Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 332

Cập nhật lúc: 26/02/2026 22:09

“Lăng Tiêu Quân..."

Trận sư váy đỏ nheo mày:

“Người này không đơn giản."

Trong lúc mấy người đang trò chuyện, bóng vàng dần tiến lại gần.

Đồn rằng Lăng Tiêu Quân không để lộ tướng mạo, thế nên bóng người này vô cùng m-ông lung, giống như một cụm sương mù tụ lại.

Không ai dám xem thường hắn ta.

Khi hắn ta tiến đến gần, cảm giác áp bách mãnh liệt khiến người ta gần như nghẹt thở, ngay cả Thẩm Lưu Sương cũng không khỏi mặt mũi tái nhợt.

“Bản thể tâm ma."

Thi Đới hỏi:

“Là hắn ta sao?"

“Đ-ánh đơn lẻ, chúng ta không thắng nổi hắn ta đâu."

Trận sư váy đỏ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

“Cùng xông lên đi?

Đ-ánh gục hắn ta, tâm ma sẽ được giải."

Nàng không hy vọng có thể giao lưu thân thiện với vị “Lăng Tiêu Quân" này.

Tà túy trong tâm ma cảnh mỗi đứa đều khó đối phó, không có lý trí, chỉ còn lại sự xung động muốn g-iết ch.óc.

Lăng Tiêu Quân với tư cách là nguồn gốc của tâm ma, chỉ sợ là còn điên cuồng hơn.

Vị Tiên Quân toàn thân ánh kim bước vào phàm trần, áo nhẹ thắt lưng lỏng, vạt áo bay bay.

Trường thương trong tay Lăng Tiêu Quân rung lên.

Giang Bạch Ngạn:

“Ta đi dò xét."

Hắn không cho đối phương cơ hội phản ứng, mũi kiếm lướt nhanh, trực chỉ yếu hại nơi cổ họng Lăng Tiêu Quân.

Kiếm khí như cầu vồng, nhanh như chớp giật.

Trong nháy mắt, Đoạn Thủy đã đến trước mắt Lăng Tiêu Quân.

Khoảnh khắc tiếp theo, trường thương quét ngang, mượn lực hất lên, thương kiếm chạm nhau, phát ra tiếng động giòn giã của kim loại va chạm.

Thẩm Lưu Sương kéo mặt nạ Na xuống, vung đao chạy nhanh.

Thi Đới dùng phù làm trận, ánh kim quang chợt hiện.

Nàng hiểu rõ thực lực của Giang Bạch Ngạn và Thẩm Lưu Sương, chính vì vậy nàng nhận thức rõ ràng một điều là, tâm ma này rất mạnh.

Cộng thêm trận sư, cả bốn người bọn họ đều đã dùng mười phần khí lực, thân pháp Lăng Tiêu Quân như quỷ mị, xuất thương quỷ quyệt khó lường, lại có thể hóa giải từng đợt tấn công một.

Phù sư không giỏi cận chiến, nàng đứng bên cạnh vận hành phù lục hỗ trợ, trong lúc Lăng Tiêu Quân di chuyển né tránh, liếc thấy thần sắc của Giang Bạch Ngạn.

Thi Đới khựng lại.

Không phải là ảo giác.

Một khoảnh khắc thoáng qua, ánh mắt Giang Bạch Ngạn đột nhiên lạnh lẽo, ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt mờ ảo của Lăng Tiêu Quân.

Giang Bạch Ngạn đã phát hiện ra điều gì?

Thi Đới chưa kịp nghĩ nhiều, bất ngờ không kịp đề phòng, nhận ra một luồng khí tức khác còn mạnh mẽ hơn——

Như gió lốc cuốn qua mặt đất, vạn vật phải phục tùng, một đao quét ngang tới, trực tiếp chạm vào mũi thương của Lăng Tiêu Quân!

Người tới một thân áo xanh, phong thái nhàn nhạt, mang khuôn mặt của một văn nhân đầy vẻ nho nhã, vung đao vụt dậy, lại giống như chim ưng vồ mồi, thế không thể cản.

Đao thương giao nhau, sắc mặt ông không hề thay đổi, ánh sáng xanh hất lên, vạch ra một vòm cung sáng rõ.

Trong vài nhịp thở đã có mấy chiêu hạ xuống, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.

Thân hình Lăng Tiêu Quân không vững, nhanh ch.óng rơi vào thế hạ phong.

Cách xuất hiện đúng chuẩn nhân vật chính trong thoại bản.

Diêm Thanh Hoan từng chút một mở tròn mắt ra.

Thi Đới kinh hãi:

“Cha?"

Đao thương hỗn loạn, quang ảnh đan xen.

Thi Kính Thừa lại còn phân tâm nghiêng đầu một cái, giữa một vùng túc sát, mỉm cười gật đầu với nàng.

“Đới Đới, Lưu Sương, Bạch Ngạn!"

Giọng nói của Mạnh Kha theo đó vang lên:

“Sao lại bị thương thành thế này?"

Thi Đới quay đầu, nhìn thấy nương của nàng.

Mạnh Kha mặc thường phục đơn giản, tóc dài tùy ý b.úi lên, cúi đầu nhìn thấy m-áu bẩn đầy đất, hít sâu một hơi.

