Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 425
Cập nhật lúc: 27/02/2026 00:11
“Huynh xem."
Thi Đới ngẩng đầu nhìn hắn, để lộ một nụ cười đắc ý:
“Ta không hề kêu đau đúng không?
Thay vì dùng tà thuật, chi bằng hãy ở bên cạnh ta nhiều hơn."
Nàng mất m-áu quá nhiều, sắc mặt nhợt nhạt, nụ cười này tô điểm thêm màu sắc tươi tắn, tràn đầy sức sống.
Giang Bạch Ngạn hạ mày nhìn xuống, ôn nhu đáp lời nàng:
“Ừm."
Nhớ lại cuộc trò chuyện đêm nay, hắn khẽ mỉm cười:
“Nỗi đau này khó nhịn, nàng có thể chịu đựng được, quả thực có đảm khí."
Giang Bạch Ngạn đây là đã mở ra cái công tắc khen ngợi gì vậy?
Khóe miệng Thi Đới khẽ nhếch, sờ lên sống mũi:
“Huynh đừng có luôn khen ta như thế.
Những lời hoa mỹ quá mức ta sẽ thấy ngại đấy."
Nàng nói rồi giơ tay, chọc chọc vào má Giang Bạch Ngạn:
“Huynh cũng biết là rất đau mà."
Trên đời không có ai không sợ đau, huống chi c-ơ th-ể của Giang Bạch Ngạn lại vô cùng mẫn cảm.
Đối với đau đớn, hắn xưa nay là theo thói quen mà chịu đựng, chứ không phải thật sự không có cảm giác gì.
Thi Đới hôm nay mệt đến mức đầu óc choáng váng, thời gian không còn sớm, nảy sinh cơn buồn ngủ ríu mắt.
Giang Bạch Ngạn dém góc chăn cho nàng rồi cáo từ rời đi.
Hắn vừa ra khỏi cửa, bên ngoài cửa sổ đang khép hờ thò vào một cái đầu trắng muốt.
A Ly nhìn quanh quất:
“Hai người nói xong rồi à?"
Nó đến nhân gian một chuyến, đã luyện được khả năng nhìn sắc mặt người khác.
Từ lúc Mạnh Cách và Thẩm Lưu Sương rời đi, A Ly đã đi theo ra khỏi phòng ngủ, để lại không gian riêng tư cho hai người.
Thi Đới cười tủm tỉm vẫy tay gọi nó:
“Có lạnh không?
Để ta ủ ấm cho ngươi."
A Ly rũ người một cái, tung mình nhảy lên, giống như một quả cầu tuyết khổng lồ, nhẹ nhàng nhảy lên giường.
Cả một cục bông mềm mại rúc vào lòng, Thi Đới không cảm thấy hơi lạnh, giống như ôm lấy một đốm lửa ấm áp.
Nàng có chút ngạc nhiên:
“Ngươi ấm áp thật đấy."
Trong mắt lóe lên tia sáng, A Ly ngoáy ngoáy hai cái đuôi lớn:
“Sức mạnh của ta đang dần dần khôi phục rồi."
Thi Đới:
“Chuyện từ lúc nào thế?"
“Sau khi cửa Huyền Tẫn bị phong ấn."
A Ly nói:
“Ta cưỡng ép quay ngược thời gian, thuộc về vòng luân hồi trước, nằm ngoài nhân quả của lần này.
Mãi đến khi thượng cổ tà túy bị trói buộc, tai biến diệt thế được giải trừ, nhân quả được thiết lập lại, ta mới tái hòa nhập vào Thiên đạo của thế giới này."
Nó ngoáy ngoáy đuôi, ch.óp đuôi ngưng tụ linh khí, vẽ ra một vầng hào quang trắng oánh trong không trung:
“Ngươi xem, đây là sức mạnh Thiên đạo."
Thi Đới mừng cho nó, vui mừng hớn hở, chợt nghĩ đến điều gì đó, nét mặt lộ vẻ chần chừ:
“Vậy thì ngươi..."
Nó sẽ rời đi sao?
Đoán được ý của Thi Đới, A Ly khẽ nói:
“Thiên đạo không được can thiệp vào nhân gian, đêm nay, ta buộc phải quay về Thiên vị."
Ánh mắt nó lấp lánh, thần tình là sự dịu dàng chưa từng có, khựng lại một lát, nói tiếp:
“Mặc dù đã nói nhiều lần, nhưng Thi Đới, đa tạ ngươi."
“Không cần nói lời cảm ơn."
Thi Đới nhẹ nhàng xoa tai nó:
“Ta phải cảm ơn ngươi mới đúng.
Nếu không phải ngươi đưa ta đến đây, ta đã mất mạng vì t.a.i n.ạ.n xe cộ từ lâu rồi."
Nàng khựng lại:
“Ngươi còn quay lại không?"
Trong mấy tháng ở Đại Chiêu, A Ly đã ở bên nàng phần lớn thời gian.
