tiến lên đón đ-ánh.

Thi Đới cũng tung ra Ngũ Lôi phù, tia điện như mũi tên b-ắn đi.

Chưởng ấn bị xuyên thủng, ầm ầm vỡ vụn.

Chớp mắt nữa, Thi Đới hít sâu một hơi khí lạnh.

Cự chưởng vỡ vụn, hóa thành hàng ngàn vạn chi thể đầm đìa m-áu tươi, giống như mưa m-áu rào rạt rơi xuống, văng đầy đất.

M-áu tươi lênh láng, hội tụ thành từng dòng suối nhỏ, thấm vào lòng đất lát bằng ngọc trắng.

Ngay cả Diêm Thanh Hoan vốn dĩ đã quen nhìn xác ch-ết, cũng không khỏi khóe miệng giật giật:

“Cái này...

Bách Lý Hồng rốt cuộc đã trải qua những gì?"

Tâm ma của lão cũng quá mức quỷ dị rồi!

Mạc Hàm Thanh trầm ngâm:

“Có lẽ là Lăng Tiêu quân."

Diêm Thanh Hoan vểnh tai lên:

“Lăng Tiêu quân?"

Hắn nghe Thi Đới suy đoán về động cơ g-iết người của Mạc Hàm Thanh và những người khác.

Bình tâm mà xét, Diêm Thanh Hoan cảm thấy bọn họ thuộc về thay trời hành đạo.

Đây là một vị tiểu thiếu gia lớn lên nhờ đọc thoại bản hiệp nghĩa, từ nhỏ đã hướng tới việc trừng trị gian ác, vì vậy đối mặt với kẻ g-iết người như Mạc Hàm Thanh, không hề nảy sinh một tia khinh thường hay coi rẻ nào.

Lúc này nhìn nàng, vẻ mặt đầy sự tò mò háo hức.

Mạc Hàm Thanh nhìn hắn hai cái, im lặng một lát:

“Vùng Giang Nam này chẳng phải có rất nhiều người coi Lăng Tiêu quân là thần minh sao?

Theo ta được biết, Bách Lý Hồng vô cùng để tâm đến Lăng Tiêu quân."

Nàng làm thị nữ bên cạnh Diệp Vãn Hành, cộng thêm việc giám sát hằng ngày, biết không ít chuyện liên quan đến nhà Bách Lý.

Diêm Thanh Hoan thuận thế hỏi:

“Để tâm đến mức nào?"

“Ta nghe Bách Lý Hồng và Diệp Vãn Hành từng nhắc đến người này."

Mạc Hàm Thanh nói:

“Khi nhắc đến Lăng Tiêu quân, Diệp Vãn Hành đã dùng từ 'bái hội'."

Cặp vợ chồng này là hào tộc tuyệt đối ở Giang Nam, có ai đáng để bọn họ hạ mình đi “bái hội" chứ?

“Bách Lý Hồng quen biết Lăng Tiêu quân, còn định đi gặp ông ta?"

Diêm Thanh Hoan nảy ra ý tưởng:

“Chẳng lẽ, Bách Lý Hồng muốn giống như ông ta thành thần sao?"

Hắn nói xong lại thấy không đúng:

“Nhưng bản thân Lăng Tiêu quân không phải là thần mà...

Bách Lý Hồng thật sự tin có thể đăng tiên?"

Ngay cả đứa trẻ năm tuổi cũng biết rõ, tu tiên là chuyện lừa bịp trong thoại bản.

“Ai biết được."

Mạc Hàm Thanh thanh thản mỉm cười, nhìn ra xa nam t.ử đang bị linh tuyến trói buộc, tông giọng dần trở nên lạnh lẽo:

“Có lẽ là vì Bách Lý Hồng đã có được tất cả những gì có thể có được trên thế gian này, nên lại mưu cầu nhiều hơn nữa."

Tiền bạc, quyền thế, đao pháp vang danh cửu châu, Bách Lý Hồng đều có tất cả.

Lão sẵn sàng vì vị trí gia chủ mà g-iết hại nhiều người vô tội, có thể thấy dã tâm cực lớn, là một kẻ tiểu nhân hám lợi, không từ thủ đoạn.

Chỉ là...

Bách Lý Hồng và vị Lăng Tiêu quân chỉ xuất hiện trong lời đồn đại kia, rốt cuộc có liên can gì?

Ở bên kia, vội vàng tránh né m-áu tươi b-ắn tung tóe, Thi Đới vững vàng thân hình:

“Chia ra giải quyết?"

Thế công của nữ tiên vừa dừng lại, nam tiên lập tức kết ấn niệm chú, ánh sáng vàng như tiễn, từ trên trời rơi xuống.

Bọn họ không thể mãi ở thế bị động, phải đ-ánh nhanh thắng nhanh.

“Chúng ta bên trái, các vị bên phải."

Thẩm Lưu Sương gật đầu:

“Tâm ma quỷ quyệt, vạn phần cẩn thận."

Nàng và Trận sư váy đỏ kề vai chiến đấu bấy lâu nay, đã có sự ăn ý với nhau, tiếp tục hiệp lực là sự phân bổ có lợi nhất.

Thi Đới gật đầu:

“Mọi người cũng vậy."

Bên phải là nam tiên.

Lão vẫn đang kết ấn, sáu ngón tay trên tay phải lật đi lật lại biến hóa, mỗi lần vê ngón tay đều có ánh sáng vàng b-ắn ra.

Thi Đới quay đầu nhìn Giang Bạch Ngạn:

“Tiến lại gần lão ta một chút?"

Vung kiếm c.h.é.m đứt kim mang, Giang Bạch Ngạn đáp:

“Ừm."

Cự thần lơ lửng trên không trung, cách bọn họ còn khá xa, dáng vẻ cúi mày nhìn xuống chúng sinh khiến hắn khẽ nhếch khóe miệng.

Thần phật đều ngụy tạo, nhìn thì cao cao tại thượng, bên trong toàn là xương thịt mục nát.

Đúng như lời Trận sư váy đỏ nói, hai vị ngụy thần này thực lực rất mạnh, lúc này hiện hình, vừa vặn để hắn giải sầu, xoa dịu nỗi bực bội không tên kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.