Thi Đới chủ động chạy bước nhỏ tới trước:

“Người và cha sao lại tới đây?"

“Chúng ta chẳng phải đang điều tra chuyện về tên thần côn ở Giang Nam sao?"

Mạnh Kha hếch cằm, chỉ về phía Lăng Tiêu Quân đang giao thủ với Thi Kính Thừa:

“Điều tra mãi, cảm thấy hắn ta có quan hệ với họ Bách Lý, bèn tới bái phỏng."

Không ngờ vừa mới vào phủ họ Bách Lý, liền nghe nói nơi này xảy ra đại án.

“Câu đó nói thế nào nhỉ, không khéo không thành sách."

Mạnh Kha cười cười, đ-ánh giá mấy đứa nhỏ từ trên xuống dưới một lượt:

“Không xảy ra chuyện gì là tốt rồi."

Bà nói xong bèn nhướn mí mắt lên, nhìn về phía hai bóng người đang giao chiến, có chút khó hiểu:

“Sao vậy?

Đ-ánh với hắn ta lâu thế."

Có học qua chút võ công, Mạnh Kha nhìn ra được, Thi Kính Thừa không dùng toàn lực.

Để phá tâm ma, đ-ánh tan Lăng Tiêu Quân là phương pháp đơn giản thô bạo nhất.

Thi Kính Thừa lại cố ý thả chậm động tác, dường như không vội vã c.h.é.m g-iết hắn ta.

Trong lòng bà không hiểu, định thần nhìn kỹ lại, bỗng nhiên nín thở.

Mạnh Kha không nói gì nữa, thu nụ cười lại, sa sầm mặt xuống, nhìn về phía Giang Bạch Ngạn.

Người sau nửa rũ mắt, không phân rõ vui giận.

Thi Đới có chút ngơ ngác:

“Sao vậy?"

Đầu tiên là Giang Bạch Ngạn, sau đó là cha nương nàng.

Họ đã phát hiện ra uẩn khúc gì trên người Lăng Tiêu Quân?

Nhìn lại Thẩm Lưu Sương và trận sư váy đỏ, cũng giống như Thi Đới, trên mặt đầy vẻ mờ mịt.

Ngay tại thời khắc này, sau vài vòng giao phong, lưỡi đao của Thi Kính Thừa đã đ-âm vào ng-ực Lăng Tiêu Quân.

Bản thể tâm ma bị phá, Bạch Ngọc Kinh tám phương rung chuyển dữ dội.

Đôi mắt trên cây ngọc rỉ ra huyết lệ, từng tòa lầu quỳnh sụp đổ tan tành, để lộ những phần th-i th-ể và xương m-áu chồng chất trong tường.

Cảm giác dưới chân dần trở nên mềm nhũn, Thi Đới cúi đầu, nhìn thấy m-áu chảy đầy đất.

Giống như một bể m-áu khổng lồ, m-áu đỏ từ khe gạch sủi bọt tràn ra, ngâm vô số xương cốt nát vụn, mùi tanh nồng nặc.

Lăng Tiêu Quân rũ rượi ngã quỵ xuống đất, không hề hóa thành thịt m-áu như ngụy thần, mà tan biến đi, trở thành vô số điểm sáng vàng bay lơ lửng.

Ngũ sắc tường vân tan thành mưa m-áu, khi giọt đầu tiên rơi xuống, Thi Đới nghe thấy tiếng gào thét xé lòng của Bách Lý Hoằng.

Mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở lại Đao Đường tối đen.

Tiếng kêu t.h.ả.m của Bách Lý Hoằng vẫn còn vang bên tai, xuyên qua cửa sổ rách nát chiếu vào là ánh trăng, Thi Đới nhìn rõ người đang cuộn tròn trong góc.

Không khác biệt mấy so với hình ảnh phản chiếu trong tâm ma cảnh, Bách Lý Hoằng dáng vẻ t.h.ả.m hại, trạng thái điên cuồng, hai tay ôm đầu ngồi xổm dưới bóng tối, run lẩy bẩy.

Những người khác cũng rời khỏi tâm ma cảnh, nhất thời trong phòng chen chúc gần hai mươi người.

Một sự im lặng ngắn ngủi.

Trận sư váy đỏ khí thế hung hãn, linh tuyến bay lượn, túm lấy Nhiếp Trảm ở khoảng cách gần nhất mà xông tới:

“Mấy người các ngươi, đừng hòng chạy thoát!"

Thanh niên cao lớn bên cạnh nàng nhe răng trợn mắt:

“Ngoan ngoãn chút đi!"

Cũng có người kinh hô:

“Thi Kính Thừa!

Là Thi đại nhân!"

Đao Đường loạn thành một cục, một bóng da nhỏ xíu được cắt thành hình lưỡi đao giấu mình trong bóng tối, giống như con trăn, lặng lẽ trườn đi.

Mục tiêu của nó, là trái tim của Bách Lý Hoằng.

Bóng da uốn lượn, sắp chạm tới cạnh chân Bách Lý Hoằng, bất thình lình, bị một bàn tay lớn có vết chai dày nhẹ nhàng kẹp lấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 332: Chương 332 | MonkeyD