Lúc đầu trí nhớ nàng hỗn loạn, nhận thức về Đại Chiêu ít đến đáng thương, chính A Ly ngày ngày đêm đêm canh giữ bên cạnh Thi Đới, để nàng nhanh ch.óng thích ứng đã đặc biệt viết ra cuốn thoại bản tên là 《Thương Sinh Lục》.
Lo lắng nàng gặp chuyện khi bắt yêu, trong vụ án Khôi Lỗi sư ban đầu, A Ly càng là luôn luôn theo sát Thi Đới, giúp nàng thăm dò những nguy cơ tiềm ẩn.
Trong những ngày đất khách quê người đó, con cáo trắng nhỏ là biển chỉ đường duy nhất của nàng.
“Chắc là có thể."
Được nàng vuốt ve đến mức dễ chịu, A Ly nheo mắt lại:
“Mặc dù ta quy nhập vào Thiên đạo, nhưng bản chất là mảnh vỡ từ vòng luân hồi trước, hòa hợp với Thiên đạo nhưng lại độc lập với Thiên đạo.
Còn nữa——"
Nó úp úp mở mở:
“Có một tin tốt muốn nói cho ngươi biết."
Thi Đới quả nhiên bị gợi lên hứng thú:
“Tin tốt gì thế?"
“Tai biến diệt thế đã bình ổn, nhân quả thế gian đại biến."
A Ly nói:
“Ta với tư cách là Thiên đạo, lý nên đưa ra sự đáp tạ—— mười năm trước và ngày hôm nay, chẳng phải có rất nhiều người đã hy sinh trên chiến trường để chống lại tà túy sao?"
Sau khi sức mạnh Thiên đạo khôi phục, nó có thể cảm nhận được niềm vui nỗi buồn của từng nhành cây ngọn cỏ, cũng cảm nhận được vô cùng chân thực nỗi nhớ nhung và sầu muộn của nhân gian.
Người đời thường nói, “Trời phù hộ Đại Chiêu".
Chỉ có A Ly là hiểu rõ nhất, người bảo vệ Đại Chiêu chưa bao giờ là Thiên đạo cao cao tại thượng, mà là hàng vạn vạn người dân gốc rễ tại nơi này.
“Ta không thể làm được việc nghịch chuyển sinh t.ử, nhưng... có thể mở quỷ môn trong chốc lát, để họ trở về dương gian."
A Ly khẽ thở dài:
“Hồn phách nhập thế, có thể nhìn xem Đại Chiêu bây giờ, rồi cùng người thân hảo hảo từ biệt."
Thi Đới thót tim một cái:
“Mở quỷ môn?
Ngươi làm như vậy có bị trừng phạt không?"
Trong ấn tượng của nàng, trật tự âm dương hai giới phân minh, suốt hàng ngàn năm từ cổ chí kim chưa từng có tiền lệ như vậy.
“Yên tâm đi, không xảy ra sai sót đâu.
Xoay chuyển cục diện diệt thế là đại sự, Thiên đạo ban ân là lẽ thường tình."
A Ly hừ hừ cười một tiếng, ngẩng cao đầu:
“Ta là con cáo lợi hại nhất mà."
Thanh Châu đổ mưa, thành Trường An cách đó ngàn dặm trăng thanh gió mát.
Cuộc đối thoại giữa Thi Đới và A Ly không ai hay biết, trên Quan Tinh đài của Trấn Ách Ty, vị chiêm tinh sư tóc trắng mặt trẻ tay cầm tinh bàn, nhắm mắt tĩnh tư.
Quan Tinh đài sừng sững trên đỉnh núi, sương mù bao quanh.
Gió đêm thổi qua, sương mù tựa như dải lụa mỏng lướt qua má bà.
Tinh bàn phát sáng, chợt, chiêm tinh sư đột nhiên mở mắt.
Bắt được sự kinh ngạc thoáng qua nơi đáy mắt bà, đệ t.ử đứng hầu bên cạnh cung kính nói:
“Đại nhân, có chuyện gì vậy?"
“Lập tức truyền lệnh, Thiên đạo giáng dụ."
Bào trắng tung bay, chiêm tinh sư ngưng mâu:
“Tai họa giáng thế, may có vạn dân hộ hữu Đại Chiêu.
Hôm nay Thiên đạo thi ân, mở quỷ môn, tạ thương sinh——"
Bà nghiêng đầu, nhìn vào khuôn mặt kinh ngạc của đệ t.ử:
“Phàm là người đã khuất, có thể gặp gỡ trong mộng."
Đôi mắt đệ t.ử hơi đỏ, gật đầu vâng lệnh.
Giờ Tý khắc đầu, chín tiếng chuông vang lên từ Quan Tinh đài, ngân dài da diết, chấn động khắp Trường An.
Giờ Tý khắc ba, quỷ môn đại khai, gió xuân vào giường.
Vô số người mơ thấy những giấc mơ khác biệt nhưng tương tự, là một cái nhìn thoáng qua kinh hồng về sông dài ngàn dặm, cũng là sự tái ngộ sau bao lâu xa cách âm dương.
Giang Bạch Ngạn trở về Giang gia của mười năm trước.
